Khi Cao Thiện bưng t.h.u.ố.c thang bước , thấy cảnh Chiêu Vương và Hoa Nhụ nhân đang ôm .
Hắn sợ đến mức tay run lên, suýt nữa đổ t.h.u.ố.c.
Trời đất ơi, sáng sớm tinh mơ hai quấn lấy ?
Dù tình cảm kìm cũng nên cho lui chứ.
Có cần vội vàng đến thế ?
Cao Thiện cảm thán trẻ tuổi thật là tinh lực dồi dào, cung kính dâng t.h.u.ố.c lên.
Lý Tịch hất đổ chén t.h.u.ố.c nữa.
Hắn buông Hoa Mạn Mạn , nhận lấy chén t.h.u.ố.c từ tay Cao Thiện, chút biểu cảm uống một cạn sạch.
Cao Thiện ý, dẫn lui khỏi phòng ăn.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn Lý Tịch và Hoa Mạn Mạn, Lý Tịch thành thục lấy Giải Độc Đan, ném miệng, nhai nát như nhai đậu nuốt xuống.
Khi Lý Tịch ngẩng đầu lên, thấy Hoa Mạn Mạn đang chớp mắt.
Hắn rõ tiếng lòng của nàng —
“Rốt cuộc tại Chiêu Vương uống t.h.u.ố.c độc chứ?”
Lý Tịch mặt đổi sắc uống một ngụm cháo loãng, dùng cháo để dịu vị t.h.u.ố.c còn sót trong miệng.
Hắn chậm rãi giải thích.
“Thuốc là do Thái y lệnh kê, mà Thái y lệnh là của Hoàng thượng phái tới.
Nếu như truyền tin trong t.h.u.ố.c độc ngoài, mũi nhọn chắc chắn sẽ chĩa Hoàng đế.
Thế nhưng bản vương , chuyện do Hoàng đế , mà là kẻ đang cố tình ly gián mối quan hệ giữa bản vương và Hoàng đế.
Bản vương thể để đối phương như ý, chỉ đành tạm thời án binh bất động.”
Hoa Mạn Mạn như điều suy nghĩ: “Ý Vương gia là định giả vờ trúng độc, để kẻ chủ mưu lơi lỏng cảnh giác, đó nhân lúc đề phòng, tóm gọn , một giải quyết triệt để.”
Lý Tịch : “Không giả vờ, bản vương thật sự trúng độc, Giải Độc Đan chỉ thể giảm độc tính, thể loại bỏ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-40-khong-vao-hang-cop-sao-bat-duoc-cop-con.html.]
Hoa Mạn Mạn mở to mắt, thể tin nổi .
Lý Tịch: “Kẻ hạ độc ngu ngốc, ngược , tinh ranh, chỉ dựa diễn xuất thì thể lừa , chỉ khi bản vương thật sự trúng độc, kẻ đó mới tin rằng kế hoạch của thành công.”
Hoa Mạn Mạn tặc lưỡi: “Cái giá ngài trả cho việc cũng quá lớn .”
Lý Tịch mấy để tâm, : “Binh pháp câu, hang cọp, bắt cọp con.”
Ăn nửa bữa, Hoa Mạn Mạn bỗng nhiên nhận .
Chiêu Vương nay coi nàng gì, đột nhiên bằng lòng với nàng chuyện quan trọng như ?
Chẳng lẽ kích thích gì ?
Lý Tịch tiếng lòng của nàng, nhưng chỉ như thấy gì.
Hắn với nàng nhiều như , chẳng qua là thử xem, liệu nàng đáng tin cậy ?
Nếu ngay cả chút bí mật nàng cũng giữ , nàng cũng còn giá trị ở bên cạnh , sẽ tùy tiện tìm một lý do đưa nàng đến Tây viện, để nàng ở đó tự sinh tự diệt.
Nếu Hoa Mạn Mạn Độc Tâm Thuật, lúc tiếng lòng của Chiêu Vương, chắc chắn nàng sẽ do dự mà tiết lộ bí mật ngoài, như nàng thể yên tâm đến Tây viện một con cá mặn ăn no chờ c.h.ế.t.
Thế nhưng nàng Độc Tâm Thuật.
Nàng một cơ hội tuyệt vời để cá mặn đang ở ngay mắt.
Nàng thậm chí còn âm thầm nhắc nhở bản , tuyệt đối tiết lộ bí mật của Chiêu Vương, để tránh rước họa sát .
Sau bữa sáng, Cao Thiện đến bẩm báo.
“Khởi bẩm Vương gia, Thánh nhân phái Thái y lệnh đến bắt mạch cho ngài.”
Lý Tịch nhổ nước súc miệng trong miệng , nhận lấy khăn lụa từ tay thị nữ, lau khóe miệng, thản nhiên .
“Cho ông .”
Rất nhanh, Thái y lệnh tóc bạc trắng bước , theo ông là một tiểu đồ trẻ tuổi.
Hai thầy trò hành lễ với Chiêu Vương xong, liền thành thạo lấy dụng cụ , bắt đầu bắt mạch cho Chiêu Vương.