Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 737

Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:52:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị cũng cảm thấy tiếc nuối, khẽ than thở: "Chuyện nhà ngươi từng tường tận hỏi qua, nhưng nghĩ , những năm chắc hẳn ngươi chịu ít gian truân."

"Nếu như ngươi một tỷ ở bên cạnh, ít còn bầu bạn, cũng đỡ hơn là một cô độc." Phùng thị nhẹ nhàng khơi chuyện cũ.

Vi viện trưởng khổ, ánh mắt xa xăm: "Kỳ thực, cũng một trưởng... Chỉ là, đôi sớm đoạn tuyệt, nhiều năm nay qua gì..."

Phùng thị lập tức hỏi: "Vậy chẳng trưởng của ngươi hiện giờ sống ở ? Huynh lập gia đình ? Mấy năm qua chút tin tức nào ư?"

Nhắc đến trưởng và gia đình , Vi viện trưởng bỗng nắm c.h.ặ.t góc áo, trong đáy mắt lóe lên một tia trốn tránh. Hắn ngập ngừng một lúc, giọng pha chút ngập ngừng,"Năm đó, khi rời khỏi quan trường, trưởng liền cưới tẩu tẩu. Sau đó, bọn họ dọn đến Trường Bạch thành, cũng như , mở một thư viện để mưu sinh..."

Những lời còn nghẹn trong cổ họng , thể thành lời.

Hắn thể về chuyện năm xưa, khi đỗ Thám Hoa, trưởng lợi dụng tên tuổi của để mở rộng kinh doanh ở kinh thành, kết giao quyền quý, kiếm lợi ít từ những thương vụ chẳng mấy chính đáng.

Càng thể rằng tẩu tẩu của , vốn là vị hôn thê thanh mai trúc mã của chính , chịu rời bỏ kinh thành phồn hoa mà sang ôm ấp trưởng của , trở thành vợ của ...

Đó cũng chính là lý do vì nhà họ Vi từ mà xa cách, như dưng nước lã.

TBC

Chỉ tiếc rằng, thế sự vô thường.

Sau khi rời kinh thành, Vi viện trưởng dựa học thức của , từ một thầy giáo bình thường dần dần xây dựng nên danh tiếng, trở thành viện trưởng của thư viện lớn nhất Vân Thành. Còn trưởng của , danh tiếng Thám Hoa để chống lưng, khéo trong nghề buôn bán, ăn xuống dốc phanh, cuối cùng còn đường lui ở kinh thành, chuyển về Trường Bạch thành mở thư viện, nhưng cũng chẳng thành công gì mấy.

Vi viện trưởng rót thêm , chậm rãi nhấp một ngụm, trong giọng mang theo vị chua chát: "Bích Loa Xuân tuy ngon, nhưng còn hương vị như đầu thưởng thức nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-737.html.]

Hắn Phùng thị, nhận nàng hôm nay đến đây chỉ để thăm hỏi.

Vì thế, Vi viện trưởng đặt ly xuống, mỉm nhạt: "Dạo ngươi mới đột nhiên hỏi chuyện nhà , ngươi vốn ưa tò mò, chắc hẳn là chuyện quan trọng ."

Phùng thị vốn định dò ý , nhưng thấy Vi viện trưởng hỏi thẳng, nàng cũng vòng vo nữa, mà chậm rãi bày tỏ ý định của .

"Kia, sẽ thẳng với ngươi." Phùng thị gật đầu, nhẹ giọng: "Hôm qua, khi đoàn dân lưu lạc phân về thôn chúng , một phụ nhân là tẩu t.ử của ngươi, dám đến gặp ngươi một nên nhờ nhà trung gian. Ta mới nghĩ hỏi ngươi một tiếng xem ý ngươi thế nào."

"Tẩu... ?" Sắc mặt Vi viện trưởng lập tức biến đổi, vội hỏi: "Phụ nhân tên là gì?"

"Tất La Xuân!" Phùng thị và Tiểu Nhu Bảo đồng thanh đáp.

Vừa xong, một cảm xúc thể diễn tả nổi hiện lên gương mặt Vi viện trưởng. Trong một thoáng xúc động, suýt đ.á.n.h đổ ấm , nước b.ắ.n cả lên mặt Tiểu Nhu Bảo.

Phùng thị kinh ngạc vô cùng, cớ phản ứng lớn đến ?

Nàng lau mặt cho con, hỏi: "Vậy , đó thật sự là tẩu t.ử của ngươi?"

Giọng Vi viện trưởng run rẩy: "Mấy ngày , khi phát cháo, thoáng thấy bóng một trông giống nàng. Ta gọi nhưng nàng đáp, tìm khắp nơi cũng chẳng thấy. Tưởng rằng hoa mắt, ngờ, hóa thật là nàng!"

"Vậy hiện giờ nàng còn ở thôn Đại Liễu chăng?"

"Vẫn ở đó, hình như còn mang theo một nhi t.ử và một nữ nhi. Có lẽ là cháu trai và cháu gái của ngươi." Phùng thị đáp ngay.

 

Loading...