Tiêu Lan Y vốn từng chút ít, khỏi lo lắng,"Thím ơi, nơi là quan gia, quy trình lắm thủ tục rườm rà, các quan viên thường kiêu ngạo. Muốn xong việc chỉ qua nhiều cửa, mà nếu gặp kẻ t.ử tế, còn thể gây khó dễ, vòi vĩnh hối lộ. Thím nên chuẩn tinh thần."
Phùng thị gật gù, cũng đoán là chốn công quyền thì chắc chắn phức tạp.
Thế nhưng, khi bước Vạn Ấn Cục, trình bày phận, ngờ tiểu phụ trách đăng ký liền sững sờ, như thể thấy nhân vật quan trọng nào đó. Hắn vội vã chạy trong chính điện gọi chủ sự tiếp.
Chẳng bao lâu , tổng quản Lý đại nhân khoác quan bào chạy , rối rít nghênh đón.
"Trời ơi, để quý nhân chờ ngoài ! Mau mời trong, pha loại Thiết Quan Âm ngon nhất dâng lên!" Lý tổng quản sốt sắng dặn dò.
Phùng thị ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng ,"Trà thì cần , ngài đừng quá khách khí. Ta chỉ mau ch.óng giải quyết chính sự."
Lý tổng quản vẫn niềm nở tươi ,"Được, , chuyện đều theo ý quý vị. Khương gia nhà ngài đại nhân A Lê đích dặn dò, chúng nhất định dám chậm trễ."
"Ta là Lý tổng quản ở đây, nhà ngài bất kể sách khắc dấu, chỉ cần đưa bản thảo tới, Vạn Ấn Cục sẽ sắp xếp thỏa từ đầu đến cuối!"
Nghe đến đây, Phùng thị mới hiểu rõ chuyện, khỏi vui mừng khôn xiết. Thì quốc sư âm thầm chuẩn cho Khương gia từ , đúng là chu đáo vô cùng!
Quốc sư bận trăm công nghìn việc, mà vẫn để tâm tới gia đình nàng, lo toan từng chi tiết nhỏ. Phùng thị cúi khuê nữ trong lòng, trong lòng cảm xúc dâng trào. Đi theo tiểu ngoan bảo , nhà nàng hưởng bao phúc lộc, đếm mãi cũng hết.
Tiểu Nhu Bảo quả thực là phúc tinh của cả nhà.
Có nàng, ngày tháng của Khương gia ngày càng thịnh vượng.
Lý Thất Xảo cũng phấn khởi vô cùng, thầm nghĩ tối nay sẽ nấu một bữa thật ngon để cảm ơn cô em chồng mang phúc lành đến cho cả nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-773.html.]
Sau khi khách sáo từ biệt Lý tổng quản, cả đoàn trở về nhà, vui vẻ chúc mừng.
Giờ đây, chỉ cần Vạn Ấn Cục dễ dàng giải quyết thủ tục, việc xuất bản sách của Khương gia còn gì ngăn trở nữa.
Khương gia bắt đầu sửa soạn cửa hàng, đặt quầy kệ, bảng hiệu, thứ đều chuẩn chu đáo, rộn ràng như ngày hội.
Phong Cảnh ở thư viện nhận tin, cũng vội vàng ôm lấy họa cụ, cúi đầu tập trung vẽ hơn nửa ngày, thành mười chương đầu tiên, thành tập tranh liên đầu tiên.
Chỉ là thứ sẵn sàng, nhưng thiếu một cái tên để vẽ rồng điểm mắt cho cuốn tranh liên .
TBC
Khương Phong Cảnh dù tài, nhưng đặt tên cho sách là chuyện khó, sợ rằng nếu tên quá trang nhã thì khó hiểu, mà quá bình dân thì mất duyên.
Về đến nhà, bàn bạc với nương, Phùng thị dù chữ, nhưng bất ngờ gợi ý cho một ý tưởng.
"Sách với chả danh, nương nào hiểu," Phùng thị ."Nương chỉ , ngươi vẽ cuốn tranh chính là vì Nhu Bảo của ngươi. Mà Nhu Bảo là phúc tinh của cả nhà, ngươi cứ đặt cái tên dễ , phúc khí của tự khắc sẽ khiến sách phát đạt."
Phúc tinh? Vượng gia?
Mắt Khương Phong Cảnh sáng lên, như tia linh quang lóe lên trong đầu. Hắn chạy ngay phòng, mài mực reo lên,"Ta nghĩ , nghĩ ! Sách sẽ gọi là *Nhặt Được Tiểu Phúc Tinh, Cả Nhà Vượng Phát*!"
Tiểu Nhu Bảo tên sách, khúc khích , vung tay múa chân tán thưởng tứ ca. Nàng vốn tự xem là phúc tinh, cái tên thật đúng ý nàng.
Phùng thị tính toán kỹ lưỡng, dự định khi dự yến sinh nhật của Tri phủ Hứa xong sẽ trở về mở thư quán. ngờ, Tri phủ Hứa vì điều tra án ở Hà Thành mà lao lực đến mức ngã bệnh, dời yến tiệc mười ngày .