Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 167: Vượt qua thiên tiệm ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:59:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên Thanh hiện tại ở bên ngoài chơi đùa đến bay bổng, càng thêm chịu nổi sự gò bó.
Viên Uyển dứt khoát gợi ý cho nàng lập một đội săn tiền thưởng là .
Nàng nãy trong lúc thiết lập chức vụ thêm 【Sảnh Nhiệm Vụ】, chính là để dành cho việc treo thưởng nhiệm vụ .
Không ngờ nàng hứng thú, hiện giờ còn đặt tên cho đội là Hỏa Phượng, ngụ ý là d.ụ.c hỏa trùng sinh (sống từ trong lửa).
Viên Uyển mặc kệ nàng tự xoay xở.
Nàng dự định đợi đến Triều Dương Thành, sẽ âm thầm chỉ phái thành lập Công hội Linh giả và Công hội Thợ săn tiền thưởng.
Nàng định gọi chung tất cả những thức tỉnh dị năng là Linh giả.
Hiện tại bên ngoài vẫn còn loạn lạc, nàng định danh cũng sẽ nắm giữ nhiều quyền lên tiếng hơn.
Ngay khi những tị nạn đang chờ đợi đến mức chút nôn nóng bất an, đoàn xe cuối cùng từ từ tiến lên.
Mọi đều thở phào nhẹ nhõm, vội vàng theo.
Một ngày , cuối cùng cũng đến biên giới Đồng Châu.
Bên ngoài quả nhiên đều thiên tiệm chặn đường.
Con đường họ là con đường mà nhóm Viên Thanh từng qua và dọn dẹp.
Tuy nhiên tầng thiên tiệm bên ngoài hề dọn sạch, vòng vây bình phong bảo vệ Đồng Châu thì khéo.
Cái gọi là thiên tiệm chính là đỉnh núi hai bên sụp xuống, hình thành nên một ngọn núi đá khổng lồ sắc lẹm, cao tới hơn mười trượng.
Muốn qua, chỉ thể tay leo núi mà vượt qua.
Mọi nhà họ Viên đều chuẩn tâm lý, nhưng những tị nạn phía thì .
Khi thấy một ngọn núi đá khổng lồ cao gần như thấy đỉnh như , sắc mặt từng một trắng bệch hơn cả những tảng đá phơi nắng.
Có nhịn mà nảy sinh ý định thối lui, tìm lối khác.
Nếu là lúc bình thường, họ cũng là thể leo qua ngọn núi .
vấn đề là hiện tại họ quá yếu ớt, chừng nửa đường sẽ vì kiệt sức mà rơi xuống.
họ trái .
Xung quanh liên miên đều là núi, hơn nữa còn cao hơn ngọn núi đá .
Có đỉnh núi còn thể thấy mây mù bao phủ, gần như chạm tới trời xanh.
Trừ khi họ đường cũ để tìm con đường khác Đồng Châu.
nếu vòng qua dãy núi như , thời gian sẽ kéo dài thêm nhiều.
Tuy trong núi t.h.ả.m thực vật xanh mướt, nhưng chắc chắn cũng nhiều mãnh thú.
Họ đến núi còn leo nổi, chẳng lẽ còn hy vọng thể đ.á.n.h với mãnh thú .
Cuối cùng tất cả chỉ thể về phía đoàn xe nhà họ Viên, xem họ sẽ thế nào.
Dù trong đoàn xe dường như cũng nữ quyến và trẻ nhỏ.
Họ nghĩ, cho dù ăn ngon mặc nuôi dưỡng, thì với thể lực của nữ nhân và trẻ nhỏ, chắc cũng khó lòng mà leo qua .
nghĩ họ còn nhiều hộ vệ hình vạm vỡ như , cần gì tự leo núi, cứ để hộ vệ cõng qua là .
Tức thì, từng đợt tuyệt vọng lan rộng .
Rõ ràng thấy hy vọng, kết quả một tòa thiên tiệm c.h.ặ.t đứt đường .
Viên Uyển bước xuống xe ngựa, cảm nhận rõ ràng những cảm xúc tuyệt vọng, nôn nóng, cam lòng đang truyền đến từ những tị nạn.
Nàng đầu , chỉ giơ tay lên, ba chiếc xe ngựa trong nháy mắt biến mất dấu vết.
Cảnh tượng khiến đồng t.ử của tất cả tị nạn co rụt một nữa.
Viên Uyển bước về phía núi đá, quanh một chút, đó giải phóng sức mạnh.
Khoảnh khắc tiếp theo, mặt đất rung chuyển.
Sự rung chuyển khiến những tị nạn vốn các loại thiên tai dọa cho khiếp vía sắc mặt càng thêm trắng bệch, ít kẻ bủn rủn chân tay ngã xuống đất.
Còn kẻ hoảng loạn đầu chạy trốn, tưởng rằng là địa long xoay (động đất).
chớp mắt họ sững sờ.
Chỉ thấy mặt đất phía Viên Uyển, từ trong lòng đất hai bên đột nhiên chui một thứ giống như rễ cây, càng mọc càng lớn, tựa như cự mãng đang giương nanh múa vuốt.
