Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 178: Thu phục chủng tiến hóa
Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:59:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến những chiếc rễ cây đột ngột biến mất, ai nấy đều kinh hãi, chẳng lẽ đấu pháp thất bại ?
Ngay khi họ đang suy nghĩ lung tung thì thấy Viên Vãn đang im bất động bỗng đưa tay .
Sợi dây leo vốn dĩ đang dè dặt thử thăm dò như nhận đặc xá, vui vẻ nương theo lòng bàn tay nàng quấn lên, nhẹ nhàng cọ lên cổ tay nàng, giống như đang nũng nịu và lấy lòng.
Gốc thực vật tiến hóa tuy sinh linh trí nhưng suy nghĩ vẫn dựa bản năng.
Mèo Dịch Truyện
Nó từ trong sức mạnh của Viên Vãn cảm nhận năng lượng mộc linh đồng tộc gần gũi, hơn nữa đối phương còn mạnh hơn nó nhiều, khi hấp thu mộc linh của đối phương cũng cảm thấy lợi cho .
Cho nên nó tự nhiên coi Viên Vãn là vua của chúng.
Đối với vua thì tự nhiên cung kính lấy lòng .
Viên Vãn khi thành công thiết lập kết nối với gốc thực vật tiến hóa cũng thể cảm nhận cảm xúc của nó một cách mơ hồ.
Cái gọi là khống chế cũng hẳn, mà giống như thu phục hơn.
Nàng định khi về sẽ đến chợ giao dịch tìm cách ký kết khế ước, thử xem con thể ký khế ước với chủng tiến hóa .
Nàng mang gốc thực vật tiến hóa , chỉ lệnh cho nó tự rời .
Gốc thực vật tiến hóa còn chút cam tâm, dường như theo bên cạnh nàng.
Đáng tiếc vua cho phép, nó cũng dám vua tức giận.
Sau đó chỉ thể ỉu xìu, bước một bước ngoảnh đầu một mà rời .
Đây là cảm nhận mà những khác thấy.
Bởi vì gốc thực vật thực sự dùng rễ cây chân để từng bước sải .
Sau đó lá và hoa thỉnh thoảng , như đang Viên Vãn.
Mọi đều thể thấy sự nỡ và mong đợi từ cử chỉ của nó.
Viên Thiến đến mức tò mò c.h.ế.t , nhịn sán gần tiểu hỏi han.
Viên Vãn giải thích quá nhiều, chỉ thể giao tiếp với nó.
Mọi xung quanh cũng thấy, nhất thời kinh ngạc, đó càng thêm kính ngưỡng năng lực của nàng.
Không chỉ thể một chiêu g.i.ế.c sạch hàng trăm con nhện khổng lồ, còn thể thao túng rễ cây, hiện tại thậm chí còn thể giao tiếp với ma vật và khống chế chúng.
Thực sự quá lợi hại, hèn chi thể chủ nhân của nhiều linh giả như .
Lúc đám hộ vệ rời cũng lượt trở về, còn thuận tiện mang theo từng chuỗi .
Những là đội viên của Đường Phong, là của Vương gia.
Ước chừng ngay khi đ.á.n.h lâu thì gặp dây leo tấn công, đều trói đưa phân bón.
Cho nên ngoại trừ hai kẻ Đường Phong g.i.ế.c lúc đầu, những kẻ còn đều chỉ thương.
Người bên tiểu đội Đường Phong cũng những vết thương lớn nhỏ, nhưng quá nghiêm trọng.
Xuân T.ử trực tiếp khởi động thẻ bài chữa trị tức thì.
Đường Phong thấy nhóm Vương Dương thì là bọn Viên Vãn tới.
Sau khi tới nơi thấy nàng, lập tức tiến lên chắp tay hành lễ.
"Cung nghênh thành chủ."
Càng nhận nhiều, bốn họ Đường càng thêm kính sợ Viên Vãn.
Chưa kể những thứ Viên Vãn ban cho giúp họ bao nhiêu nhặt cái mạng đường .
Vì hiện tại họ đối với nàng còn nửa điểm tâm tư khó chịu nào.
Dù đến mức trung thành tuyệt đối, nhưng sự kính trọng là hề chút giả tạo.
Chỉ là một tiếng "Thành chủ" của y khiến đám nạn dân, đội viên và nhà họ Vương đều kinh ngạc trợn mắt.
Tuy nhiên, những nạn dân từng chứng kiến thực lực của nàng, cơn kinh ngạc, liền cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.
Nữ nhi thì , một nữ nhi mạnh mẽ như , tự nhiên thể Thành chủ.
Đội viên của Đường Phong cũng từng bốn họ Đường phổ biến về vị Thành chủ , ngoài sự kinh ngạc thì phần lớn là hiếu kỳ.
Đường Phong và những khác tiết lộ với đám về việc dị năng.
những kẻ cũng hạng ngu ngốc.
