hề , trách đạo sĩ còn mắng là kẻ "mù cha"!
"Mau, mau chuẩn ngựa!" Hắn khàn giọng lệnh,"Bổn tọa đến Vân Thành!"
Đến Vân Thành... đón con gái!...
Kinh thành biến động, nhưng Khương gia tất nhiên hề , bấy giờ chỉ lo bận rộn với việc ăn.
Hiện tại, Phúc Tinh thư cục ngày càng phát đạt. Từ chỗ mỗi ngày chỉ bán bốn trăm quyển, giờ phát triển lên đến mức thể bán cả ngàn quyển mỗi ngày.
TBC
Sách của thư cục chỉ dân Vân Thành yêu thích, mà còn thu hút cả khách thương từ các nơi xa đến nhập hàng.
Khương Phong Niên tạm thời chưởng quầy, chào đón khách khứa niềm nở, còn chính sách giảm giá cho mua lượng lớn.
Bởi , mỗi ngày cũng lời sáu, bảy mươi lượng, nếu kéo dài lâu, một tháng kiếm hai ngàn lượng là thể.
Dần dần, đều nhân vật chính trong những bức tranh bán chạy chính là Tiểu Nhu Bảo của Khương gia.
Vì cổ vũ tứ ca, Tiểu Nhu Bảo thỉnh thoảng ăn mặc thật xinh , chạy thư cục chào hỏi , ai cũng reo hò thích thú.
Trưa hôm , Tiểu Nhu Bảo đang cùng Phong Miêu tết dây hoa thì bên ngoài tiếng ồn ào.
Chạy xem, thì là Phong Cảnh về.
"Nương, Nhu Bảo, trở về!"
Sau ba tháng trời lạnh giá, thư viện đóng cửa nghỉ đông, bé cuối cùng cũng về nhà vài hôm.
Phùng thị mỉm rạng rỡ, bỏ dở công việc đang ,"Chỗ ngoài băng, con chậm thôi, coi chừng trượt ngã."
Phong Cảnh vui vẻ, mới bước sân, liền thấy một cái "tiểu bánh chưng" tròn vo, chỉ lộ hai đôi mắt, lao thẳng lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-784.html.]
"Tứ ca, Nhu Bảo nhớ lắm! Huynh mua cho Nhu Bảo kẹo hồ lô với quả quýt ?" Tiểu Nhu Bảo giọng trẻ con, líu lo hỏi.
Phong Cảnh lập tức mỉm , lấy tay vỗ vỗ túi, cùng Phong Miêu nhà.
Vào đến nơi, bày hết những món đồ trong túi .
Nào là túi kẹo hồ lô bọc đường, quả quýt, táo đỏ, sơn tra, còn cả hai xiên củ mài đậu.
Ngoài , còn mua cho Tiểu Nhu Bảo vài chiếc hoa lụa đồ trang sức, màu vàng nhạt, xanh nước biển, và tím nhạt, khiến Tiểu Nhu Bảo mê mẩn, giơ lên ướm thử đầu khoái chí.
Phùng thị cũng vui, hỏi thăm,"Sao con? Mấy ngày nay mệt ? Vẽ tranh ảnh hưởng đến việc học ?"
Phong Cảnh đưa cho Phùng thị cây kẹo hồ lô táo đỏ, ,"Nương cứ yên tâm, con thích vẽ tranh, chỉ vẽ lúc rảnh rỗi khi học xong thôi, ảnh hưởng gì đến việc học ."
Nói , lấy hai túi tiền nhỏ, một cái đưa cho Phùng thị, một cái cho Tiểu Nhu Bảo.
Đây là tiền thù lao mấy ngày qua thuê vẽ tranh mà kiếm .
Phùng thị thấy trong túi đến năm mươi lượng, vui mừng nhưng cũng khỏi xót xa,"Con đưa cho nương gì, giữ mà tiêu vặt."
Vừa dứt lời, ở góc lò sưởi bên đầu giường, một tiểu béo ú đang phấn khích, lăn lộn như trái bóng, khanh khách đầy vui sướng!
Phùng thị vội bước , thấy trong túi tiền của Tiểu Nhu Bảo ngờ là năm mươi lượng vàng!
"Nhiều vàng thế , ngươi vẽ bao nhiêu bức tranh , xem kìa, cô bé mê vàng nhỏ mừng rỡ bao!" Phùng thị trêu, chợt nhớ con trai "thiên vị".
"Giỏi nhỉ, tiểu t.ử thối, là quên mất nương !" Phùng thị giả vờ trách mắng.
trong lòng bà vô cùng hạnh phúc. Cả nhà ai thứ gì đều nghĩ đến Nhu Bảo đầu tiên, đây mới chính là gia phong của Khương gia!
Phong Cảnh gãi đầu, nhanh nhẹn kéo tay nương, ríu rít kể đủ chuyện vui ở thư viện. Nào là các bạn đồng môn đều tới hối vẽ thêm tranh, nào là Vi viện trưởng sai Vi Đình đến thư cục mua tranh liên . Phùng thị mà nét mặt rạng ngời, trong lòng cảm thấy cuộc sống ngày một hơn.