Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 105: Ngả bài ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:58:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

kết quả , trái tim treo ngược bấy lâu của Viên Nhụy cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Vừa đợi qua rạng sáng chợ giao dịch mua thêm một ít d.ư.ợ.c tề.

 

Chỉ là d.ư.ợ.c tề thức tỉnh và d.ư.ợ.c tề gen cái nào mạnh cái nào yếu.

 

Tuy nhiên d.ư.ợ.c tề thức tỉnh thể chồng thêm d.ư.ợ.c tề huyết mạch để dùng, cho nên nàng vẫn ưu tiên chọn hai loại .

 

Vương Dương ướt sũng bước khỏi lều.

 

Một đám bên ngoài vẫn luôn vươn cổ mong chờ đợi đợi.

 

Đám Đường Minh mặc dù hiểu chuyện gì, nhưng cũng hiếu kỳ dõi theo.

 

Trong lúc đó tiếng hét đau đớn kìm nén truyền từ trong lều cho kinh hãi, còn tưởng bên trong xảy chuyện gì.

 

thấy những vẫn phản ứng gì quá lớn, chỉ đành tiếp tục hiếu kỳ chờ đợi.

 

Vương Dương ngoài lập tức bao vây.

 

đám Đường Minh ở đó, tiện gì, chỉ thể liếc mắt hiệu.

 

Vương Dương chỉ nở một nụ thật tươi với bọn họ.

 

Mọi tức khắc hiểu tình hình, nhất thời càng thêm hâm mộ, ghen tị lẫn căm ghét.

 

"Mẹ kiếp, trông ghê c.h.ế.t ."

 

nhịn đ.ấ.m vai một cái, lời đầy vẻ chua chát.

 

Vương Dương cũng để ý, nụ càng thêm rạng rỡ.

 

Một đám chịu nổi nụ khoe khoang của , đều tha thiết về phía Viên Nhụy cũng bước khỏi lều.

 

Bước chân Viên Nhụy khựng , những ánh mắt giống như lũ ch.ó con , khóe miệng nhịn mà giật giật.

 

Sau đó nàng bất đắc dĩ : "Thể hiện cho , ai cũng cơ hội."

 

Mọi , tinh thần tức khắc chấn động, đó đồng thanh hô lớn đầy khí thế: "Rõ!"

 

Âm thanh những chạy nạn đang thiu thiu ngủ cách đó trăm mét giật nảy .

 

Đám nhà họ Đường càng hiểu .

 

Đám rốt cuộc đang chơi trò bí hiểm gì .

 

Đội ngũ thật sự quá kỳ quái.

 

đợi bọn họ tiếp tục nghi hoặc, tất cả đều rùng , ngay lập tức ngay ngắn .

 

Bởi vì Viên Nhụy đang về phía bọn họ.

 

Dựa việc hôm nay Viên Nhụy hề sẽ sắp xếp cho bọn Viên Nhất như thế nào.

 

Cho nên hiện tại nhóm , bao gồm cả Viên Nhất vẫn đang ở chỗ cũ của đêm qua.

 

Viên Nhị thì Viên Tinh gọi , lúc mấy đứa trẻ đều xe ngựa ngủ say sưa.

 

Thấy Viên Nhụy tới, Viên Nhất dậy đầu tiên.

Mèo Dịch Truyện

 

Bốn còn cũng vội vàng dậy.

 

Sau đó Viên Nhụy, thiếu chủ.

 

Trong đó hai tên Đường Thành và Đường Cường là vẻ mặt phức tạp nhất.

 

Đường Minh và Đường Phong đó vì giao ước với Viên Nhụy, chỉ cần thiếu chủ khỏi bệnh, bọn họ cũng bán mạng cho đối phương.

 

Hiện tại thiếu chủ khỏi , bọn họ cũng nên thực hiện lời hứa.

 

Cho nên đối với việc thiếu chủ vẫn quyết định thực hiện lời hứa, ở trong đội ngũ , hai trái còn phản đối gay gắt như .

 

Hai còn thì phân vân.

 

Bọn họ đương nhiên thiếu chủ hầu cho kẻ khác.

 

quyết định của thiếu chủ bọn họ cũng khó đổi.

 

Bọn họ đương nhiên cũng thể rời bỏ thiếu chủ.

 

Huống hồ Đường Minh và Đường Phong rõ ràng cũng , bọn họ càng thể rời .

 

nếu , bọn họ như thế nào.

 

Mặc dù chỉ tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng bọn họ đều lĩnh giáo sự khó chuyện và khó lừa gạt của Viên Nhụy .

 

Mà hiện tại bọn họ cũng , đội ngũ rõ ràng lấy nàng cốt lõi.

 

Viên Nhụy đến mặt bọn họ ba mét thì , quét mắt bốn đang vẻ mặt căng thẳng và phân vân.

 

Sau đó ánh mắt rơi nam t.ử lạnh lùng ở giữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-105-nga-bai.html.]

 

Nàng lên tiếng: "Viên Nhất."

 

Khóe mắt bốn đều giật giật.

 

Mặc dù cái tên từ miệng Tiểu Nhị.

 

đây là đầu tiên gọi thiếu chủ như .

 

Một cái tên nô lệ tiêu chuẩn, đặt cũng quá tâm.

 

Hơn nữa ngay cả họ cũng đổi .

