Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 118: Sơn phỉ tập kích ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:58:37
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ thấy cách nơi bọn họ ở đầy 20 dặm, xuất hiện mấy trăm chấm đỏ nhỏ.
Mà ở rìa phạm vi trăm dặm phía đông của bọn họ, cũng vặn xuất hiện một nhóm chấm đỏ nhỏ.
Mặc dù những chấm đỏ hiện tại cơ bản đều ở trạng thái tĩnh.
Tuy nhiên ở phía tây hiện hai chấm nhỏ đang ở trạng thái di chuyển nhanh ch.óng.
Đang tiến về phía với tốc độ 200 mét mỗi phút.
Dự kiến trong vòng 20 phút là thể tiếp cận nơi .
Sắc mặt nàng đột nhiên biến đổi, mạnh mẽ dậy.
Viên Nhụy đang khống chế tiểu phong kiếm thử múa chiêu thức của Thái Ất kiếm pháp.
Bị động tĩnh của Viên Nhụy cho giật , trực tiếp hóa thành một đạo phong nhận bay .
nhanh nàng khống chế thu hồi .
Quay đầu thấy tiểu đột nhiên vẻ mặt ngưng trọng, nàng cũng vội vàng bò dậy.
“Tiểu , ? Có chuyện gì xảy ?”
Viên Nhụy nhíu mày: “Lại hai nhóm tới.”
Nàng , sải bước ngoài.
Lúc trong doanh trại yên tĩnh trở , chỉ đống lửa thỉnh thoảng phát tiếng nổ lách tách.
Phụ trách canh gác đêm nay là Vương Dương và Bằng Tử, hai đang bên đống lửa thấp giọng trao đổi tâm đắc luyện tập dị năng.
Thấy nàng từ trong lều , lập tức cũng dậy.
“Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư.”
Viên Nhụy gật đầu: “Gọi đây.”
Hai sắc mặt biến đổi, chắc chắn chuyện xảy , cũng hỏi nhiều, lập tức đến các lều gọi .
Lư Nghĩa thấy động tĩnh dậy, lúc bước khỏi lều , về phía nàng.
Còn đám Viên Nhất nữa.
Mấy lúc vẫn nghỉ ngơi, luôn ở trong lều bàn bạc chuyện Đồng Châu.
Nghe thấy động tĩnh cũng lượt khom bước khỏi lều, chút hiểu chuyện gì.
Viên thị cũng thấy động tĩnh, khi tắt thiết cách âm, vội vàng từ trong xe ngựa bước .
Trong xe ngựa Viên Tứ ngủ say.
Viên Nhị và Viên Tam cùng lều với Lư Nghĩa cũng chạy chậm ngoài.
Viên thị thấy sắc mặt con gái lắm, liền thấp giọng hỏi: “Nhụy nhi, xảy chuyện gì ?”
Đồng thời về phía con gái lớn.
Viên Nhụy cũng là một mặt mờ mịt, nàng cũng xảy chuyện gì.
Vừa vặn lúc tập hợp .
Viên Nhụy mới : “Phía tây và phía đông mỗi bên đều một nhóm xuất hiện, phía tây tới bốn trăm , hiện tại cách chúng đầy 20 dặm đường, phía đông dự tính cũng hơn trăm , cách chừng trăm dặm.”
Mọi xong, cũng biến sắc.
Mặc dù đây là nhóm đầu tiên bọn họ gặp .
lượng là quá nhiều , hơn nữa còn là hai nhóm.
“Liệu là nạn dân ?” Trương Hoa nhịn .
Đám Viên Nhất thì càng thêm thắc mắc Viên Nhụy .
Nàng đột nhiên công bố tin tức , chắc chắn cũng là mới .
Chẳng lẽ bọn họ ở bên ngoài còn mai phục, về báo tin ?
Viên Nhụy : “Tạm thời thể xác định, tuy nhiên nhóm phía tây phái hai về phía , dự kiến trong vòng nửa nén nhang sẽ tới, Cường t.ử, A Bằng, Trương Hoa, Vương Dương, bốn các ngươi hiện tại về hướng , cố gắng bắt về đây.”
“Rõ.” Bốn lập tức đáp lời, về lều lấy hung khí, nhanh ch.óng chạy trong màn đêm.
“Phía đông cách còn xa, tạm thời cần để ý, nhưng tất cả đêm nay đều cảnh giác lên, tăng cường tuần tra, chuẩn sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.”
“Rõ!” Mọi đồng thanh đáp lời, đó theo sắp xếp của Lư Nghĩa, ai việc nấy.
Ngay cả Viên Nhất cũng chủ động chọn một nơi để trấn thủ.
Đám Đường Minh tự nhiên theo, cũng chút căng thẳng.
Dù đối phương tới mấy trăm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-118-son-phi-tap-kich.html.]
Nếu chỉ là nạn dân ngang qua thì còn đỡ.
Nghĩ đến xác quân binh trong cái hố lớn đằng xa , trong lòng đều một dự đoán mấy .
