"Ha ha ha! Đây nào là hầu hạ, rõ ràng là nhặt đồ thừa mà ăn!"
A Lê phá lên chọc ghẹo: "Thuộc hạ dám sinh khuê nữ, bằng chỉ mà ăn phần cuống dâu thôi."
"Cái gì?" Mục Diệc Hàn ngơ ngác hiểu, cúi đầu xuống tay nhỏ của Tiểu Nhu Bảo, cuối cùng cũng phát hiện sự thật, gương mặt tuấn tú lập tức đơ , câm nín nổi lời nào.
Hoá chính trở thành "kẻ hốt đồ thừa". Cái gọi là phụ từ nữ hiếu, chẳng qua là tiểu nha đầu tìm cách "dụng " mà thôi!
Thấy khoé miệng Mục Diệc Hàn giật giật, Tiểu Nhu Bảo hì hì, liền cọ cọ má mặt , như để chứng tỏ rằng vẫn là chiếc áo bông tri kỷ của cha, đáng yêu vô cùng.
Ăn đến quả dâu cuối cùng, Tiểu Nhu Bảo cũng thấy no, nàng bò xuống giường đất, chạy tới chỗ Tiểu Đông ca nhi.
Nàng c.ắ.n một miếng dâu, phần đầu ngon ngọt, còn phần cuống nhô nàng đặt ngay miệng của Tiểu Đông ca nhi đang ngủ say. Tiểu Đông ca nhi ngây ngô, bỗng cảm nhận vị ngọt mát lành, đôi mắt sáng bừng lên, chu miệng đòi thêm.
Tiểu Nhu Bảo khanh khách, liền giật quả dâu, cho thêm nữa, khiến cho tiểu Đông ca nhi chu miệng phụng phịu, mà nàng càng vui thích thú hơn.
Tiểu Đông ca nhi Tiểu Nhu Bảo chọc ghẹo mấy , thèm thuồng mà ăn, cuối cùng tủi bùng nổ, ê ê a a òa thành một dòng nước mắt nhỏ.
Phùng thị tiếng liền chạy , tóm lấy cổ chân tiểu khuê nữ mũm mĩm, xách lên ôm lòng, khẽ vỗ m.ô.n.g: "Ngươi là tiểu quậy phá, xem Đông ca nhi như món đồ chơi của ngươi ?"
Tiểu Nhu Bảo trong tay , lăn lộn xoay m.ô.n.g, nhăn nhó đáng yêu, cả nhà đều bật thích thú.
Cũng may bao lâu , mùi thơm của bữa trưa bay khắp nhà. Phùng thị để Tiểu Nhu Bảo xuống, bé con liền xoa xoa cái bụng nhỏ, nghiêm chỉnh chờ ăn bát canh hầm xương thơm ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-821.html.]
Lúc đó, mây mù cũng tan hết, trời trong xanh. Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y từ doanh trại Liêu Đông trở về. Hai tuổi trẻ khí lực dồi dào, ăn cơm xong liền đòi so kiếm pháp. Phong Miêu liền kéo Vượng Phúc tới, hai đứa nhỏ còn hăng hái cá cược xem ai sẽ thắng, hứa với nếu thua thì mua pháo trúc cho bên .
Phùng thị ở cửa, trầm ngâm suy nghĩ, buổi chiều định dọn dẹp tổng vệ sinh, xem nên tháo giặt chăn màn, vỏ gối sạch sẽ chuẩn đón năm mới.
lúc , ngoài thôn đột nhiên vang lên một trận huyên náo. Mấy chiếc xe ngựa dừng , từ đó bước một đám mặc cẩm y sang trọng. Dẫn đầu là hai đàn ông trung niên mặc quan bào, phía là gia quyến, hạ nhân và hộ vệ theo hầu.
Gia quyến phần lớn là nữ quyến và trẻ nhỏ, thôn liền quanh ngắm nghía, thỉnh thoảng chỉ trỏ nhạo mấy cái hố xí ruộng đồng.
Hai vị đại quan dẫn đầu thì giữ vẻ mặt nghiêm nghị, thần sắc nghiêm trọng, như thể mang theo mục đích nào đó mà đến.
TBC
A Lê đang định cửa dắt ngựa, thấy bọn họ thì trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc và vui.
"Hai vị đại nhân, các ngài tới đây?" Rõ ràng ngờ bọn họ đến, sắc mặt cũng trầm xuống.
Hai vị quan viên chỉ khẽ gật đầu với A Lê, hiệu cho hạ nhân đóng cổng , thèm để ý đến Phùng thị và nhà Khương gia, lập tức tiến trong phòng, cung kính quỳ lạy mặt Mục Diệc Hàn.
"Thần, Lễ Bộ Thượng thư, bái kiến Quốc sư đại nhân."
"Thần, Lễ Bộ Thị lang, bái kiến Quốc sư đại nhân."
Hiện tại trong kinh thành đang xôn xao chuyện sắc phong công chúa, ai nấy đều tò mò đoán định ý đồ của Quốc sư. Trong triều, ít đồn rằng Khương gia là một nhân tài hiếm , nên Quốc sư mới chịu ban tước vị công chúa cho của Khương gia, để lung lạc nhân tài .