Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 115: Ăn đại tiệc thôi ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:58:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đến khi y thấy thùng nước lớn đầy ắp nước, cùng với rau quả tươi xanh và thủy sản gà vịt trong chậu gỗ lớn thì cũng ngẩn .

 

Y thậm chí còn thấy trong một cái bát hải vị bên cạnh xếp chồng những miếng đậu phụ trắng tươi mềm mại.

 

Các hộ vệ nhanh ch.óng phân công công việc.

 

Người nhóm lửa thì nhóm lửa, sơ chế nguyên liệu thì sơ chế nguyên liệu.

 

Nguyên liệu vốn rửa sạch và sơ chế từ , họ chỉ cần cắt nhỏ và trụng qua nước là xong.

 

Viên Nhụy tối nay lấy ít nguyên liệu, thực sự là đ.á.n.h một bữa linh đình.

 

Mấy con cá lóc lớn, mỗi con ít nhất cũng nặng tầm năm, sáu cân.

 

Còn ít nhất bảy tám cân tôm lớn, đều xẻ lưng xử lý qua, nhưng lúc trông vẫn như mới bắt biển lên .

 

Nàng định món cá nướng để ăn.

 

Lúc nàng chịu trách nhiệm chảo dầu.

 

Trong cái chảo sắt lớn vốn dùng để đun nước bằng loại dầu trong vắt.

 

Nàng dùng đũa thử nhiệt độ dầu, cảm thấy .

 

Liền đổ các loại phụ liệu và hương liệu chuẩn sẵn như hành, gừng, tỏi, ớt, bát giác, hoa tiêu, lá thơm, quế bì .

 

Lư Nghĩa bên cạnh chỉ sợ nàng dầu b.ắ.n trúng, cứ giành lấy công việc .

 

Viên Nhụy hiện tại tâm tình đang , chỉ tự tay thì ăn mới ngon.

 

Sau khi gia vị dậy mùi, nàng liền dùng muôi thủng vớt hết , lấy con cá lóc cắt đôi từ trong chậu gỗ thả chảo chiên.

 

Tiếng xèo xèo liên tục vang lên.

 

Mặc dù hiện tại chỉ mùi nồng nặc, nhưng cũng khiến nhịn mà bắt đầu nuốt nước miếng.

 

Sau khi năm con cá chiên xong, liền bảo Lư Nghĩa mang một bên, rắc gia vị dùng lửa nhỏ nướng từ từ.

 

Nàng đổ hết tôm chiên qua một .

 

Năm cái chảo còn , theo chỉ thị của nàng, lượt đổ dầu .

 

Đầu tiên phi hành tỏi, ớt và gừng xào cho thơm, đó cho thêm củ sen, củ cải, đậu que, dưa leo xào trong một phút, thêm nước và gia vị bắt đầu hầm.

 

“Đổ chỗ tôm chiên nấu cùng .”

 

Nàng khẽ đá nhẹ cái chậu gỗ bên chân.

 

Trong chậu gỗ, những con tôm mới chiên xong lớp vỏ đỏ tươi bóng bẩy, to bằng ngón tay cái, phần thịt trắng muốt lộ ở đường xẻ lưng.

 

Nhóm Đường Minh chẳng còn tâm trí mà kinh ngạc nữa, việc nuốt nước miếng ừng ực.

 

Sau khi tôm mang , nàng lấy đậu phụ , chiên sơ qua trong chảo dầu.

 

Chỉ chiên đến khi bề mặt hiện lên một lớp vàng nhạt mỏng là lập tức vớt ngay.

 

Sau đó cũng chia đều đổ năm cái nồi.

 

Lúc cá nướng cũng hỏa hầu đủ, liền xếp lên cùng, đậy nắp gỗ om một lúc.

 

Mấy con gà nhồi đầy nguyên liệu bụng theo lời nàng dặn, lớp da bên ngoài cũng phết mỡ và gia vị, bọc kín mít bằng lá sen.

 

Viên Nhụy bảo đào bùn trộn với nước trát đều bên ngoài lớp lá sen.

 

Sau đó nàng cho đào hố tám đống lửa, vùi gà đó để hầm chậm.

 

Mùi thơm ngày càng nồng đậm lan tỏa khắp nơi.

 

Đừng trong doanh trại chịu nổi, ngay cả những nạn dân cách đó trăm mét cũng bắt đầu yên.

 

bọn họ dám gần, chỉ đành kìm nén mà lôi màn thầu , hít hà mùi thơm gặm.

 

Mười lăm phút , Viên Nhụy hiệu thể mở nắp nồi cá nướng.

 

Nắp mở , một luồng hương nồng xông thẳng lên đỉnh đầu, khiến cái bụng của bắt đầu quặn lên vì thèm.

 

Nhìn những miếng cá nướng màu vàng kim, thấm đẫm nước sốt, rõ ràng là cực kỳ ngon miệng, ai nấy đều thể rời mắt.

 

Viên Nhụy lấy hai thùng lớn cơm nóng hổi: “Ăn thôi.”

 

Hành động một nữa khiến đám Đường Minh suýt rơi cả mắt ngoài.

 

Ánh mắt Viên Nhất cũng thoáng d.a.o động, nhưng nhanh trở vẻ bình thản.

 

Trên tay năm bọn họ cũng xuất hiện thêm một chiếc bát lớn và một đôi đũa.

 

Lư Nghĩa múc một bồn cơm trắng muốt mang đến đống lửa nơi con Viên Nhụy , đó mới cho phép những khác bắt đầu xới cơm.

