"Thì ngài là bá gia! May mắn nhờ ngài chịu đưa về." Nàng cố nén tiếng nấc, kể lể,"Ngài , đêm tiểu nữ suýt nữa nhục. Cũng may kịp dùng trâm cài để tự vệ, giữ trong sạch."
"Hôm qua bọn họ phục kích bên đường, thật thoát c.h.ế.t như thế nào..."
Khương Phong Trạch chỉ lạnh nhạt gật đầu, vẻ mặt hờ hững, nàng nhưng chẳng để lòng. Đối với , từng lời của nữ nhân đều là dối trá.
Thanh Hạnh lóc kể lể, cố tình sờ lên cánh tay , nhéo nhẹ mấy cái để cảm nhận cơ bắp rắn chắc, còn cố ý áp sát . Khương Phong Trạch một đường mặt lạnh chịu đựng, nhẫn nhịn.
Khi xe ngựa về đến cổng nhà, Khương Phong Trạch cuối cùng cũng cần giả vờ nữa.
Thanh Hạnh xốc rèm cửa xe, định thỏ thẻ câu "Bá gia, đỡ một chút" thì bỗng thấy mặt là Phùng thị và hai con dâu, tay mỗi cầm một cái bao tải lớn, chờ sẵn ở cổng.
Thanh Hạnh ngơ ngác, sửng sốt,"Các ngươi là..."
"Chúng là tổ tông của ngươi đây!" Phùng thị hét lớn, giơ bao tải chụp thẳng xuống đầu Thanh Hạnh.
Tôn Xuân Tuyết và Lý Thất Xảo liền xắn tay áo, giúp bà bà của , mỗi một tay tóm lấy bao tải đang giãy giụa, khiêng Thanh Hạnh thẳng núi.
Trên đường, vài khách nhân của Tiên Tuyền cư tò mò hỏi,"Ơ, chủ nhân gia, bao tải chứa gì ?"
Phùng thị mỉm đáp,"Còn thể là gì nữa, một con heo tơ non mập đấy, mang núi thịt, buổi trưa cho thêm món ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-848.html.]
Nghe , Thanh Hạnh sợ đến mức mặt tái mét, trong bao tải nàng run rẩy, trừng mắt hoảng hốt. Sao như thế ? Khi nhận việc, Hàn lão gia gì , rằng Khương gia hung hãn đến thế!
Sợ thật sự thịt như heo con, Thanh Hạnh trong bao tải lóc van xin, đến mức váy nàng còn ướt đẫm vì sợ hãi.
Đến chỗ vắng vẻ núi, Phùng thị và hai nàng dâu mới thả Thanh Hạnh , nhưng đó quên tặng cho nàng một trận đòn nhớ đời. Khi thả, Thanh Hạnh mặt mũi bầm dập, sưng húp, dám hé nửa lời khiêu khích Khương gia nữa.
Cuối cùng, nàng khai hết chuyện. Thanh Hạnh nức nở : "Tiểu nữ tên là Thanh Hạnh, vốn là nhã kỹ ở hoa lâu trong thành. Lúc phá lệ với một khách nhân, may mang thai, đang lo . Sau đó, vị khách giới thiệu cho Hàn lão gia – chính là Lễ Bộ thị lang Hàn Kiên."
"Hàn lão gia chỉ cần đến Vân Thành, dụ dỗ Khương bá gia, khiến cùng qua đêm, lấy trộm mấy món đồ cá nhân của như tấm bài quần lót chứng, thì sẽ lo liệu cho thứ..."
Phùng thị chau mày, giọng đầy phẫn nộ: "Tên Hàn Kiên là nhục thanh danh con trai ?"
Thanh Hạnh gật đầu, nức nở ,"Không chỉ là nhục thanh danh mà thôi, bọn họ dùng vật chứng để vu cho Khương bá gia tội danh cưỡng bức nữ t.ử. Chỉ cần đến lúc đó chịu hồi kinh chứng, bọn họ sẽ trả cho một khoản bạc lớn, bảo đảm nửa đời lo nghèo túng."
TBC
Dứt lời, Thanh Hạnh vuốt bụng, cúi đầu thấp xuống, rầu rĩ tiếp: "Hàn lão gia còn bảo, như thì đứa bé trong bụng cũng sẽ coi là con của Khương bá gia. Về , thế nhân sẽ xem nó là con trai của Khương gia, những đứa bé cha ruột mà còn biến thành vết nhơ cả đời của Khương bá gia."
Nghe xong, Phùng thị giận đến mức lửa bốc lên tận mặt."Thật là đáng khinh! Hàn gia , khỏi quá ác độc! Bọn họ hủy hoại Phong Trạch cả đời!"
Theo luật Nam Kỷ, dù là vương tôn dân thường, phạm tội đều xử như . Tuy trong thực tế quan thể bao che cho , nhưng nếu Hàn gia cố tình thổi phồng sự việc, cho cả kinh thành đều , thì một khi Phong Trạch vu oan, dẫu giữ tước vị, ít nhất cũng chịu án lưu đày mười năm.