Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 605: Đến Cũng Đã Đến Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:29:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Liệu là cuối cùng, thấy liền thu cái chân bước qua ngưỡng cửa.

Ông vững vàng bên ngoài cửa, vươn cổ ngó trong phòng.

thắp đèn, trong phòng tối om. Chỉ thể lờ mờ thấy vài bóng , rõ tình hình cụ thể.

Hoa Mạn Mạn với tiểu nhị khách sạn.

“Là cẩn thận đổ đậu nành, phiền ngươi lấy giúp cái chổi, quét dọn đậu nành sàn nhà.”

Tiểu nhị đành ôm m.ô.n.g dậy, khập khiễng ngoài.

Nhân lúc rảnh rỗi , Hoa Mạn Mạn thắp sáng ngọn đèn dầu đặt chiếc tủ bên cạnh.

Lý Tịch xách bốn tên thích khách lên, hai tên nhét gầm giường, hai tên còn nhét trong tủ.

Nguyệt Nương cũng bò dậy từ đất.

sàn nhà là đậu nành, nàng tiện lung tung, chỉ đành yên tại chỗ.

Nàng Lý Tịch, kinh ngạc hỏi.

“Sao ngươi ở đây?”

Lý Tịch bình tĩnh: “Ta đến để bảo vệ sự an của lang quân.”

Hoa Mạn Mạn gật đầu hùa theo: “ , sợ xảy chuyện, nên cố ý đến phòng canh chừng từ .”

Nguyệt Nương chợt hiểu , đồng thời trong lòng chút tủi .

Thế t.ử gia thể cho phép khác qua đêm trong phòng ngài , từ chối nàng .

Lý Tịch tiếng lòng của nàng , nhếch môi khẽ, vô cùng đắc ý.

Tiểu nhị cầm chổi .

Hắn để Hoa Mạn Mạn động tay, ba chân bốn cẳng quét sạch đậu nành sàn nhà.

Vốn dĩ còn định quét luôn cả gầm giường, nhưng Hoa Mạn Mạn khuyên can.

“Cứ , muộn thế , ngươi cũng mệt , mau về nghỉ ngơi , gầm giường để mai quét dọn cũng thế thôi.”

Tiểu nhị quả thực buồn ngủ.

Lúc nãy dọn dẹp, xác định đồ đạc trong phòng đều hư hại gì, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy về đây, khách quan dặn dò gì cứ gọi một tiếng là .”

Hoa Mạn Mạn cho một chút tiền thưởng, đuổi .

Đóng cửa phòng .

Hoa Mạn Mạn kể sơ lược những chuyện xảy .

Nghe thế t.ử gia suýt chút nữa thì hại, Nguyệt Nương vẫn còn sợ hãi.

Nàng nhịn tiến gần Hoa Mạn Mạn hơn một chút, căng thẳng .

“Bồ tát phù hộ, may mà ngài .”

Lý Tịch lôi hai tên thích khách từ gầm giường .

Hắn mạnh mẽ chen giữa Hoa Mạn Mạn và Nguyệt Nương, ép hai bọn họ buộc nhường đường sang hai bên.

Khoảng cách giữa hai cũng theo đó mà kéo giãn một chút.

Lý Tịch ném đám thích khách xuống đất.

“Tiếp theo thế nào?”

Theo kế hoạch ban đầu của Lý Liệu, là định ném luôn nhóm thích khách xuống sông, liên tiếp hai phái đều một trở , Lục Khải tự nhiên sẽ càng coi trọng bọn họ hơn, thể sẽ tùy tiện tìm một lý do, phái lượng lớn quan binh đến bao vây tiêu diệt bọn họ.

Đến lúc đó Lục Khải ỷ đông h.i.ế.p yếu, nhóm Hoa Mạn Mạn chắp cánh cũng khó bay.

nếu , sự việc chắc chắn sẽ bung bét.

Hoa Mạn Mạn thể nhân cơ hội công khai phận của , để tất cả trong thành đều , thế t.ử gia của Dự Vương phủ trở về!

Trước mặt bao nhiêu như , Lục Khải cho dù trong lòng căm hận đến , ngoài mặt cũng dám gì Hoa Mạn Mạn.

Ông chỉ đành c.ắ.n răng đưa Hoa Mạn Mạn về Dự Vương phủ.

Một khi trở về Vương phủ, Hoa Mạn Mạn sẽ cơ hội tiếp cận Lục Khải.

Đến lúc đó liền thể nhân lúc ông đề phòng mà ám sát ông .

bây giờ Lý Liệu một cách đơn giản và trực tiếp hơn.

Ông Nguyệt Nương, hỏi.

“Cô việc cho Lục Khải, ông chắc hẳn cô chứ?”

Nguyệt Nương gật đầu: “Vâng, tổ mẫu từng là ma ma hầu hạ bên cạnh Nhị gia, tổ mẫu rời khỏi Vương phủ, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc với trong Vương phủ, bà từng nhờ vả quan hệ đưa nô gia Vương phủ, biểu diễn đàn hát cho các tân khách, nô gia vì thế mà từng gặp Nhị gia một .”

