Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 783

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:24:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mục Diệc Hàn nhíu mày,"Có đưa ?"

A Lê gượng gạo đáp,"Nói cũng khéo, hình như là đưa đến thôn Đại Liễu..."

Hàn phủ lo lắng Tiêu Dịch sẽ liên lụy, nên đưa bé đến nơi xa kinh thành một chút mới an tâm.

Do đó, họ chọn thôn Đại Liễu và ba ngày đưa đứa bé .

Nghe đến thôn Đại Liễu, Mục Diệc Hàn lòng phần rối bời. Dù đuổi theo, nhưng lo nhà họ Khương và Tiểu Nhu Bảo sẽ kinh động, nên đành tạm thời từ bỏ ý định.

A Lê chỉ thở dài bất lực. Trước đó, tìm khắp các gia đình quyền quý trong kinh thành, nhưng tìm cô bé nào cùng độ tuổi để bạn chơi cho Tiểu Nhu Bảo.

Không ngờ, đứa trẻ ... là cốt nhục của .

Tạm gác chuyện Uy Viễn hầu, Mục Diệc Hàn hỏi A Lê về tình hình vợ chồng Thẩm gia giam trong thủy lao.

Từ khi Thẩm phủ tịch thu, con trai nhà Thẩm c.h.é.m đầu, con gái đày nô tỳ, còn Thẩm lão gia cùng Thẩm nhị phu nhân thì giam trong thủy lao, chịu đủ t.r.a t.ấ.n, chỉ chờ lúc họ chịu khai tung tích của Thẩm Uyển – đứa con gái bỏ trốn.

A Lê rùng đáp,"Hai bọn họ cả ngâm đến thối rữa, bệnh tật hành hạ đến hôn mê, thuộc hạ phái đại phu chăm sóc, cố giữ cho hai còn sống để lấy lời khai."

Mục Diệc Hàn gật đầu, nhưng lòng thoáng nghĩ đến Tiểu Nhu Bảo, tay day nhẹ giữa hai hàng lông mày, lệnh,"Đi, mang cho quyển tranh liên ."

A Lê liền bước tới lấy từ giá sách, ngẩng đầu lên, thấy cao một chiếc hộp gấm quý, bên trong là quyển tranh dày mỏng.

Góc quyển tranh lật đến mòn nhẵn, Mục Diệc Hàn định từ trang đầu mà xem từng bức.

lúc , ngoài cửa một binh lính mặc giáp đen bước báo cáo.

"Quốc sư đại nhân, nhà Thẩm gia trong thủy lao chịu nổi nữa. Thẩm lão gia cả thối rữa, sáng nay giòi bọ ăn đến c.h.ế.t, còn Thẩm nhị phu nhân thì phát điên. khi tỉnh , bà cuối cùng chịu tung tích của sinh cốt nhục ngài."

Mục Diệc Hàn giật , vội hỏi,"Cái gì? Bà gì?"

"Họ rằng, năm xưa khi chạy từ Vân Thành về kinh thành, bọn họ ... ném đứa trẻ xuống sông."

Trong lòng Mục Diệc Hàn đau nhói, phảng phất như hàng ngàn mũi tên cùng lúc xuyên qua tim.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-783.html.]

TBC

" mà, mụ Thẩm độc ác thêm," binh lính tiếp tục,"họ từng nhờ đại sư bói toán, đứa trẻ nhất định còn sống."

Mục Diệc Hàn tái mặt, ánh mắt đầy phức tạp cuối cùng cũng lóe lên chút tia hy vọng.

Ánh mắt rơi xuống quyển tranh, thấy hình ảnh Tiểu Nhu Bảo ngày bỏ giữa dòng sông, oa oa lớn, sắc mặt đột nhiên đại biến.

"Khoan ... ngươi gì?"

"Họ ném con gái của ... xuống sông ?!"

Cả Mục Diệc Hàn như sét đ.á.n.h trúng, cứng đờ nhúc nhích.

Đôi mắt dài hẹp khẽ giật giật, trong khoảnh khắc dường như những cảm xúc dồn nén bấy lâu vỡ tung .

Thẩm gia gặp chuyện cuối thu, thời điểm họ chạy đến kinh thành.

Mà trong bức tranh, khi Phùng thị nhặt Tiểu Nhu Bảo, cũng là một ngày cuối thu đường về từ chợ.

Tuổi tác khớp, thời gian trùng hợp, ngay cả cảnh bỏ giữa dòng sông cũng y hệt.

Trên đời , sự trùng hợp kỳ lạ như ?

Trừ phi... Tiểu Nhu Bảo chính là cốt nhục của .

A Lê cũng há hốc miệng, kinh ngạc mừng rỡ đến run ,"Quốc sư đại nhân, lẽ Nhu Bảo chính là con gái ngài!"

Đây quả là tin vui từ trời rơi xuống.

A Lê kìm nén hét lên vì vui sướng, lòng phấn khích đến mức choáng váng.

Mục Diệc Hàn siết c.h.ặ.t quyển tranh, hình cao lớn ánh nắng sớm mà khẽ run rẩy.

Hóa đứa con mà khổ công tìm kiếm bấy lâu nay, chính là tiểu cô bé từng bao rúc lòng nũng.

 

Loading...