 

Sắc mặt Đường Minh và Đường Phong đột nhiên vặn vẹo trong thoáng chốc.

 

Họ đột nhiên nghĩ đến việc bản cũng bán mạng cho đối phương .

 

Vậy chẳng lẽ cũng đổi tên theo thứ tự ?

 

Nghĩ đến đây, biểu cảm của hai càng thêm vặn vẹo.

 

Viên Nhụy cảm nhận cảm xúc của mấy bọn họ, cảm thấy chút buồn .

 

Chỉ Viên Nhất là như một biểu cảm gì, nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừ."

 

Viên Nhụy để ý đến bốn còn , mà : "Ta ở đây vặn một nhiệm vụ cần giao cho ngươi ."

 

Viên Nhất tiếp tục đáp lời: "Xin cứ sai bảo."

 

Bốn còn đều trở nên căng thẳng, đầy vẻ giới nàng.

 

Chỉ là câu tiếp theo của Viên Nhụy khiến đầu óc bọn họ nổ tung như một đống hồ nhão.

 

"Thượng Kinh hủy , hoàng thất cũng còn, thiên tai giáng thế, Thiều quốc sắp đại loạn."

 

Lần ngay cả Viên Nhất cũng lập tức biến sắc.

 

Gương mặt vốn liệt cơ mặt rốt cuộc cũng xuất hiện vết nứt, kinh ngạc thiếu nữ mặt.

 

"Ngươi... ngươi cái gì? Thượng Kinh hủy , hoàng thất còn là ý gì?"

 

Đường Thành là đầu tiên bàng hoàng hỏi , bộ dạng như kiểu "ngươi đang nhảm gì thế" hoặc là " nhầm ".

 

Mấy còn cũng vẻ mặt ngơ ngác, thấy tiếng của đồng bạn mới hồn , đó trợn to mắt chằm chằm Viên Nhụy.

 

Nghi ngờ đối phương đang biên tạo lời giả dối để lừa gạt bọn họ.

 

đối phương như thì ích lợi gì chứ.

 

cho dù Thượng Kinh vẫn còn, bọn họ cũng thể về nữa.

 

Viên Nhụy điềm nhiên : "Huệ Thành hơn một tháng xảy địa chấn, cả tòa thành đều sụp đổ, huyện Phúc An nạn chuột hoành hành biến thành luyện ngục, chúng là vì huyện Lai Dương sắp phát lũ lụt mới dời . Còn về việc vì những nạn dân xuất hiện ở đây, tưởng chừng hôm nay các ngươi cũng ngóng ít nhiều. Mà nhận tin tức, Thượng Kinh nửa tháng xảy địa liệt, cả tòa thành sụp đổ giống như Huệ Thành , hoàng cung trực tiếp rơi xuống đáy đất. Thiên tai dồn dập như thế, các ngươi cảm thấy là trùng hợp ?"

 

Lúc giọng nhẹ nhàng chậm rãi của nàng kể , m.á.u huyết mỗi dường như đông cứng, lạnh thấu tâm can.

 

Phải , hôm nay khi bọn họ cùng nạn dân đào bới, quả thực ngóng qua.

 

Những nạn dân đó là vì Thục Thành xảy hạn hán và nạn châu chấu mới chạy nạn, đường bọn họ còn gặp qua nhiều nơi xảy thiên tai và nhân họa.

 

Trước đó bọn họ nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy năm nay tai ương dường như nghiêm trọng hơn nhiều.

 

giờ đây qua lời nàng , trong nháy mắt đều nhận điểm đúng.

 

, nhiều thiên tai tụ một chỗ như thế, chẳng lẽ quá trùng hợp ?

 

Hơn nữa đến cả nơi chân thiên t.ử cũng còn, hoàng cung...

 

Phút chốc, từng gã hán t.ử da dẻ đen sạm, sắc mặt đều trắng bệch mấy phần.

 

Xung quanh nhất thời rơi một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc đáng sợ, chỉ tiếng thở dốc dồn nén gió cuốn .

 

Chính trong mảnh tĩnh lặng , Viên Nhất đột nhiên lên tiếng: "Sự đổi , liệu liên quan đến chuyện ?"

 

Viên Nhụy nghiêng đầu, thấy đôi mắt y thanh minh, dường như tiêu hóa xong tin tức, khỏi lộ ánh mắt tán thưởng.

 

Nàng gật đầu: "Phải, nạn chuột các ngươi gặp đó, chúng gọi là Ma vật. Loại ma vật , đường rời khỏi huyện Phúc An chúng cũng từng gặp qua, cả thảo nguyên nứt một rãnh sâu hoắm, mà trong rãnh đó là hàng vạn con Ma xà. Chính vì Ma xà truy đuổi, chúng mới đổi đường giữa chừng, về hướng Huệ Thành."

 

"Ma vật?"

 

"Hàng vạn con rắn?"

 

Mọi đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

 

Hàng ngàn hàng vạn con chuột khiến tay chân bọn họ lạnh toát .

 

Không ngờ thế mà còn nhiều rắn đến .

 

Khắc , bọn họ đột nhiên đầu: "Vậy những con rắn sẽ đuổi theo chứ? Chúng lập tức rời khỏi đây!"

 

Đường Phong ấn vai Đường Minh: "Bình tĩnh, Viên tiểu thư xong ."

 

 

Loading...