Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 116: Nút không gian khiến Ngũ Đường chấn kinh ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:58:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoại trừ nhóm Đường Minh một phen hoảng sợ mà hiểu vì , những còn náo loạn càng thêm vui vẻ.

 

Sự vui vẻ quả thực tính lây lan mạnh, chẳng mấy chốc mấy thả lỏng, tiếp tục lao cuộc chiến tranh thức ăn.

 

Đến cả Viên Nhất cũng nhịn cuốn theo cuộc tranh giành.

 

Đường Thành gắp một con tôm, chớp mắt cái đũa trống .

 

Hắn ngẩn , lập tức giận dữ Đường Phong và Đường Cường.

 

Hai ngạc nhiên thiếu chủ nhà .

 

Đường Thành sửng sốt, cũng ngỡ ngàng con tôm đang đôi đũa của thiếu chủ.

 

Viên Nhụy ăn gần no, dùng cành cây khơi đống lửa để đào món gà bọc lá sen bên lên.

 

Dưới mỗi đống lửa đều hai cục đất tròn trịa.

 

lớn lắm, khi bỏ đầu, phao câu và nội tạng thì mỗi con chỉ nặng một cân.

 

Gõ vỡ lớp đất, mở lá sen , lập tức một mùi hương lá sen hòa quyện với hương thơm béo ngậy của thịt gà vây quanh cánh mũi.

 

Nàng và Viên Thanh cùng hợp lực dùng đũa xé thịt gà thành từng miếng nhỏ.

 

Thịt gà mềm đến mức thể dễ dàng rút xương.

 

Vừa cho miệng thấy mềm ngọt thơm lừng, mang theo hương thanh khiết của lá sen, ăn bao nhiêu cũng thấy ngấy.

 

Nấm hương và đậu que trong bụng gà cũng hầm miệng.

 

Ba phụ nữ, ba đứa trẻ, sức chiến đấu chẳng kém cạnh gì đám nam nhân .

 

Cũng thể là do cơ thể cải tạo, tiêu hao lớn nên nhu cầu cũng tăng cao.

 

Bởi sức ăn của Viên Thanh và Viên Nhụy đều tăng lên đáng kể.

 

Ngay cả tiểu t.ử Viên Tứ cũng thể ăn hết một bát cơm nhỏ, kèm thêm khá nhiều thức ăn và ít thịt gà.

 

Viên Tam và Viên Nhị thì khỏi bàn.

 

Người thường "trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn thủng nồi trôi rế".

 

Hai tuy dáng nhỏ nhưng dung tích dày thì hề thấp.

 

Bữa cơm kéo dài đến khi trăng lên cao, trong doanh trại bắt đầu thắp đuốc.

 

Viên thị dắt ba đứa trẻ tản bộ xung quanh để tiêu cơm.

 

Lư Nghĩa theo bên cạnh bảo vệ.

 

Viên Thanh thì chui trong lều tiếp tục mày mò dị năng của .

 

Viên Nhụy nghỉ ngơi một lúc, đợi nhóm Viên Nhất dọn dẹp xong xuôi mới thong thả bước tới.

 

Thấy nàng tới, liền nghĩ ngay đến những thực phẩm và dụng cụ đột nhiên xuất hiện, ai nấy đều trở nên hăng hái.

 

Trong mắt họ, ngoài sự kính sợ thì còn thêm vài phần tò mò và dò xét.

 

Hôm nay họ thấy gã tên Cường t.ử cũng khả năng kỳ quái vật thể biến mất.

Mèo Dịch Truyện

 

Nghe họ gọi thì đó là sức mạnh huyết mạch.

 

Nghĩ đến việc thiếu chủ dường như cũng xuất hiện sức mạnh huyết mạch gì đó.

 

Chỉ là đến nay họ vẫn thấy năng lực của thiếu chủ , nên vẫn khái niệm rõ ràng.

 

, suy đoán đó cho rằng Viên Nhụy chính họ bác bỏ.

 

Họ nghĩ rằng sức mạnh kỳ lạ của nàng chắc cũng là một loại sức mạnh huyết mạch nào đó.

 

Chỉ là sức mạnh huyết mạch rốt cuộc là gì?

 

Tại những đều , mà họ ?

 

Khao khát và hướng tới sức mạnh là bản năng của con .

 

Thực lòng mà , khi kinh ngạc, bọn họ cũng chút thèm .

 

Nếu khác đều thể, tại ?

 

Chỉ là sức mạnh huyết mạch mới ?

 

Nghĩ đến việc Viên Nhụy đó dường như giải thích về trường hợp của thiếu chủ.

 

Chẳng lẽ bọn họ cũng tìm chuột để nó c.ắ.n cho một cái?

 

nghĩ thấy đúng.

 

Trong họ cũng chuột cào, nhưng chẳng thấy đổi gì.

 

Chẳng lẽ là vì loại huyết mạch ?

 

Lập tức, hai từng chuột cào mà biến chuyển gì đều cảm thấy thất vọng.

 

Viên Nhụy tới, liếc bốn với những vẻ mặt khác , cảm nhận cảm xúc của họ.

 

Sau đó nàng nhướng mày, họ nữa.

 

Nàng ngoắc ngón tay với Viên Nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-116-nut-khong-gian-khien-ngu-duong-chan-kinh.html.]

Viên Nhất bước đến mặt nàng, trầm giọng : “Chủ nhân, xin hãy sai bảo.”

 

Hai chữ "chủ nhân" khiến bốn nhà họ Đường đang suy nghĩ vẩn vơ suýt chút nữa ngã nhào.

