Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 434: Vậy Thì Ngươi Quá Coi Thường Ta Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:24:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha của Trần Vọng Bắc đều là nông dân, lớn lên ở nhà nông từ nhỏ, đối với chuyện nhà nông, sự thấu hiểu sâu sắc.

Hoa Mạn Mạn hỏi nhà cho con gái học ?

Trần Vọng Bắc nghĩ ngợi mà đưa câu trả lời phủ định.

Nguyên nhân đơn giản.

Vì trong nhà cần việc.

Chuyện trong nhà của các nông hộ nhiều, lớn gần như là trời sáng dậy, bận rộn đến tối mịt mới ngủ.

Con cái trong nhà từ nhỏ học việc nhà, chia sẻ áp lực cho cha .

Nếu đưa hết con cái đến trường học, việc nhà ai ?

Nếu là con trai thì còn đỡ.

Con trai học hành còn thể tham gia khoa cử, nếu may mắn khi còn thi đỗ công danh, rạng danh tổ tiên.

Con gái học hành thì gì?

Chẳng tác dụng gì cả!

Hoa Mạn Mạn sách thể giúp hiểu lẽ .

những điều đối với nông dân đều là hư ảo.

Họ quan tâm đến chuyện hiểu lẽ , họ chỉ quan tâm hôm nay ăn no ?

Hoa Mạn Mạn chút chán nản: “Nói như , con gái thể trường học ?”

Nàng thể miễn học phí, hạ thấp ngưỡng cửa nhập học, nhưng cho con gái học, nàng chẳng lẽ bắt cóc con gái đến .

Hơn nữa cũng cô bé nào cũng học.

Chuyện thành công, khó hơn nhiều so với nàng dự đoán.

Lý Tịch một tiếng: “Ta một cách thể khiến những tá điền đó tự nguyện đưa con gái đến trường.”

Hoa Mạn Mạn lập tức hứng thú, vội vàng hỏi.

“Cách gì?”

Lý Tịch cố tình úp mở, chịu thẳng.

Tức đến nỗi Hoa Mạn Mạn đưa tay véo eo .

“Chàng mau !”

Dù Lý Tịch là luyện võ, cũng nàng véo một cái đau điếng.

Hắn ôm eo đau đớn kêu lên: “ phản , bây giờ nàng còn dám động tay động chân với !”

Hoa Mạn Mạn tiếp tục véo eo : “Ta động tay thì chứ? Ai bảo cố tình úp mở?!”

Lý Tịch ôm eo lùi về .

Hắn nhớ lúc Mạn Mạn mới gả , nàng là một cô bé ngọt ngào đáng yêu, mỗi ngày mở miệng ngậm miệng đều là những lời ngon tiếng ngọt, bất kể gì nàng đều ngoan ngoãn theo.

Dù nàng sẽ lén lút thổ tào trong lòng, nhưng mặt nàng bao giờ dám cãi .

Ai mà ngờ , bây giờ nàng còn dám động tay động chân với !

Hoa Mạn Mạn đẩy một cái.

“Mau ! Nếu còn úp mở nữa, tối nay đừng ngủ chung với .”

Lý Tịch thầm mắng trong lòng.

Xem xem , phụ nữ chỉ đ.á.n.h , còn học cách uy h.i.ế.p khác!

Hắn nhẫn nhục chịu đựng .

“Thực phương pháp đơn giản, chính là dùng lợi ích để dụ dỗ.

Nàng đừng nhắc đến chuyện học vội, cứ là đặc biệt mời hai thợ thêu từ trong thành về.

Các cô bé trong trang viên nếu học thêu, thể đến trường tìm họ.

Nguyện vọng lớn nhất của những tá điền đó đối với con gái nhà , chính là tìm cho chúng một gia đình để gả .

Nếu con gái nhà một nghề trong tay, chuyện cưới hỏi cũng sẽ vẻ vang hơn.

Bỏ qua chuyện cưới hỏi, thêu thùa giỏi còn thể phụ giúp gia đình.

Những tá điền đó chắc chắn sẽ bằng lòng cho con gái nhà theo các thợ thêu học nghề.”

Mắt Hoa Mạn Mạn lập tức sáng lên.

Đây là một ý kiến !

Trước tiên lừa đến trường, đó tìm cách để các cô bé đó hiểu lợi ích của việc sách.

Cứ như qua , tự nhiên thể giữ trường.

Hoa Mạn Mạn vỗ đùi một cái: “Tuyệt vời!”

Lý Tịch nhẫn nhịn nàng.

“Tại nàng vỗ đùi ?”

Vỗ thì vỗ , tại còn vỗ mạnh như ?

Đùi của cũng bằng thịt, cũng đau chứ!

Hoa Mạn Mạn thu móng vuốt , ngại ngùng một tiếng.

“Xin nhé, nhất thời kích động vỗ nhầm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-434-vay-thi-nguoi-qua-coi-thuong-ta-roi.html.]

