Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 149: Thăm dò ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:59:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi giao phó nhiệm vụ, Viên Nhụy lấy mấy phần cơm canh mới xong.

 

Ăn uống đơn giản xong, lấy danh nghĩa tham quan nội thành, chia thành từng đôi ngoài.

 

Viên Nhụy và Viên Tứ một nhóm, nhiệm vụ chính của hai là cảm ứng tìm kiếm vị trí của Hoa Vương.

 

Lư Nghĩa và Viên thị một nhóm, hai với danh nghĩa thu mua hàng hóa.

 

Vương Dương và Viên Nhị lanh lợi, khéo léo một nhóm.

 

Trương Hoa giỏi giao thiệp và Viên Tam một nhóm.

 

Những còn đều xuất hành một .

 

Mỗi cũng khu vực phụ trách riêng của .

 

Viên Nhụy và Viên Tứ phụ trách khu vực trung tâm.

 

Nơi là nơi tọa lạc của Thành chủ phủ, nha môn Khương Thành cũng ở chỗ .

 

Đây cũng thể coi là khu nhà giàu, nên môi trường so với khu cư dân bình thường hơn nhiều.

 

Hay cách khác, tình hình ở đây phân hóa thành hai thái cực.

 

lương thực tích trữ của những giàu ít, tạm thời sẽ xảy tình trạng hết lương thực.

 

Cùng lắm là mỗi ngày chỉ thể ăn cơm trắng, mì sợi, còn các loại thịt cá rau củ ăn hết thì biến thành khí.

 

ít nhất thể đảm bảo no bụng.

 

so với vẻ mặt vàng vọt của một bách tính, ở đây xem vẫn còn khá , vẫn phong thái lộng lẫy, phú quý.

 

Thế nhưng tỷ lệ hoạt thi trong đám đông ở đây nhiều hơn một chút.

 

Những hoạt thi cơ bản đều là bách tính tầm thường hoặc là tiểu tư, nha bên cạnh các quý nhân đến đây.

Mèo Dịch Truyện

 

Viên Tứ tuy chút phản ứng chậm chạp, đến mức sự sợ hãi đối với nguy hiểm luôn biểu hiện khá muộn màng.

 

suốt quãng đường, thấy những hoạt thi khủng khiếp cũng đủ khiến trái tim nhỏ bé của nó đập thình thịch .

 

Lúc nó cứ ôm c.h.ặ.t cánh tay Viên Nhụy, nửa giấu vạt áo của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

 

May mà trẻ con sợ lạ cũng là chuyện thường tình, nên Viên Nhụy lo lắng sẽ Hoa Vương phát hiện điều bất thường.

 

Đáng tiếc là một vòng, vẫn thể nắm bắt nửa điểm tung tích của Hoa Vương.

 

Hai chỉ thể t.ửu lầu để ngóng chút tin tức.

 

Kết quả định bước t.ửu lầu, liền thấy hai tên hộ vệ ném một tên hành khất đầu bù tóc rối ngoài, đó cầm gậy gộc hung hăng đ.ấ.m đá ngay cửa.

 

Tên hành khất đất, đ.á.n.h đến mức kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Kẻ đang đ.á.n.h vẫn còn c.h.ử.i rủa: "Đồ ăn mày thối tha, đừng tưởng Hoa Thần nương nương ban cho ngươi thể bất t.ử thì nghĩ vô địch. Đừng để lão t.ử băm vây ngươi thành muôn mảnh, xem ngươi c.h.ế.t ."

 

Những vây quanh xem náo nhiệt cũng ghét bỏ mà bàn tán xôn xao.

 

Thậm chí còn thấy lầm bầm.

 

"Không hiểu tại Hoa Thần nương nương che chở cho cái loại hạ đẳng như thế ."

 

" , bằng cái gì mà đám tiện dân cũng thể giống như chúng , trường sinh bất t.ử."

 

"Suỵt, chớ bậy, Hoa Thần nương nương là thần tiên, tự nhiên là bác ái chúng sinh, trong mắt ngài lẽ chúng đều như cả thôi."

 

Viên Nhụy rũ mắt chằm chằm gã ăn mày đang co quắp đất, vặn vẹo, dòi bọ bò đầy, nhiều chỗ chỉ còn trơ xương trắng, ánh mắt nàng trầm xuống.

 

Nàng vốn dĩ tưởng rằng ảo cảnh chỉ là một vòng lặp .

 

Cư dân trong thành mỗi ngày đều lặp những chuyện của ngày hôm qua.

 

Dẫu trong tình huống trí nhớ bình thường, thấy c.h.ế.t sống , lẽ nào thấy quái dị ?

 

tiếng bàn tán xung quanh, nàng hiểu .

 

Hóa bọn họ đều nghĩ rằng Hoa Thần ban cho họ thể bất t.ử.

 

Cho nên sự che chở của Hoa Thần, bọn họ chỉ đồ ăn thức uống dùng mãi cạn, mà còn vĩnh viễn c.h.ế.t, vĩnh viễn già.

 

Phải rằng, đây quả thực là một giấc mộng tuyệt mỹ gì sánh bằng.

 

Nàng nheo mắt, khóe môi chợt hiện lên một nụ giễu cợt.

 

Nói chừng những , dù rõ chỉ là một giấc mơ, cũng nguyện ý vĩnh viễn sống trong mộng.

 

Khẩu khí thống nhất như , logic hợp lý đến thế.

 

Nói kẻ dẫn dắt thì nàng chẳng đời nào tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-149-tham-do.html.]