 

Mọi reo hò một tiếng, tranh vây quanh hai thùng gỗ lớn, xới những bát cơm đầy như ngọn núi nhỏ, nhanh chân chạy đến bên nồi, hạ đũa thần tốc.

 

Người nhà họ Đường kinh nghiệm, chỉ bưng bát ngơ ngác .

 

Đường Phong nhanh trí hơn cả, phản ứng đầu tiên, lập tức : “Đội trưởng, đưa bát cho , xới cơm giúp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-115-an-dai-tiec-thoi.html.]

 

Nhìn cái thế trận , sợ chỉ chậm một chút là cơm chẳng còn hạt nào.

 

Viên Nhất cũng hồn, lắc đầu: “Không cần, tự .”

 

Nói đoạn y bưng bát bước tới.

 

Bốn cũng nuốt nước miếng vội vàng theo.

 

Bên đống lửa, Viên Nhụy gắp cho mẫu một miếng thịt cá vàng ươm thấm đẫm nước dùng.

 

Viên thị gắp cho mỗi đứa con một miếng cá đặt lên bát cơm.

 

Ba đứa trẻ, ngoại trừ Viên Tứ đang bưng bát nhỏ ăn ngon lành, thì đều chút gò bó.

 

Tuy nhiên Viên Tam thì khá hơn, kinh nghiệm từ nên cũng dám động đũa gắp thức ăn.

 

Còn Viên Nhị thì đây là đầu tiên ăn cơm chung nồi với chủ t.ử.

 

Lại còn là đồ ăn thơm ngon, qua thấy đắt đỏ như thế .

 

Hắn bưng bát cơm thơm lừng, cầm đũa mà dám cử động.

 

Hắn chỉ chằm chằm miếng thịt cá trông ngon lành bát cơm mà nuốt nước miếng.

 

Viên Thanh ngay bên cạnh, liền gắp thêm cho một con tôm, thúc giục: “Mau ăn , ngon lắm đó.”

 

Nói xong nàng gắp một miếng cá, ăn lầm bầm ngớt.

 

Viên thị chút dở dở , định lên tiếng dạy bảo đôi câu.

 

nghĩ giờ là cảnh chạy nạn, nên cũng từ bỏ mấy thứ lễ nghi , bắt đầu dùng bữa.

 

Vừa nếm thử, bà hương vị và cảm giác của thịt cá cho kinh ngạc.

 

Lúc ở nồi bên cạnh, đám bắt đầu tranh cướp thức ăn.

 

Dù e ngại chủ t.ử đang gần đó dám quá huyên náo, nhưng tiếng tranh giành vẫn ngớt.

 

“Miếng rõ ràng là gắp !”

 

“Hắc hắc, trong nồi tất cả dựa bản lĩnh cá nhân thôi.”

 

“Được lắm!”

 

“Mẹ kiếp, hèn hạ thế!”

 

“Nhẹ tay thôi, các ngươi đè sập cái nồi ?”

 

Đừng là đám hộ vệ nhà họ Viên vốn coi như nhà.

 

Ngay cả mấy nhà họ Đường lúc đầu còn giữ lễ, đó cũng nhịn mà lao tranh giành, nhờ mà sự xa cách và ngăn cách ban đầu cũng dần biến mất.

 

Đường Phong và Đường Cường mỗi một bên cạnh Viên Nhất.

 

Một mặt họ hạ đũa chuẩn xác gắp thức ăn cho thiếu chủ, mặt khác cũng quên "vơ vét" cho chính .

 

Bất kể là gắp món gì, cứ tranh là thắng.

 

Cũng may là họ tới bốn cái nồi, mỗi nồi bốn ăn, đủ dùng.

 

Đường Minh đẩy sang chung nồi với hộ vệ nhà họ Viên.

 

Lúc đầu còn khách sáo gắp từng chút một.

 

Sau đó cũng kìm cuốn cuộc chiến tranh giành.

 

Mấy đều qua huấn luyện đặc biệt, tay nhanh nhẹn, dứt khoát chuẩn xác.

 

Hơn nữa dáng Đường Minh to lớn, đó thôi cũng chiếm một gian rộng.

 

Cánh tay vươn thể che khuất tầm mắt của khác.

 

Bọn Trương Hoa suýt chút nữa tranh nổi với một .

 

Cường t.ử sốt ruột, trực tiếp thi triển dị năng.

 

Ngay khoảnh khắc , cái nồi bỗng nhiên biến mất mắt .

 

Tay Đường Minh run lên, bát cơm suýt nữa thì lật úp.

 

Trương Hoa và gã tên Xuân T.ử cũng ngẩn mất vài giây.

 

Sau đó nhanh hiểu chuyện gì, lập tức giơ chân đá phắt kẻ : “Thằng ranh dám dùng sức mạnh, hèn hạ, bắt nạt bọn đúng , ăn đòn hả!”

 

Cường t.ử nhanh tay gắp mấy đũa thịt và rau, hắc hắc né tránh cú đá: “Bản lĩnh mỗi mà.”

 

Những hộ vệ khác bản lĩnh bên cạnh thấy động tĩnh cũng hùa lên án.

 

Có kẻ còn cảnh giác chằm chằm Vương Dương.

 

Vẻ mặt như : "Ngươi mà cũng dám dùng sức mạnh huyết mạch thì bọn sẽ hội đồng ngươi ngay lập tức".

 

Mèo Dịch Truyện

 

Loading...