Đến chạng vạng, Khương Phong Trạch cùng Tiêu Lan Y y phục, chuẩn lên đường Liêu Đông doanh gác đêm.
Phong Cảnh đó dám nghĩ xem liệu đêm nay hai họ chuyện gì " hổ" . Tay nhịn mà bắt đầu vẽ nguệch ngoạc, phác họa hai ca ca đang dây dưa với giấy, cảnh tượng như thể đang đ.á.n.h .
Tiểu Nhu Bảo ườn ghế, ngáp dài một cái, bỗng dạo một vòng trong phòng. Lúc nàng nhớ đến tiểu mỹ nhân Tiêu Dịch, hai mắt sáng lên, nước miếng suýt trào , vội cầm theo hai cái bánh mật ong Hứa tỷ tỷ đưa, tính mang qua Tiên Tuyền cư để cho Tiêu Dịch.
ai ngờ, đến Tiên Tuyền cư, nàng bắt gặp...
Lúc , Tiêu Dịch A Lê bắt phòng, đưa đến mặt Mục Diệc Hàn. Mục Diệc Hàn sớm ý nắm bắt Uy Viễn hầu chi t.ử trong tay, tiện thể hỏi xem liệu gì về những hành vi của phụ .
Tiểu Nhu Bảo ngoài, lòng tò mò trỗi dậy.
Nàng bước chân lộc cộc, nhẹ nhàng ghé sát cửa, định lén. Qua khe cửa hờ, ánh mắt Nhu Bảo lén , định thầm cảm thán rằng cha và Tiêu tiểu ca ca đều sinh đẽ nhường nào.
Ai ngờ, nàng bỗng thấy hai luồng long khí màu sắc khác lượn lờ đầu hai họ, đang giằng co mãnh liệt!
Tiểu Nhu Bảo khiếp sợ, há hốc miệng.
Long khí vốn là biểu tượng cho ngôi vị hoàng đế, đến hai luồng long khí đồng thời hiện diện ở đây?
Nàng nhớ , khi cứu Tiêu Dịch, nàng từng là mang mệnh thiên t.ử. cha nàng, Mục Diệc Hàn, cũng là ý định đăng cơ vua!
Tiểu Nhu Bảo tuy còn nhỏ, nhưng cũng hiểu rằng một quốc gia thể hai thiên t.ử.
Vì thế, nàng nhanh ch.óng nhắm mắt , dồn tâm thần để xem xét, rõ trong hai , ai mới là chân long thiên t.ử thực sự.
Khi đôi mắt nhắm , hàng lông mi mỏng manh của Tiểu Nhu Bảo khẽ run lên khuôn mặt tròn trĩnh của nàng. Chỉ trong một chớp mắt, trong đầu Tiểu Nhu Bảo liền hiện một ánh kim quang rực rỡ - đó là mệnh của Tiêu Dịch.
Người khí vận phi thường, mệnh là T.ử Vi Tinh chiếu, chỉ sẽ đăng cơ hoàng đế, mà còn là bậc minh quân hiếm trong thiên cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-830.html.]
Tiểu Nhu Bảo thu tâm thần, dò xét thêm về mệnh của cha. trong đầu nàng chẳng hiện chút gì.
Nàng khỏi nhíu mày.
TBC
Vì mỗi xem mệnh của cha, đều là một mảng mờ mịt, gì hiện lên?
Khi nàng còn đang hoài nghi, đột nhiên, từ xa truyền đến một giọng ôn hòa.
"Thời cơ đến, Phúc Tinh Tiên Tử, nếu thiên cơ, xin mời về Cửu Trùng Thiên để tụ hội."
Ngay đó, nguyên thần của Tiểu Nhu Bảo liền cuốn một vùng thánh quang ch.ói lòa.
Nơi đây khắp nơi lấp lánh châu ngọc, tiên hà tràn ngập, tiên hạc bay lượn giữa những đám mây lành, chính là tầng trời thứ chín gần với Thiên Đạo nhất!
Tiểu Nhu Bảo kinh ngạc chống nạnh, từ đến nay lâu, nàng mới trở về chốn Thiên Giới thần tiên .
Trên tiên đài, Tư Mệnh Tiên Quân trong bộ y phục màu xanh lam, tay cầm bình ngọc, đó hiền hòa, khẽ gật đầu với nàng.
"Lại gặp mặt, Phúc Tinh Tiên Tử. Nhìn ngươi châu tròn ngọc sáng, xem ở hạ giới sống ."
Tiểu Nhu Bảo thấy là vị tiên quân , hai chân trần trắng nõn chạy vội đến bên .
"Tư Mệnh Tiên Quân! Có ngươi đưa bổn tiên t.ử lên đây ?"
" . Ta nhắc đến thiên cơ, chẳng Tiên T.ử rõ ?"
Tiểu Nhu Bảo vò đầu, ngước mắt ,"Ngươi gì thiên cơ, bổn tiên t.ử chẳng hiểu gì cả."
Tư Mệnh Tiên Quân mỉm , hái xuống một quả đào tiên, đưa đến mặt Tiểu Nhu Bảo,"Chuyện kể thì dài, mời Tiên T.ử xuống, để kể tỉ mỉ cho mà ."