Trong thành bao nhiêu cần giúp đỡ. Đồng thời, xài nhiều bạc cũng xem là một kiểu phúc.
Tiểu Nhu Bảo siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, lẩm bẩm như tự nhủ,"Ân, lát nữa đưa cha thành, việc thôi!"
Mục Diệc Hàn lỏm , khỏi nhướng mày nghi hoặc. Sao từ hôm qua đến nay, khuê nữ chút kỳ lạ, như thể đang giấu một bí mật nhỏ.
Tiểu Nhu Bảo phát hiện cha đang chằm chằm, sợ đoán ý đồ, liền vội vã úp mặt bát cháo, húp "khò khè" một cách chăm chỉ.
"Uống từ từ thôi, dính lên mặt kìa, con mèo hoa đấy?" Mục Diệc Hàn bất đắc dĩ, tay khăn lau, đành chộp lấy tay áo của A Lê mà lau miệng cho khuê nữ.
A Lê quen với cảnh , thấy gì lạ. tiểu Xuân Ca một bên thì sững sờ.
Không giẻ lau mặt của tiểu cô cô là ? Sao giờ thành thúc thúc !
Ô ô ô, chẳng lẽ sắp thất sủng? Thật là đau lòng.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Tiểu Nhu Bảo hớn hở áo mới, kéo tay Mục Diệc Hàn khỏi cửa.
Khuôn mặt tròn trịa xinh xắn của nàng ẩn chiếc mũ trùm màu xanh nước hồ, mũ còn thêu hình sư t.ử lăn tú cầu, khiến nàng trông càng thêm đáng yêu. Vừa đến cửa, khiến bao trong làng trầm trồ yêu mến.
Mục Diệc Hàn liếc thấy lão Lý cầm củ hành tây chấm tương, sợ mùi hành bay khuê nữ, liền một tay nhấc nàng thả lên xe ngựa, đầu mà hướng thẳng thành.
Đến nơi, qua vài con phố, Tiểu Nhu Bảo nắm tay cha, bắt đầu "hướng dẫn từng bước".
"Khụ khụ." Nàng hắng giọng,"Cha, câu 'Nhân chi sơ' , câu tiếp theo là gì nhỉ?"
"Tính bản thiện."
Tiểu Nhu Bảo đáp, đôi mắt sáng lên, gật đầu chiều hiểu ,"Wow, cha thật thông minh, lợi hại quá !"
Mục Diệc Hàn nhéo nhẹ mũi nàng, khỏi phì vì màn diễn lố lăng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-837.html.]
"Có gì thì , ngươi bổn tọa việc thiện gì đó ?" Hắn qua là thấu ý nàng.
Tiểu Nhu Bảo hì hì, gãi đầu.
Thôi, khỏi cần lòng vòng, cứ bắt tay việc ngay !
Đôi mắt to tròn của nàng đảo quanh một vòng, phát hiện mục tiêu – là một bà lão đang còng lưng bên đường.
"Oa, phía bà cố nội kìa, chúng kính già yêu trẻ chứ. Đừng để bà xe ngựa đụng , cha mau qua đỡ bà qua đường !"
"Cha, bên một ông lão ăn mày, cha mua cho ông cái bánh bao thịt ."
"Đầu hẻm mấy đứa trẻ, cha cho bọn chúng ít bảng chữ mẫu để học ."
Kết quả là, lời thúc giục của con gái, Mục Diệc Hàn dang tay dài , định giúp một bà lão qua đường, một phen, nhưng đẩy bà lão nhầm hướng. Bà lão đẩy xa đến hai dặm, tức đến nỗi gõ mạnh cây gậy xuống đất.
"Lão bà định đến Trân Bảo Các, chỉ còn hai bước chân nữa thôi! Ngươi đẩy đây chi? Đồ vô !"
Mục Diệc Hàn vội vàng buông tay, mua bánh bao cho ông lão ăn mày. kịp đưa thì ch.ó hoang chạy đến, ông lão ch.ó rượt chạy ba con phố.
TBC
Còn mấy đứa trẻ nhận bảng chữ mẫu cũng chẳng đứa nào vui. Từng khuôn mặt nhỏ dài , ai oán cha con bọn họ. Tết nhất mà tặng cái , hai cha con là Diêm Vương sống đây!
Tiểu Nhu Bảo thì vẫn ngây thơ hớn hở, xong một hồi còn vỗ vỗ tay nhỏ, thỏa mãn :
"Ừm ừm, một ngày tích đức việc thiện, cha lắm!"
nhiêu đó vẫn đủ, Tiểu Nhu Bảo còn bố thí thêm. Nàng kéo Mục Diệc Hàn dọc đường, cứ thấy thứ gì là mua để "bố thí" cho các ông chủ tiệm và những bán hàng.
Cuối cùng, nàng mua cả đống váy dệt kim, túi gấm, vòng tay ngọc, trâm cài hoa, đồ ăn vặt... Thứ gì cũng khiến nàng vui nhất.