Hắn chỉ chiếc rương cạnh giường,"Cảm ơn ngươi, mau mở cái rương , bên trong mấy món đồ chơi, thể để ngươi ăn mà trả lễ."
Tiểu Nhu Bảo vui vẻ nhảy xuống ghế, loay hoay mãi mới mở nắp rương.
Thoạt đầu, nàng thấy bên trong chỉ là sách vở, tức đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn suýt trắng bệch .
Tiêu Dịch chợt nhớ , vội đến gạt sách qua một bên, để lộ bên là những món đồ chơi nhỏ lấp lánh.
Nào là kính vạn hoa, ná b.ắ.n chim, mặt nạ quỷ nhỏ, và cả mấy món đồ chơi bằng gỗ như xe ngựa và lính gác.
Hai mắt Tiểu Nhu Bảo sáng rực lên, vươn tay định lấy chiếc mặt nạ nhỏ, nhưng tay nàng ngắn quá, nửa treo lơ lửng miệng rương.
Tiêu Dịch thấy dáng vẻ lùn tịt của nàng, khỏi bật ,"Thật là cái đồ lùn tịt, để lấy cho ngươi."
"Lùn thì , công kích cá nhân!" Tiểu Nhu Bảo hừ hừ kháng nghị.
Hai đứa nhỏ, một đứa ăn kẹo hồ lô, một đứa tặng mặt nạ quỷ, xem như trao đổi với . Tiểu Nhu Bảo thích món đồ chơi, m.ô.n.g cứ lắc lư, tay cầm mặt nạ chạy khắp phòng khoe khoang.
Nhìn tiểu nha đầu mũm mĩm, Tiêu Dịch chợt nhớ đến một hình ảnh từ mùa đông năm . Trước cửa sổ, cành mai rụng xuống một chú chim nhỏ tròn vo. Con chim béo ú chỉ to bằng nửa bàn tay, lông xù mượt, trông chẳng khác nào Tiểu Nhu Bảo — cả bụ bẫm, xinh xắn, đôi mắt đen lóng lánh như hắc ngọc, cứ nghiêng đầu đầy tò mò. Thật là đáng yêu.
Tiêu Dịch mỉm , thì ký ức đau lòng bất chợt ùa về. Khi đó, nhị cữu của thấy tỏ vẻ thích thú với con chim nhỏ, liền cố ý ngay mặt mà chộp lấy nó, dẫm c.h.ế.t chút thương tiếc. Ý khuôn mặt non nớt của thiếu niên lập tức tan biến như sương khói.
Từ nhỏ, dạy rằng biểu lộ niềm vui cơn giận, thậm chí nếu ngoài chơi thì cũng lén lút theo chân đại cữu cữu. Bây giờ Tiểu Nhu Bảo đáng yêu như , sợ nàng cũng sẽ giống như con chim nhỏ , khiến bất giác sinh cảm giác lo lắng.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-791.html.]
lúc , lão quản gia bưng khay trở . Tiêu Dịch vội giấu que kẹo hồ lô , lạnh lùng ,"Ta sách, rảnh chơi với ngươi, mau ngoài !"
Tiểu Nhu Bảo ngẩn .
Ơ? Sao chỉ trong chớp mắt, tiểu bằng hữu đổi sắc mặt, biến thành "tiểu địch" ?
Thấy lão quản gia ngoài cửa dỏng tai ngóng, Tiểu Nhu Bảo như hiểu điều gì, bèn mặt quỷ với Tiêu Dịch, ngoan ngoãn bước ngoài.
Tiểu nha đầu điểm , tính tình thẳng thắn, so đo cũng chẳng giữ hận thù. Trong lòng nàng còn nghĩ, mua thêm kẹo hồ lô sẽ mang đến cho "mỹ nhân ca ca" ăn.
Chỉ là hôm đến ngày mồng tám tháng Chạp, tiện ngoài.
Sáng sớm, cả thôn đều bận rộn nấu cháo mồng tám tháng Chạp, bánh vằn thắn. Phùng thị và Lý Thất Xảo chuẩn các loại gạo và đậu, ngâm cho nở , bận rộn vui vẻ vô cùng.
Tiểu Nhu Bảo cũng dậy sớm, chịu yên, chạy tới chạy lui giúp lớn bưng chén, nồi, gáo, bồn, việc nhiệt tình.
Không bao lâu , bỗng tiếng huyên náo vang lên từ nhà của cô quả phụ họ Cố trong thôn.
Phùng thị vội bỏ củi lửa, chạy tới xem thì mới đó là chuyện của nhà cô . Hoá ở rể định cho cô quả phụ, lén lút trong đêm mò phòng, leo lên giường của cô em chồng nàng, là Thúy Thúy.
Vốn hôn sự định sẵn, Thúy Thúy cũng chút cảm tình nên mới đồng ý nấu chín cơm . ai ngờ ở rể thúc thúc thẩm thẩm của tính toán, lập mưu để tạo chuyện tai tiếng. Chuyện lộ , thím chú của liền chạy đến thôn Đại Liễu, om sòm la mắng Thúy Thúy giữ đúng lễ giáo, yêu cầu từ hôn, trừ phi nhà Cố chịu bồi thường năm lượng bạc.