 

Đến cả da mặt Viên Nhụy cũng nhịn mà giật giật.

 

Viên Nhị gọi chủ nhân thì nàng thấy cả.

 

một nam t.ử cao lớn tuấn tú, dùng giọng trầm đặc trưng gọi chủ nhân, nàng bỗng thấy da đầu tê rần, cảm giác ngượng ngùng dâng lên tột độ.

 

Cứ như là đang chơi một trò đóng vai kỳ quái nào đó .

 

Nàng hít một thật sâu, : “Sau cứ như những khác, gọi tiểu thư là .”

 

Biểu cảm của Viên Nhất vẫn như một.

 

Y diễn giải hảo thế nào là " ngại thì khác ngại".

 

Y đổi lời tự nhiên: “Tiểu thư.”

 

Viên Nhụy trề môi, cũng chẳng còn tâm trí mà trêu chọc.

 

Nàng xòe tay , lòng bàn tay xuất hiện một chiếc hộp bạch kim nhỏ.

 

“Cái đưa cho , nhưng chỉ là cho mượn tạm thời, ai đều dùng công lao để đổi lấy.”

 

Nàng lên kế hoạch , sẽ mở chế độ tích điểm cống hiến.

 

Viên Nhất im lặng nàng lấy đồ từ hư một nữa, mím môi đưa tay nhận lấy chiếc hộp bạch kim.

 

Chiếc hộp bạch kim kín khít, thấy bất kỳ kẽ hở nào, trông như một khối sắt vuông vức.

 

Viên Nhất quan sát một hồi, Viên Nhụy.

 

Viên Nhụy giơ tay, ấn nhẹ một điểm hộp.

 

Ngón tay ấm áp vô tình chạm nhẹ lòng bàn tay y.

 

Y kiềm chế ý rụt tay , cơ thể vô thức căng cứng, cúi mắt động tác của nàng.

 

Trên chiếc hộp bạch kim xuất hiện một khe hở, Viên Nhụy thu tay , hiệu cho y mở .

 

Viên Nhất im lặng mở hộp, thấy bên trong là một mặt dây chuyền đá quý màu xanh tinh xảo, y khỏi ngẩn , ngạc nhiên nàng.

 

“Cầm lấy nó, tập trung tinh thần để cảm nhận.”

 

Ánh mắt Viên Nhất khựng , thu hồi tầm mắt, theo lời nàng dặn.

 

Y lấy mặt dây chuyền đá xanh tinh xảo , nhắm mắt , cố gắng cảm nhận.

 

Ngay khoảnh khắc , trong đầu hiện lên chỉ dẫn ràng buộc.

 

Lông mi y khẽ rung động nhưng mở mắt mà theo chỉ dẫn thực hiện ràng buộc thành công.

 

Sau đó y mới mở mắt, chút ngẩn ngơ nàng, tuy mặt vẫn bình tĩnh nhưng đồng t.ử đang run rẩy: “Đây là...”

 

Viên Nhụy khuôn mặt cảm xúc của y, cảm nhận những cung bậc cảm xúc mãnh liệt bên trong, nàng nén nụ nơi khóe môi.

 

“Vật tư bên trong thể tùy ý lấy dùng, do sắp xếp, nhưng dùng việc thực tế. Tóm xem quá trình, chỉ kết quả. Mấy con ngựa đằng , mỗi các chọn một con, nhanh ch.óng khởi hành đến Đồng Châu.”

 

Viên Nhất nhanh ch.óng thu cảm xúc kinh ngạc, vẻ mặt nghiêm nghị, : “Ta mang theo những nạn dân cùng... liệu ?”

 

Viên Nhụy ngạc nhiên nhướng mày: “Tại ?”

 

Viên Nhất : “Thân thủ của bọn họ tệ, sự dẻo dai và kiên nhẫn, chịu khổ, chịu rèn luyện, thể đào tạo.”

 

Viên Nhụy đại khái hiểu ý của y.

 

Có thể vượt qua ngàn dặm xa xôi đến tận đây.

 

Sau khi tình hình ở Huệ Thành, cũng như huyện Phúc An cũng nạn chuột và lũ lụt mà cảm xúc vẫn định.

 

Xét về tâm tính thì quả thực cũng khá.

 

Nàng suy nghĩ một chút gật đầu: “Được, tự sắp xếp , nhưng bộ quá lãng phí thời gian. Thế , đưa thêm cho các bốn chiếc xe tải.”

 

“Được.”

 

Viên Nhụy xong thêm, xoay rời .

 

Đợi nàng khỏi, bốn Đường Phong lập tức vây , kinh ngạc viên đá quý tay thiếu chủ.

 

Lời của Viên Nhụy họ cũng thấy, nhưng vẻ hiểu lắm.

 

Nàng đưa cho thiếu chủ thứ để gì?

 

Viên Nhất nàng rời , cúi đầu mặt dây chuyền trong tay, xoay : “Vào trong .”

 

Mọi một cái vội vàng theo.

 

Sau khi thiếu chủ giải thích ngắn gọn tình hình, ai nấy mắt đều lồi ngoài.

 

Đường Minh hít một khí lạnh: “Thiếu... thiếu chủ, ý của ngài là, thứ thể chứa nhiều đồ? Có thể giống như Viên tiểu thư, lấy đồ vật từ hư ?”

 

Ba còn cũng nhịn mà hít thêm một khí lạnh nữa.

 

Viên Nhất vẻ mặt lạnh lẽo: “Điểm các ngươi quan tâm chỉ bấy nhiêu thôi ?”

 

Khóe miệng bốn giật giật.

 

 

Loading...