Lý Tịch: “…”

Hắn còn thể gì nữa?

Chẳng chỉ thể như một cha mà tha thứ cho nàng .

Lúc Cao Thiện vội vã chạy tới.

“Bẩm Vương gia, Vương phi, của Trấn Quốc Công phủ đến, đến là Trương ma ma hầu hạ bên cạnh Nhu Uyển quận chúa, bà chuyện nhờ giúp đỡ.”

Hoa Mạn Mạn ngạc nhiên, Trương ma ma đột nhiên tìm đến cửa? Chẳng lẽ Nhu Uyển quận chúa xảy chuyện gì ?

Nàng gật đầu đồng ý.

“Dẫn bà .”

Rất nhanh Trương ma ma dẫn đến mặt Hoa Mạn Mạn.

“Nô tì bái kiến Vương gia, Vương phi.”

Hoa Mạn Mạn tò mò hỏi: “Nghe chuyện tìm ?”

Trương ma ma cúi , thành khẩn cầu xin.

“Vâng, sắp đến Tết Trung thu .

Đây vốn là ngày gia đình đoàn viên, nhưng Trấn Quốc Công phủ trống rỗng.

Nhu Uyển quận chúa một lẻ bóng.

Nô tì trong lòng nỡ, nên mới mặt dày đến đây cầu kiến Vương phi.

Muốn cầu xin Vương phi thể dịp Tết Trung thu về Trấn Quốc Công phủ thăm Nhu Uyển quận chúa.”

Hoa Mạn Mạn: “Là chuyện , đây Trấn Quốc Công phủ cho đến hỏi ? Ta từ chối .”

“Nô tì , nhưng nô tì vẫn đến hỏi nữa.

Nô tì đường đột.

nô tì thật sự nỡ thấy quận chúa một đón tết.

Cầu xin Vương phi thể giúp đỡ, cầu xin .”

Nói xong Trương ma ma liền quỳ xuống.

Bà tuy là hầu, nhưng là v.ú nuôi của Nhu Uyển quận chúa, địa vị trong Trấn Quốc Công phủ tầm thường.

Ngày thường bà hiếm khi hành đại lễ với ai như .

Hôm nay bà thật sự liều .

Hoa Mạn Mạn vội vàng đỡ bà dậy.

“Bà cần như , chỉ là về đón tết thôi mà, đồng ý là .”

Trương ma ma mừng rỡ: “Thật ? Tốt quá , quận chúa chuyện , chắc chắn sẽ vui!”

Lý Tịch vẫn luôn lạnh lùng bỗng nhiên lên tiếng.

“Quận chúa bà chạy đến Chiêu Vương phủ cầu xin ?”

Trương ma ma khổ: “Với tính cách của quận chúa, thể chuyện cầu xin khác cùng đón tết ?”

Hoa Mạn Mạn ngạc nhiên: “Vậy bà đây là?”

Trương ma ma thở dài, bất đắc dĩ .

“Thật dám giấu, quận chúa hề nhắc đến chuyện cần cùng đón tết.

Tính cách của bà nay vẫn , kiên cường.

Dù trong lòng khó chịu đến c.h.ế.t, miệng cũng chịu một lời mềm mỏng.

Là nô tì tự tác chủ trương, lén cho đến Vương phủ hỏi Vương phi thể về Trấn Quốc Công phủ đón tết ?

Hôm nay nô tì cũng là giấu quận chúa lén đến đây.”

Lý Tịch chế nhạo: “Bà thật lo cho quận chúa.”

Trương ma ma quen với cách chuyện của Chiêu Vương, bà những cảm thấy hổ, ngược còn tha thiết hỏi.

“Vương gia thể cùng Vương phi về Trấn Quốc Công phủ đón tết ?”

Lý Tịch khinh thường : “Bản vương mà về, e là cái tết đừng hòng đón .”

Chỉ dựa cái vẻ hận đến tận xương tủy của Nhu Uyển quận chúa, chắc chắn sẽ cãi to với một trận.

Hoa Mạn Mạn lập tức .

“Chàng cùng về Trấn Quốc Công phủ đón tết ?”

Lý Tịch chút do dự phun ba chữ.

“Ta về.”

Hoa Mạn Mạn: “Vậy chẳng sẽ một ở Vương phủ đón tết ?”

Cảnh tượng đó nghĩ thôi cũng thấy thật đáng thương.

Lý Tịch mặt cảm xúc : “Ta gì mà đáng thương? Ta một ở nhà thoải mái bao!”

Hoa Mạn Mạn nửa tin nửa ngờ .

“Thật ?”

Lý Tịch lạnh: “Đương nhiên là thật! Chẳng lẽ nàng còn cho rằng rời khỏi nàng là sống nổi ? Vậy thì ngươi quá coi thường !”

 

 

Loading...