“Lư sư phụ, còn con thì ?” Viên Nhị thấy vị trí, liền tìm đến Lư Nghĩa, tha thiết hỏi.
Viên Tam thấy, cũng nhịn bước tới, cùng Lư Nghĩa.
Mặc dù Viên Nhụy quy định bọn họ gì.
mấy đứa nhỏ đều tự giác, cũng đóng góp cho đội ngũ.
Lư Nghĩa trực tiếp bảo bọn họ về lều ngủ.
Hai đứa nhỏ rõ ràng là cam lòng.
Lư Nghĩa liền : “Sớm muộn gì cũng lúc cần đến các con, nếu thật sự ngủ thì tiên xuống tấn một canh giờ.”
Hai , suy nghĩ một chút, vẫn ngoan ngoãn xuống tấn cửa lều.
Lư Nghĩa thì tiếp tục tuần tra trong doanh trại.
Ba con về lều.
Hiện tại chỉ thể chờ động tĩnh của Trương Hoa .
Cũng may là mấy phụ sự kỳ vọng.
Một tiếng , bốn áp giải hai thanh niên vóc dáng gầy gò về doanh trại.
Hai mặc áo vải thô màu xám, độ tuổi chừng 20, da dẻ đen nhẻm, trong đôi mắt đầy vẻ dò xét, tính toán và thăm dò.
Bọn chúng trói ngược hai tay, khi thấy doanh trại, ánh mắt đầu tiên rơi xe bò bên cạnh, cùng với vật tư chất cao như núi xe, đáy mắt xẹt qua một tia tham lam.
nhanh, khi ba con Viên Nhụy lượt từ trong lều bước , ánh mắt liền dồn hết lên bọn họ.
Trong đôi mắt tức khắc biến thành vẻ dâm tà trần trụi.
Sắc mặt Lư Nghĩa trầm xuống, bước nghiêng hai bước chắn tầm mắt của chúng, trầm giọng đe dọa: “Mắt cần nữa ?”
Nếu tiểu thư lẽ còn thẩm vấn hai kẻ , hiện tại m.ó.c m.ắ.t bọn chúng bóp c.h.ế.t.
Hai kẻ lẽ cũng quen thói hống hách, tuy bắt nhưng chẳng hề sợ hãi chút nào.
Mèo Dịch Truyện
Còn hì hì lạnh kêu gào: “Biết điều thì ngoan ngoãn thả đại gia , để phụ nữ và vật tư , lão t.ử là của Thanh Thành Trại, Nhị đương gia của chúng đang dẫn theo ở phía , bọn họ cũng dễ chuyện như chúng .”
Vẻ mặt Viên Nhụy lạnh lùng, đột nhiên : “Trương Hoa, các ngươi lui .”
Bốn chút do dự buông hai kẻ đó , lùi hai bước.
Hai kẻ còn tưởng bọn họ sợ, nhất thời càng thêm đắc ý, ánh mắt về phía Viên Nhụy càng thêm lộ liễu.
Ánh mắt Viên Nhất trầm xuống, nhưng cũng hành động gì, chỉ về phía Viên Nhụy.
Mà giây tiếp theo, mặt đất nơi hai kẻ đó đột nhiên thứ gì đó xông , nhanh ch.óng quấn c.h.ặ.t lấy bàn chân chúng, dùng sức kéo mạnh xuống .
Trong nháy mắt, hai tiếng thét t.h.ả.m thiết đồng loạt vang lên.
mới hét một tiếng, hai tảng đá từ bay tới, chuẩn xác bịt c.h.ặ.t miệng bọn chúng .
Máu tươi lập tức dọc theo cằm chảy xuống.
Viên Nhụy nhịn Viên Nhất một cái.
Mà đám Đường Minh thì bộ chú ý đều đặt ở chân hai kẻ , mắt như lòi ngoài.
Bởi vì lúc nửa của hai kẻ đó lún xuống đất.
Không kiểu lún xuống như đầm lầy cát lún, mà giống như thứ gì đó sống sờ sờ kéo xuống lòng đất.
Từ biểu cảm đau đớn đến vặn vẹo của hai kẻ đó, liền giày vò đến mức nào.
Lún xuống mãi đến tận thắt lưng mới dừng .
Mà lúc hai kẻ mới còn hống hách , đầy miệng m.á.u tươi, mắt trợn trắng, dường như đau đến mức thể ngất bất cứ lúc nào.
Đừng là đám Đường Minh, ngay cả những khác của nhà họ Viên cũng từng thấy chiêu của nàng, đều tò mò kỹ.
Nếu bọn họ lầm, thứ đột nhiên nhảy chút giống rễ cây.
Có chút giống rễ cây lúc bọn họ đối mặt với Ma thụ thấy.
Ngự mộc thuật pháp thật lợi hại!
Người nhà họ Viên dù cũng chuyện gì đang xảy .
Còn đám Đường Minh tình hình thì chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Từ khi quen những , bọn họ luôn cảm thấy như bước một thế giới kỳ lạ.