Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 752

Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:52:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, Tiểu Nhu Bảo vẫn kiềm , l.i.ế.m l.i.ế.m môi, nước miếng tí tách chảy lúc nào .

Chờ cầm một miếng thịt quả vàng ươm, Tiểu Nhu Bảo c.ắ.n ngay một miếng thật to, hương vị thơm lừng lan tỏa khiến nàng kìm mà nhảy chân sáo, cứ thế nhấm nháp ăn mãi ngừng.

"Oa, thơm quá !" Tiểu Nhu Bảo vùi cả mặt trái cây, lí nhí rầm rì trong miệng, chẳng còn rõ là đang gì.

Mục Diệc Hàn hài lòng xuống, nhấc bổng tiểu gia hỏa lên đặt nàng xuống giường, để nàng thoải mái mà thưởng thức.

Phòng khách thượng hạng, giường trải nệm mềm, bên cạnh là đệm thơm lót hương bồ, đó bày mấy đĩa điểm tâm như con bướm tô, mật ba đao, và bốn miếng thịt quả bóc sẵn.

Lò sưởi trong phòng đỏ rực, bàn lò còn bình sữa dê nóng hổi, bốc khói nghi ngút.

Tiểu Nhu Bảo dài giường, lười biếng ôm miếng "xú quả" thơm nồng mà gặm, chẳng thể nào sung sướng hơn.

Phía bình phong, Mục Diệc Hàn lúc thì Tiểu Nhu Bảo tham ăn, lúc sang Phong Trạch và mấy bàn việc chính sự.

A Lê khẽ : "Ý của Quốc sư đại nhân là, trong quân loạn, chắc hẳn kẻ phản bội trộn, chi bằng thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót. Chỉ còn cách hết tướng lĩnh trong quân, chừa một ai."

Tiêu Lan Y chút do dự," như liệu quá cực đoan? Dù đó cũng là mười vạn đại quân..."

Mục Diệc Hàn lấy tinh thần, giọng rắn rỏi như đao c.h.é.m.

"Mười vạn thì ? Kẻ nghi thì dùng. Đó là quy tắc bất biến trong quân."

"Nước Nam Kỷ , chẳng lẽ thể tìm mười vạn nam nhi khác ?"

Nghe , Khương Phong Trạch nhiệt huyết sôi trào, cảm thấy Quốc sư đại nhân quả là quyết đoán. Thảo nào trong triều đều kính sợ ông.

Bỗng, một tiếng "cách" nho nhỏ vang lên từ giường, cắt ngang cuộc bàn luận của bốn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-752.html.]

Khương Phong Trạch: "..."

Tiêu Lan Y: "(≧▽≦)"

A Lê: "?"

Mục Diệc Hàn đẩy bình phong , liền thấy Tiểu Nhu Bảo đang che cái miệng nhỏ, hổ nháy mắt liên tục, dám ai.

Nhớ đến cảnh tượng nàng ăn đến căng tròn bụng, Mục Diệc Hàn nghiêm mặt, bước tới lấy miếng thịt quả trong tay nàng.

Hắn mâm đựng trái cây, thấy chỉ còn hai miếng, bèn : "Ừm, ngươi ăn một miếng lớn, một miếng nhỏ, tổng cộng là hai miếng . Chưa đến ba tuổi mà ăn như là đủ lắm , ăn nữa thì sẽ biến thành quả cầu mất."

Tiểu Nhu Bảo , tưởng chê béo, bèn đưa tay xoa xoa cái bụng tròn căng, mặt đỏ bừng, cúi đầu im lặng, trong lòng buồn bã.

Bị chê ? Thật đáng thương...

Mục Diệc Hàn nàng rầu rĩ cúi mặt, khóe môi giật giật, tự nhiên cảm thấy như phạm "tội ác tày trời."

Tiểu hài t.ử mà, thích ăn một chút cũng là chuyện thường thôi. Hắn quá nghiêm khắc ?

"Không cho ngươi ăn, chỉ là mỗi bữa đều tiết chế, hiểu ?" Hắn dịu giọng, cố gắng giải thích.

TBC

Tiểu Nhu Bảo chu môi, ngón tay xoay xoay, hừ nhẹ," vẫn còn là tiểu hài t.ử nha. Vì tiết chế chứ? Tiểu hài t.ử thì chỉ thích, mà thích thì ăn nhiều! Giống như Nhu Bảo thích Mục thúc thúc, thì cũng ở bên cạnh thúc thúc nhiều hơn nữa, cùng thúc thúc chơi thật lâu!"

Mục Diệc Hàn lời ngây ngô của Tiểu Nhu Bảo mà ngẩn , trong lòng bỗng nhiên mềm mại hẳn.

Tuy để nàng tham ăn là đúng, nhưng tay dường như theo lý trí, cầm lấy một miếng thịt quả đưa cho nàng, giọng ôn tồn: "Được , ăn . chỉ là phá lệ thôi đấy."

Tiểu béo nha hí hửng khanh khách, nhưng cuối cùng ngoan ngoãn đặt miếng thịt quả xuống, vẻ lời. Nàng nắm lấy góc áo của Mục Diệc Hàn, nhấc bàn tay nhỏ xíu lên, lau lau áo , tỏ vẻ nũng nịu tinh nghịch.

 

Loading...