Tri phủ Hứa đại nhân lời dặn từ , chỉ bày tiệc nhận lễ vật, nên các tân khách cũng đỡ phần bận lòng. Các khách nam đến thì ở bên điện nhâm nhi , trò chuyện phiếm cho vui. Còn các khách nữ tụ họp ở hoa viên nhà, ngắm hoa mai thưởng thức chút điểm tâm, tiện thể khoe áo bông, vòng xuyến mùa đông mới sắm, tiếng đùa rộn rã khắp nơi.
Khi nhà họ Khương tới, tiếng gã sai vặt từ hành lang truyền báo, các phụ nhân đều ngừng tay ngừng lời, sang kinh ngạc.
"Ai ? Vừa báo ai tới, rõ ?"
"Hình như là... nữ quyến nhà Khương gia?"
"Khương gia nào nhỉ? Chẳng lẽ là nhà Khương chỉ huy sứ ở Vân Thành?"
"Không ngờ Tri phủ đại nhân giao tình với nhà . Nghe Tiên Tuyền cư của họ rực rỡ vô cùng."
Khi các phụ nhân còn đang xì xầm, phu nhân của Hứa đại nhân lấy khăn che miệng, khẽ huých tay biểu tẩu Chu thị một cái. Chu thị vội mở miệng:
"Hừm, giao tình gì , đây là biểu tẩu của Tri phủ đại nhân, nếu giao tình thật, ? Phần lớn là họ tự dưng tới để nhờ vả thôi."
"Huống hồ, nhà chẳng qua là nông dân phất lên nhanh thôi." Chu thị lắc đầu, tiếp: "Nghe , nhà bỗ bã lắm, hành vi thô kệch chẳng ."
Lời thốt , ít ở đó tỏ vẻ lạnh nhạt. Phu nhân Dương lão gia bên cạnh nhíu mày, nhịn mà lên tiếng:
"Đại tẩu, ngươi gì , hôm nay ngươi là theo Dương gia đến đây, đừng ở lưng mà khua môi múa mép."
Mọi thế, trong lòng mang theo đủ loại tò mò và nghi hoặc, ai cũng xem thử nhà nông phất lên nhanh ch.óng sẽ dáng vẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-776.html.]
Thế nhưng bao lâu , khi Phùng thị dẫn theo Tiểu Nhu Bảo, chậm rãi dọc hành lang tiến hoa viên, tất cả đều sửng sốt.
Chỉ thấy bé gái nhỏ , quả thật là xinh vô cùng. Nàng mặc một bộ lụa mềm màu củ sen, phối với đôi giày thêu tím, n.g.ự.c đeo một chuỗi ngọc trai đỏ rực, khiến cho làn da trắng nõn càng thêm nổi bật. Đặc biệt là khuôn mặt phúng phính như phúc khí, tròn trịa, hề thô kệch chút nào. Nụ ngọt ngào luôn nở môi, lộ hai chiếc răng trắng nhỏ xinh, khiến các phụ nhân mà lòng như tan chảy.
TBC
Còn phụ nhân bên cạnh nàng – Phùng thị – tuy sắc nước hương trời, nhưng vô cùng đoan trang. Bộ áo bông tuy trông giản dị, nhưng là loại lụa chương cao cấp đang thịnh hành, phú quý mà phô trương. Trên b.úi tóc cài một đôi thoa kim nạm ngọc, khiến bà trông trang nhã, đĩnh đạc, hề vẻ tầm thường chút nào.
Chưa kể đến phía là Tiêu Lan Y, là công t.ử nhà quyền quý, thần thái cao sang hiển hiện rõ ràng.
Các phụ nhân khỏi nghi hoặc về phía Chu thị. Chẳng bà nhà quê mùa, lễ nghĩa ? Cớ giờ đây họ thấy nét cao quý thanh tao, giống như lời đồn.
Mọi còn đang ngần ngại thì Dương phu nhân tươi rạng rỡ, bước lên chào đón:
"Khương phu nhân, các ngươi tới !"
"Bữa phu quân về thăm cha, cha liền nhắc là nhà ngươi hôm nay cũng đến dự tiệc. Hiện nay, cha ở Phúc Thiện Đường của nhà ngươi, càng ngày càng khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn như trẻ mấy tuổi. Ta thật lòng cảm tạ ngươi."
Là con gái của Ngô đại phu, Dương phu nhân đương nhiên ơn nghĩa của nhà Khương, nên nàng chủ động tiến tới chuyện trò. Phùng thị cũng hiểu ý, nắm tay Dương phu nhân thiết :
"Có gì mà cảm tạ với cảm tạ, chúng xem Ngô đại phu như trong nhà. Ngài giúp chúng ít, nhà mới là may mắn."
Dương phu nhân vui vẻ, : "Được , chuyện khách sáo nữa. Mau đây, cùng chúng nếm thử chút điểm tâm. Nghe hôm nay bánh đều do thiên kim của Tri phủ tự tay ."