Thứ khổng lồ đáng sợ mang sự chấn động kém gì nỗi sợ hãi đối với thiên tai.
Dưới những kích thích liên tiếp, những tị nạn đều chút lảo đảo vững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-167-vuot-qua-thien-tiem.html.]
Lại lăn lộn bò lê chạy trốn.
Viên Uyển để ý đến những cảm xúc hỗn tạp đang ùa tới.
Nàng hài lòng hai cái rễ cây , nghiêng đầu gọi nhanh ch.óng lên.
Mọi đối với nàng tự nhiên là tin tưởng tuyệt đối, lập tức nhanh ch.óng bước lên các nhánh rễ, tiến tới phần rễ chính to nhất.
Nơi đó giống như một cái bục nhỏ, xuống vặn.
Đợi vững, Viên Uyển cũng nhẹ nhàng nhảy lên, ở phía , đó về phía những tị nạn đang ngẩn ngơ phía .
"Còn ai cùng qua, thì hãy đến bên , chỉ đợi trong nửa tuần ."
Nói xong, liền điều khiển rễ cây nơi họ đang dài , cho đến khi đưa lên đến đỉnh núi.
Ba đứa trẻ lúc đầu còn chút kích động kinh ngạc, cho đến khi cao lên hơn mười mét, từng đứa một dám xuống nữa.
Đám tị nạn bên trân trân cái rễ cây khổng lồ nâng đưa thẳng lên đỉnh núi, đều phản ứng kịp.
Có phản ứng nhanh, nghĩ đến lời Viên Uyển lúc , còn do dự nhiều nữa, đ.á.n.h liều chạy về phía cái rễ cây còn .
Số tị nạn còn ít nhất cũng hơn hai trăm .
Tuy nhiên rễ cây nhiều nhánh, chỉ cần họ hỗ trợ lẫn chen chúc một chút, đều thể qua hết.
rõ ràng là thể.
Nếu ai động đậy, những khác trong nhất thời cũng dám thử.
Dù ai cũng đây là cái thứ gì, liệu ăn thịt , hoặc liệu đang lên giữa chừng thì biến mất, khiến họ ngã c.h.ế.t .
giờ tiên phong, đại đa cũng thể nghĩ ngợi quá nhiều, đều tranh lao tới.
Cũng một bộ phận do dự, nhưng theo thời gian từng chút trôi qua, cuối cùng vẫn theo.
lúc ở phía xảy tranh đoạt.
Ai cũng vị trí nhiều hơn, hơn.
"Tiểu Ly, cẩn thận, đây."
Người đàn ông lực lưỡng ôm lấy thiếu niên ở phía ngoài bên sườn trái của , tránh kẻ nào đó thò bàn tay đen đẩy xuống.
Phía họ thì còn , vì phản ứng nhanh nên lên phần rễ chính to nhất ở cao.
Hơn nữa nhóm của họ sáu , ngoại trừ một thiếu niên, còn đều là đàn ông trưởng thành.
Những tị nạn đa phần đều là lẻ loi, ít khi đội nhóm.
Kẻ thực sự năng lực dẫn đội cũng sẽ ngu ngốc đến mức lúc mà gây chuyện thị phi.
Tuy nhiên mấy gã đàn ông cũng ngăn cản những khác đến đây, miễn là đừng đến lấn chiếm gian của họ là .
Mèo Dịch Truyện
việc phòng thủ thì vẫn phòng thủ.
Những kẻ dị năng lúc đầu tuy chấn kinh, nhưng giờ phản ứng , đại khái cũng đoán tạo rễ cây ước chừng cũng giống họ, pháp thuật đặc biệt.
Hơn nữa sức mạnh pháp thuật rõ ràng mạnh hơn họ quá nhiều.
Người như họ càng dám đắc tội.
Vị hai tay giúp đỡ họ, rõ ràng là một lòng .
Nếu kẻ nào cậy năng lực của mà hại khác, khó bảo đảm sẽ để ấn tượng cho vị .
Cho nên tuy ban đầu vì vị trí mà sự tranh giành nhất định.
nhanh dừng .
Có năng lực thì chiếm vị trí một chút, năng lực thì rón rén thu mấy góc nhỏ.
Gần hai trăm con cứ thế treo lủng lẳng rễ cây, từ xa giống như một cây táo trĩu quả.
Thấy thời gian chậm rãi trôi , tất cả cũng treo tim lên cổ họng.
Lúc yên tĩnh , bắt đầu suy nghĩ lung tung đủ điều.
Đang nghĩ ngợi, rễ cây đột nhiên rung động mạnh một cái, đó bắt đầu vươn dài lên .
Tim của tất cả gần như nhảy lên đến họng, theo bản năng ôm lấy thứ gì đó bên cạnh để tránh sơ ý rơi xuống.
Trong đó một đứa trẻ nhịn hoảng sợ, theo bản năng giơ tay ôm lấy bên cạnh.
Đối phương vốn cũng đang hoảng sợ, nó ôm một cái thì hình lảo đảo, kinh hãi đưa tay đẩy nó .
"Tiểu Bảo!"