Nàng kéo theo Viên Tứ đang ôm đùi lùi phía , bước trong lầu.

 

Khi bằng thị giác bình thường, bên trong lầu vô cùng quái dị.

 

Đây là một lầu cao cấp, môi trường , giữa đại sảnh còn bố trí một cao đài, đang thuyết thư nhân kể chuyện.

 

Trên tầng hai thấp thoáng truyền đến tiếng đàn du dương.

 

Kẻ thể tới đây tiêu xài đều là hạng phú quý.

 

Điều khiến lầu hiện một tình huống kỳ quái.

 

Đó chính là bên cạnh mỗi vị chủ t.ử hào nhoáng, luôn một hoặc hai hoạt thi (xác sống).

 

Cái gọi là thể bất t.ử, e rằng càng dung túng cho sự bạo ngược và hung tính của kẻ nắm quyền.

 

Những hoạt thi cái thối rữa nghiêm trọng, cái như mới c.h.ế.t vài ngày, thậm chí còn thể thấy rõ những vết thương bọn họ.

 

Càng tìm hiểu, nàng càng thấy hoa tường vi vương thật nguy hiểm và đáng sợ.

 

Nhất là trong mạt thế sắp tới, con đang chìm trong hoảng loạn, liệu mấy ai từ chối việc sống bất t.ử bất diệt trong một giấc mộng ưu phiền.

 

là sẽ c.h.ế.t, nhưng thì .

 

So với việc chịu đựng gian khổ c.h.ế.t , chi bằng cứ ngủ say trong mộng .

 

Chẳng trách hoa tường vi vương thể chống đỡ một phó bản chu kỳ lớn như .

 

Hai tìm một góc hoạt thi xung quanh để xuống.

 

Viên Tứ cạnh nàng, vẫn luôn cúi đầu, dám những hoạt thi .

 

Viên Nhụy giơ tay xoa đầu nhóc, bảo tiểu nhị mang lên một ấm và hai phần điểm tâm.

 

Tất nhiên, thứ mang lên chỉ một ấm nóng và hai cái đĩa trống .

 

Mặc dù t.ửu lầu, khách điếm, quán những nơi chắc chắn dự trữ ít thực tài.

 

suốt một tháng qua, mỗi ngày bao nhiêu tiêu thụ như , sớm cạn kiệt .

 

Cũng may là còn giếng nước chống đỡ, nếu e rằng đến nước cũng đứt đoạn.

 

Viên Nhụy giơ tay lướt qua hai cái đĩa.

 

Trong chiếc đĩa vốn trống rỗng bỗng xuất hiện lạc rang đường và hạt dưa vị đường phèn.

 

Sau đó, nàng lấy từ trong túi đeo hông một chiếc bình nước bằng gỗ lê chạm khắc hoa văn tinh xảo, to bằng bắp tay.

 

Loại bình nước đồ dùng hiện đại, mà là vật dụng thường thấy của giới nhà giàu thời cổ đại khi xa, hình dáng giống bình giữ nhiệt.

 

Trong bình chứa nước trái cây pha chế đặc biệt, nàng rót cho nhóc một ly.

 

Nước trái cây pha từ mật bách hoa của yêu tinh và một loại mứt vị giống dâu tây, ngọt lịm, là thứ nhóc thích nhất.

 

Cậu nhóc vốn đang ủ rũ, thấy nước trái cây yêu thích thì tinh thần phấn chấn hẳn lên.

 

cũng ngửi thấy mùi vị trong lầu, chỉ cần cúi đầu là .

 

, tiếp theo đó, nhóc một tay bưng chén nhỏ từng ngụm uống nước trái cây, một tay ăn lạc rang.

 

Cậu còn ngoan ngoãn bóc cho Viên Nhụy một vốc hạt dưa.

 

Viên Nhụy thì nhắm mắt , cẩn thận cảm nhận cảm xúc của những , lắng đủ loại lời bàn tán nhỏ to xung quanh.

 

Nghe một hồi, quả nhiên ít tin tức hữu dụng.

 

Thuyết thư nhân cao đài, dùng giọng điệu trầm bổng du dương kể câu chuyện mà lão cho là thu hút nhất.

 

Với tình hình hiện tại, tự nhiên câu chuyện nào hấp dẫn bằng những chuyện liên quan đến Hoa Thần.

 

Câu chuyện lão kể cũng cũ rích, đại ý là Hoa Thần xuống phàm trần lịch kiếp, sinh ở Khương Thành, cảm nhận lòng nhân hậu của bá tánh nơi đây, khi công đức viên mãn trở về thần giới, ngài về để che chở cho vùng đất sinh và nuôi dưỡng .

 

từ câu chuyện cũ kỹ , cùng với những lời bàn tán của xung quanh, nàng đúc kết vài thông tin.

 

Hoa Thần Miếu, Thần Điện, Thánh Nữ, Thánh Trì, thần lực, vân vân.

 

Trong lòng nàng khẽ động.

 

Người Khương Thành sùng bái Hoa Thần như , tất nhiên sẽ xây dựng Hoa Thần Miếu.

 

Vậy thì hoa tường vi vương, liệu ở trong miếu chăng?

 

Nàng giơ tay gọi gã sai vặt đến, hỏi gã về mấy từ khóa thu thập .

 

Gã sai vặt nàng là từ nơi khác mới đến Hoa Thần Quốc, lập tức đối với nàng càng thêm nhiệt tình.

 

Gã vẻ mặt đầy tự hào và đắc ý giới thiệu chi tiết, năng vô cùng sinh động.

 

 

Loading...