Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 790

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:24:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo thoáng dè chừng, tưởng rằng Trịnh ma ma ở đây thì bà sẽ để ý đến chuyện ăn uống của nàng. Nàng ăn len lén về phía Trịnh ma ma, nhưng ngờ, Trịnh ma ma chẳng mảy may để ý, chỉ chăm chú bưng bát cơm ăn ngon lành, đôi tay đầy vết chai, ăn một mạch lượng cơm bằng ba .

Thấy cảnh , Phùng thị và trong nhà đều thoáng ngạc nhiên. Thật ngờ ma ma trong cung ăn khỏe như !

Tiểu Nhu Bảo thì vui vẻ mặt, cơm nước xong liền lấy cớ tìm Dẫn Nhi tỷ tỷ chơi, lén chạy đến Tiên Tuyền cư.

Phong Cảnh và Phong Miêu lập tức cảnh giác, đoán ngay gặp Tiêu Dịch. Hai liền bám theo, một trái một kèm sát, sợ rằng của Khương gia con heo từ kinh thành đến giành mất!

Lúc đèn dầu thắp lên, Tiêu Dịch ngay ngắn bàn, chăm chú chữ, bóng dáng của chiếu lên tấm giấy dán cửa sổ, trông càng thêm phần nghiêm trang.

Hàn phủ lão quản gia bên ngoài cửa, cẩn thận theo dõi, vẻ mặt đầy hài lòng.

Nhìn thấy Tiểu Nhu Bảo lộc cộc tới, lão quản gia lập tức dậy, định cản .

"Công t.ử nhà chúng đang chăm chỉ học hành trong phòng, giờ tiện tiếp khách."

Tiểu Nhu Bảo gãi gãi đầu nhỏ, hồn nhiên đáp,"Khách ư? Nhu Bảo khách, mới là tiểu chủ nhân ở đây mà."

Lão quản gia do dự, thầm tính toán xem nên giải thích thế nào, vì dù Hàn phủ thanh toán tiền phòng, nhưng dù là chủ nhân Tiên Tuyền cư cũng thể tự tiện phòng khi phép.

Lúc , giọng Tiêu Dịch từ trong phòng vọng .

"Lão quản gia, nàng là ân nhân cứu mạng của , nên quá vô lễ."

"Ngươi pha hồ mời nàng, đó mới là đạo đãi khách."

Tiểu Nhu Bảo liền nhảy cẫng lên, chạy ngay phòng, trong khi Phong Cảnh và Phong Miêu chỉ đành ngoài cửa, .

Tiểu Nhu Bảo rút từ trong n.g.ự.c một que kẹo hồ lô, đặt lên bàn, chống cằm Tiêu Dịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-790.html.]

"Mỹ nhân nhỏ, Nhu Bảo tới chơi với ngươi đây! Tặng ngươi kẹo hồ lô nè!"

Que kẹo hồ lô để qua một ngày, vị sơn tra càng dậy mùi. Tiêu Dịch nhíu mày, ngón tay ngập ngừng, nhưng mặt .

"Ta ăn, cầm ."

TBC

"Tại ? Kẹo hồ lô ngon lắm mà, chua chua ngọt ngọt, chẳng lẽ trẻ con kinh thành các ngươi ai ăn ?" Tiểu nha đầu nghiêm túc hỏi.

Ánh mắt Tiêu Dịch lộ vẻ kỳ lạ. Hắn bao giờ ăn kẹo hồ lô, chỉ trong sách thấy bảo sơn tra vị chua, ngọt ?

"Bà ngoại bệnh tật là từ miệng mà , đồ bên ngoài sạch sẽ, cũng phép ăn." Tiêu Dịch nhỏ.

Tiểu Nhu Bảo lập tức hiểu , thì là ngại dơ!

Nàng liền cầm que kẹo hồ lô, từng viên sơn tra đều l.i.ế.m qua một bằng cái lưỡi nhỏ xinh của , đưa cho ,"Nè, Nhu Bảo l.i.ế.m sạch , bây giờ ngươi thể ăn đó, mau thử !"

Đồng t.ử của Tiêu Dịch giãn .

Trời ơi, là nhốt trong phủ quá lâu, hóa ngoài " sạch" đồ ăn kiểu !

Tiêu Dịch từ nhỏ đến lớn từng bạn chơi cùng, cũng bao giờ ăn kẹo hồ lô. Nhìn tiểu nha đầu bụ bẫm, đang cầm que kẹo hồ lô ướt át đong đưa mặt , cuối cùng nhịn , c.ắ.n một viên sơn tra.

Lớp đường viên kẹo còn giòn, nhưng vẫn mang chút cảm giác dính dính, vị ngọt của đường và vị chua của sơn tra hòa quyện trong miệng, lập tức bùng nổ khiến mở to mắt vì kinh ngạc.

"Sao nào, ngon ?" Tiểu Nhu Bảo nghiêng đầu, tươi hỏi.

Tiêu Dịch lời nào, chỉ cầm lấy que kẹo hồ lô, chăm chú ăn tiếp từng viên một.

Sau khi nếm xong vị ngon ngọt , Tiêu Dịch khẽ lau miệng, Tiểu Nhu Bảo với ánh mắt dịu dàng hơn nhiều.

 

Loading...