Thực tổ mẫu đưa nàng lên giường của Lục Khải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-605-den-cung-da-den-roi.html.]

vì hôm đó Lục Khải bận, thời gian chuyện khác, nên tổ mẫu chỉ đành mừng hụt một phen.

Lý Liệu: “Đã , trong Vương phủ chắc hẳn phận của cô, nếu cô xách thủ cấp của chúng đến Vương phủ cầu kiến, nghĩ rằng trong Vương phủ chắc hẳn sẽ cho cô .”

Sắc mặt Nguyệt Nương biến đổi, giống như dọa sợ, vội vàng lắc đầu.

“Không, nô gia từng nghĩ đến việc g.i.ế.c các , nô gia thực tâm thực ý theo thế t.ử gia.”

Hoa Mạn Mạn nắm lấy bàn tay ngọc ngà thon thả của nàng , an ủi.

“Nàng đừng căng thẳng, chúng tự nhiên là tin tưởng nàng, những lời cha chỉ là một phần trong kế hoạch, thực sự nàng g.i.ế.c chúng .”

Lý Tịch ho khan hai tiếng thật mạnh.

Hoa Mạn Mạn nhớ tới cái móng vuốt đáng thương suýt lau cho tróc da của , đành ngậm ngùi buông Nguyệt Nương .

Nguyệt Nương những lời nàng thu hút sự chú ý, nên nhận sự khác thường giữa hai .

“Kế hoạch mà thế t.ử gia tới là?”

Hoa Mạn Mạn: “Nếu Lục Khải mạng của chúng , nàng cứ mang đầu của chúng qua đó, lấy đó cớ tranh công với Lục Khải.”

Nguyệt Nương: “Cho dù như , Nhị gia cũng chắc chịu gặp nô gia.”

Hoa Mạn Mạn: “Nàng thể tiết lộ một chút thông tin, cứ nàng phát hiện phận của tầm thường, thể là thế t.ử của Dự Vương phủ, Lục Khải để xác minh thực giả, chắc chắn sẽ đích triệu kiến nàng.”

Nguyệt Nương chợt hiểu : “Nô gia hiểu .”

Ngay đó nàng nhíu mày suy nghĩ.

“Vậy vấn đề là, chúng tìm ba cái đầu đây?”

Hoa Mạn Mạn, Lý Tịch, Lý Liệu đều hẹn mà cùng về phía bốn tên thích khách bịt mặt mặc áo đen .

Ánh mắt ba sâu thẳm, giống như mãnh thú đang nhắm con mồi.

Một tên thích khách trong đó vặn tỉnh lúc .

Hắn mở mắt đối diện với ba đôi mắt âm u lạnh lẽo, lập tức dọa cho rùng một cái, kinh hãi hét lên.

“Các gì?”

Hoa Mạn Mạn xoa xoa tay: “Đến cũng đến , thế nào cũng để chút đồ hẵng chứ?”

Thích khách: “…”

Thần nó đến cũng đến ?!

Sáng sớm hôm .

Nguyệt Nương sai khiêng một chiếc rương gỗ nặng trịch khỏi khách sạn, tiện thể thanh toán luôn tiền phòng.

Nàng xe ngựa đến Dự Vương phủ.

Hoa Mạn Mạn cùng Lý Tịch, Lý Liệu ba cải trang thành nô bộc, ba mặc y phục vải thô, xếp hàng càng xe.

Lý Tịch giữa, Lý Liệu bên trái, Mạn Mạn bên .

Không gian càng xe chỉ ngần , ba quả thực chút chật chội.

Cái m.ô.n.g của Lý Tịch cứ liên tục nhích về bên trái, cố gắng để Mạn Mạn thoải mái hơn một chút.

Lý Liệu u ám .

“Con trai , ngươi mà chen nữa, sẽ rớt xuống xe mất.”

Lý Tịch: “Không , dù ngài cũng võ công cao cường, dựa hai cái chân cũng đuổi kịp xe ngựa mà.”

Lý Liệu: “Ngươi và nương t.ử của ngươi xe ngựa, để cha ngươi chạy bộ đuổi theo xe ngựa, ngươi thấy thế thể thống gì ?”

Lý Tịch bình tĩnh đáp trả: “Đây chẳng là thấy ngài lớn tuổi , để ngài rèn luyện thể một chút .”

Lý Liệu lạnh: “Lão t.ử thật sự cảm ơn ngươi đấy!”

Hai cha con bắt đầu màn đấu võ mồm thường ngày.

Chợt phía truyền đến tiếng ồn ào náo động.

Bên đường đang bàn tán xôn xao.

“Nghe nhị tiểu thư phản trốn của Dự Vương phủ bắt !”

“Thật giả ?”

“Chắc chắn là thật ! Người áp giải đến Dự Vương phủ, nhiều đều thấy mà!”

Hoa Mạn Mạn sửng sốt.

Nhị tiểu thư của Dự Vương phủ chẳng là Lục Uyển Tinh ?

Nghe nàng tự thành lập một đội nhân mã, hoạt động khắp nơi ở quận Lũng Đông.

Sao nàng bắt ?

 

 

Loading...