Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 845

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:06:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đến đồ ăn, Cúc Kiều lập tức hớn hở bưng điểm tâm ngay, chẳng cần , đường nàng cũng tự thưởng cho vài miếng.

Nhu Bảo thở phào nhẹ nhõm, nhún vai một cái. Cúc Kiều tỷ tỷ nên thôi mộng , hơn phân nửa là nàng gả cho một ông lão mất thôi.

Phùng thị lúc lấy hai túi nhỏ, một túi đựng một trăm văn tiền là do Cố quả phụ và Thúy Thúy mừng tuổi cho Nhu Bảo, còn túi chứa tấm ngân phiếu một trăm lượng bạc, là của Tiêu Dịch gửi cho nàng lúc đến Tiên Tuyền cư, là để dành đồ ăn cho con vẹt.

Thấy tiền, Tiểu Nhu Bảo vội vàng leo lên rương, miệng toe toét, nghiêm trang nhét chỗ giấu.

Khương Phong Niên nhịn ,"Ôi chao, giấu của riêng đấy ? giấu quang minh chính đại thế thì cả thôn đều mất ."

Tiểu Nhu Bảo ngẩng mặt lên, tươi rói, đếm từng xung quanh,"Một, hai, ba... mười , nè, mười các ngươi đều thấy , ai tiền nhàn rỗi nhớ gửi chỗ nhé."

Mọi khỏi bật . Con bé , hóa là công khai "dụ dỗ" gửi tiền cho .

, chẳng ai dám động đến đồ của Tiểu Nhu Bảo. bản con bé bận rộn ngừng, cả buổi trưa đếm tiền đến mức đôi tay nhỏ béo múp cũng tê rần.

Chiều hôm đó, Mục Diệc Hàn bỗng nhận thư mật do thám báo về, trong đó ghi rõ những ngày qua phía Ngõa Lạt dấu hiệu bất thường. Một đội quân mấy chục vạn , giả dạng dân thường, đang tiến về kinh thành.

Mục Diệc Hàn nheo mắt , lập tức gọi A Lê và Khương Phong Trạch thư phòng tại Tiên Tuyền cư để bàn bạc.

Khi ngang qua phòng Tiêu Dịch, Mục Diệc Hàn dừng , xem thử tiểu t.ử gì bất thường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-845.html.]

TBC

Qua khe cửa, thấy Tiêu Dịch đang ngay ngắn bàn, tay nắm c.h.ặ.t chiếc kéo, vẻ mặt nghiêm túc như đang việc trọng đại.

Mục Diệc Hàn nín thở , chỉ thấy Tiêu Dịch lẩm bẩm: "Tháng giêng cắt đầu c.h.ế.t cữu cữu, đối đại cữu chuẩn, chỉ đối nhị cữu chuẩn... Tháng giêng cắt đầu c.h.ế.t cữu cữu, nhị cữu sớm ngỏm củ tỏi, đại cữu thì miễn dịch..."

Mục Diệc Hàn nghẹn lời, cuối cùng mới nhận , hóa tiểu t.ử đang cắt tóc.

Vừa xong lời báo cáo của mật thám, Mục Diệc Hàn chỉ lắc đầu, để ý đến mấy chuyện mê tín của Tiêu Dịch nữa. Trở thư phòng, cùng Khương Phong Trạch và A Lê bàn luận đôi câu.

Khương Phong Trạch nhận lệnh, lập tức phóng ngựa tới doanh trại Liêu Đông, truyền đạt cho các sẵn sàng ứng chiến. Triều đình e rằng sắp biến lớn, qua Tết họ sẽ cùng tiến về kinh thành, chuẩn cho tình huống.

Đến lúc Khương Phong Trạch về thì trời tối mịt. Chàng đang định về hướng Đại Liễu thôn, thì bỗng tiếng kêu cứu của một nữ nhân vang lên từ rừng cây nhỏ bên đường.

"Có ai ? Cứu mạng!"

Khương Phong Trạch men theo âm thanh chạy đến, thấy mấy tên đàn ông đang ghì c.h.ặ.t một cô gái, định chuyện đồi bại. Nàng mặc áo bông đỏ thắm, dáng vẻ thướt tha mảnh mai, eo thon như cành liễu, khiến rời mắt .

Mấy tên thô lỗ định kéo áo nàng, Khương Phong Trạch vội tay, ánh mắt chợt dừng n.g.ự.c cô gái, nơi lộ chiếc yếm thêu hoa văn bát bảo bằng chỉ vàng – một kiểu trang trí đang thịnh hành trong giới quý nữ kinh thành.

Khương Phong Trạch vốn những thứ , nhưng Tiêu Lan Y thường xuyên lảm nhảm về mốt y phục, nên lâu dần, cũng nhớ đôi chút.

Con đường vắng vẻ, thường ngày ít khi bóng . Vậy mà đêm nay chỉ một nữ nhân xuất hiện mà còn thêm vài gã đàn ông – thật là kỳ quái. Hơn nữa, với cách ăn mặc của cô gái, rõ ràng là từ kinh thành. Điều khiến Khương Phong Trạch càng thêm cẩn trọng.

 

Loading...