Người nhà họ Khương khỏi tặc lưỡi, thầm cảm nhận sức mạnh kỳ diệu của đồng tiền.
Tiểu Phong Miêu vuốt cằm, gật gù,"Chỉ cần tiền, một ngày là thể biến phòng thành biển rộng. Sau lớn lên, cũng kiếm thật nhiều bạc để mua đồ nhất cho !"
Phùng thị bật , lắc đầu: "Ngươi mà gọi là kiếm bạc gì, gọi là moi bạc mới đúng!"
Một câu vạch trần bản tính gian thương nhỏ trong , khiến cả nhà ai nấy đều rộ.
Nghe thấy tiếng vui, Mục Diệc Hàn bước , bế Tiểu Nhu Bảo đang xoay tròn trong bộ váy tiên cá lên.
"Sao , thích căn phòng ?" Hắn nhẹ nhàng chọc chọc bụng tròn của nàng.
"Thích, thích lắm!" Tiểu Nhu Bảo nhe răng , ngần ngại ôm c.h.ặ.t lấy cổ , mặt mày rạng rỡ như hoa.
TBC
Mục Diệc Hàn hài lòng Tiểu Nhu Bảo, : "Vậy là . Có món quà lớn tặng ngươi, chờ ngày mai bổn tọa rời , ngươi sẽ quên chứ?"
Tiểu Nhu Bảo đang cao hứng, bỗng sững , chiếc răng nhỏ còn quên thu về: "Mục thúc thúc ?"
Phùng thị và cũng vội tiến lên hỏi: "Quốc sư đại nhân, ngài sắp về kinh thành ư? Sao gấp thế, chúng còn tưởng ngài sẽ ở thêm mấy ngày."
Mục Diệc Hàn khẽ cúi đầu, đáp: "Có một việc, bổn tọa xử lý."
Thấy Tiểu Nhu Bảo cúi đầu, môi nhỏ dẩu lên đầy vẻ thất vọng, vội dỗ dành: "Yên tâm, sẽ lâu, chẳng mấy chốc sẽ trở thăm ngươi."
"Hơn nữa, bổn tọa hứa sẽ mang theo nhiều món quà quý hơn, tất cả đều từ hoàng cung vận về." Mục Diệc Hàn cố ý trêu, xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ của nàng.
Tiểu Nhu Bảo nhớ điều gì, liền nhăn mặt : " đừng mang mấy cái rương đầy thư nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-768.html.]
"Thư?" Mục Diệc Hàn ngạc nhiên, hiểu ý nàng.
Người nhà họ Khương đến nỗi ôm bụng, rõ ràng chuyện những lá thư từ kinh thành gửi về để "bóng ma" trong lòng tiểu gia hỏa .
Phùng thị giải thích: "Tiểu béo con từ kinh thành nhận ba lá thư hồi âm, bây giờ hễ nhắc tới thư là nàng đau đầu."
Mục Diệc Hàn xong liền hiểu , đôi mắt dài hẹp thoáng chút ý ."Đứa trẻ ở tuổi nên vui chơi thỏa thích. Nếu cứ bắt sách vở, e là khó cho nàng quá." Trong giọng lộ một tia dịu dàng.
Nghĩ một lúc, tiếp lời: " nếu chẳng học gì cả, thì dễ sinh tính lười nhác. Chi bằng tiên dạy cho nàng những thứ nàng thích."
Biết Tiểu Nhu Bảo thích náo nhiệt, Mục Diệc Hàn bèn : "Khương Phong Trạch cũng coi như chút danh phận, trong thành yến tiệc hội họp gì, các ngươi cứ dẫn nàng . Trước mắt là cho nàng mở mang tầm cũng ."
Phùng thị chút ngạc nhiên: "Chỉ là những buổi tiệc đó từng gửi thiệp mời đến nhà chúng , chúng cũng tiện tự ."
"Chuyện cũng đơn giản thôi. Các ngươi ở trong thôn lâu ngày, qua với giới phú hộ, tất nhiên chẳng ai mời đến cửa." Mục Diệc Hàn mỉm , sang A Lê: "Vừa , năm ngày phủ thành Hứa tri phủ mở tiệc sinh nhật. Hắn chút giao tình với A Lê, đến khi đó các ngươi cầm thiệp mời của A Lê mà đến dự, mặt khách cũng ."
"Hứa tri phủ?"
Đôi mắt Tiểu Nhu Bảo sáng bừng lên, nhận đó chính là gia đình của tỷ tỷ Hứa Nhẹ Nhan mà nàng từng gặp.
"Hay quá! Nhu Bảo , xem hội!" Tiểu gia hỏa lập tức gật đầu như giã tỏi, bỏ lỡ cơ hội náo nhiệt.
Mục Diệc Hàn hài lòng gật đầu. Thần thái của lúc chẳng khác nào một phụ lo lắng cho con gái, nhọc công nghĩ đến trang phục, trang sức cho Tiểu Nhu Bảo, sợ nàng lép vế các tiểu thư nhà giàu, để nàng chịu ấm ức.
Hắn mở miệng điều , A Lê hiểu ngay, chắc hai chân lao đao chuẩn đủ thứ .