ngay lúc đó, Mục Diệc Hàn nhét một cục than hồng vạt áo nàng. Trong nháy mắt, nóng bốc lên, da thịt nàng phát tiếng xèo xèo, một mùi khét lẹt lan tỏa khắp phòng.
"A! Không! Đau quá... tha cho !" Tất La Xuân kêu gào, khuôn mặt méo mó vì đau đớn, cố giãy giụa, xé áo để hất cục than .
A Lê nhanh tay dùng một chiếc bàn đè nàng , khiến nàng thể cử động, chỉ còn đất mà kêu gào t.h.ả.m thiết.
"Làm ơn... tha cho ... sẽ khai hết, sai , sẽ hết!" Tất La Xuân rít lên, đôi mắt đỏ ngầu, miệng há lớn như bật m.á.u.
Nhớ tới Tiểu Nhu Bảo còn ở đây, Mục Diệc Hàn giơ bàn tay to, che mắt nàng , nhẹ giọng ,"Đừng ."
Tiểu Nhu Bảo lắc đầu, tuy cảnh tượng nàng kinh ngạc, nhưng hề sợ hãi. Trong lòng nàng hiểu rõ, kẻ hại thì tất sẽ chịu báo ứng, đây là quy luật nhân quả. Loại ác nhân như Tất La Xuân, đáng gánh lấy hậu quả , nhân quả trả vay, vốn dĩ là đạo lý muôn đời.
Đợi đến khi than hồng nguội dần, Tất La Xuân bẹp mặt đất, còn chút sức lực nào, chỉ thể giương mắt trừng trừng.
TBC
A Lê lấy một gáo nước lạnh, hắt mặt nàng, : "Đừng giả c.h.ế.t ở đó nữa. Mau khai hết chuyện . Nếu , trong lò còn nhiều than lắm đấy!"
Tất La Xuân giật b.ắ.n , run rẩy bò dậy, quỳ xuống, từng lời từng chữ khai hết bộ.
Hóa , năm xưa khi nàng cùng chồng dọn đến Trường Bạch thành theo lời của Vi viện trưởng, cuộc sống mấy dễ chịu, hai vợ chồng thường xuyên xích mích. Thấy gia cảnh túng thiếu, nàng dần sinh lòng chán ghét, coi thường trượng phu vô năng. Không lâu , nàng bắt đầu lén lút qua với Phó thống lĩnh đội hộ thành quân, thậm chí còn nảy sinh tình ý vụng trộm với đó.
Khi , ở Trường Bạch thành xảy chiến sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-754.html.]
Huynh trưởng của Vi viện trưởng định nhân cơ hội đầu cơ tích trữ lương thực để kiếm một món lớn bất chính, nhưng chẳng ngờ kho lúa bọn cướp tấn công, bản cũng mất mạng. Tất La Xuân mất trượng phu và chỗ dựa, tiền bạc và ruộng đất cũng khác chiếm đoạt. Bần cùng lẫn túng quẫn, nàng tìm đến tình lang để nhờ cậy, nhưng chẳng ngờ lợi dụng, ép nàng trộn đám lưu dân, mượn tay nàng để ám sát.
"Người ngươi vụng trộm qua , là phó thống lĩnh hộ thành quân của Trường Bạch thành?" A Lê , khỏi kinh ngạc.
Bọn họ vốn nghi ngờ, vì hộ thành quân dễ dàng đ.á.n.h bại đến . Hóa trong nội bộ kẻ phản bội, lợi dụng chiến sự để gây rối loạn cho quốc gia.
Mục Diệc Hàn nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Người đó tên là gì? Ngươi gốc gác của ?"
Tất La Xuân mồ hôi đầm đìa, trả lời: "Hắn tên là Bạch Dũng, việc thần bí. vài qua, vốn giáng chức đến Trường Bạch thành, đây từng là thuộc hạ của Uy Viễn hầu..."
"Lại là Uy Viễn hầu?" Mục Diệc Hàn lập tức cảnh giác.
Hắn nhớ tới Liễu Nương đây, cũng là thất trong phủ Uy Viễn hầu. Giờ đến Tất La Xuân, dù nàng Uy Viễn hầu là ai, nhưng kẻ chỉ đạo nàng quan hệ mật thiết với Uy Viễn hầu.
Dường như tất cả đều xoay quanh một : Uy Viễn hầu Tiêu Kim Sơn.
Mục Diệc Hàn lẩm nhẩm,"Uy Viễn hầu, Tiêu Kim Sơn? Người chẳng c.h.ế.t mười năm ? Chẳng lẽ là..."
Hắn ngưng lời, nhưng trong lòng khỏi dấy lên một dự cảm u ám. Xem kẻ thao túng triều đình trong bóng tối còn phức tạp và hiểm ác hơn tưởng nhiều.
Xoa dịu giữa hai hàng chân mày, Mục Diệc Hàn Tất La Xuân đang quỳ đất, lạnh nhạt phán: "Kẻ tâm địa độc ác, đáng chút thương hại. Đưa nàng đến Nam bộ, cho kẻ xướng trong quân doanh, để sống mà bằng c.h.ế.t."