Có thể khiến Đường tam thiếu gia dốc lòng phục vụ, khiến mấy tên hộ vệ trung thành tận tụy của Đường gia nhận chủ, chắc chắn là tầm thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-178-thu-phuc-chung-tien-hoa.html.]
Đặc biệt là hiện nay thế đạo đổi, sức mạnh quái dị đột nhiên xuất hiện khiến họ rằng thể dùng kinh nghiệm và con mắt đây để phán đoán thực lực của một nữa.
Cảm xúc của đám tù binh nhà họ Vương thì phong phú hơn nhiều.
Ngoài sự nghi hoặc bất định, chính là khinh bỉ, giễu cợt, xem thường và cả phẫn nộ.
Tuy nhiên, tất cả bọn chúng đều điểm á huyệt từ , thể chuyện, chỉ thể căm hận trừng mắt Viên Uyển.
Trong đó, kẻ Viên Thanh đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập là Vương tứ thiếu gia là kẻ hận nhất.
Dáng vẻ dường như đang tưởng tượng cảnh khi nhà họ Vương đ.á.n.h hạ Triều Dương Thành, sẽ lăng nhục và hành hạ cặp tỷ như thế nào.
Hai bên đội ngũ hội quân, cũng gấp gáp, tiếp đó là g.i.ế.c quái vật.
Có sự cho phép của Viên Uyển, thẻ trị liệu cần che che giấu giấu nữa, hộ vệ Viên gia đều là Linh giả.
Tất cả các loại tiến hóa chủng gặp , cơ bản đều tốn quá nhiều sức lực hạ gục.
Thỉnh thoảng cẩn thận thương, cũng lập tức trị liệu, đồ ăn thức uống đều linh lực, thể nhanh ch.óng bổ sung thể lực, tăng cường thể chất.
Chặng đường so với lúc thì sảng khoái hơn nhiều.
Dùng đầy ba ngày, đoàn thuận lợi rời khỏi sâm lâm, hơn nữa còn là thu hoạch đầy ắp mà về.
Đám nạn dân cũng , mặc dù ai nấy đều vẻ nhếch nhác, bẩn thỉu, nhưng mỗi đều đôi mắt sáng rực, tinh thần phấn chấn.
Trên là túi lớn túi nhỏ.
Thậm chí vai còn vác một con lợn rừng nhỏ.
Trong sâm lâm tất cả đều là tiến hóa chủng, thực vật bình thường, tự nhiên cũng sẽ động vật bình thường.
Không ít nạn dân tranh thủ cơ hội săn g.i.ế.c khá nhiều động vật bình thường.
Đồng Châu, Tây Hoa Thành gần Tây Ma Lâm nhất.
Trần Hổ dẫn theo tiểu đội còn đầy mười , chật vật tiến trong thành, đó về phía phủ Thành chủ.
Nơi tuy phủ Thành chủ, nhưng là căn cứ thực sự của Trần gia.
Thành chủ chỉ là Trần gia phái đến để quản lý các con em gia tộc rèn luyện và là trợ thủ đắc lực.
Tuy nhiên vì gần Tây Ma Lâm, cho nên Thành chủ mà Trần gia phái đến Tây Hoa Thành là t.ử đích hệ, chính là trưởng t.ử của đại phòng Trần thị chủ gia.
Đó là một trung niên nhân nho nhã.
Bên cạnh đối phương một võ giả trung niên khí thế bức , chỉ dựa khí thế mà phán đoán thì võ lực tuyệt đối thấp.
Nghe thấy thông báo, Trần Hổ trở về, chân mày trung niên nhân khẽ cau .
Khoảng cách từ lúc Trần Hổ dẫn đội Tây Ma Lâm đến giờ còn đầy nửa tháng, trở về nhanh như , chẳng lẽ là săn yêu ma cường đại nào ?
Kết quả quản gia nhóm Trần Hổ mang thứ gì về cả.
Hơn nữa lúc tám mươi , lúc về đầy mười .
Tổn thất ròng rã chín phần nhân thủ, khiến sắc mặt trung niên nhân lập tức trầm xuống.
Võ giả bên cạnh cũng cau mày vô cùng bất mãn.
Mặc dù những còn tính là tinh nhuệ trong gia tộc, nhưng để bồi dưỡng cũng tốn ít công sức và tài nguyên.
Chưa đầy nửa tháng mà tổn thất đến mức .
Quan trọng nhất là, nếu chuyện truyền về bản gia, chừng sẽ những kẻ khác lấy để to chuyện.
"Bảo Trần Hổ lăn đây!" Trung niên nhân giận cuống, đập mạnh xuống bàn.
Khí chất nho sĩ nhã nhặn tan biến còn một dấu vết.
Trần Hổ nhanh ch.óng dẫn .
Vừa bước cảm thấy khí đúng.
Khắc chỉ thấy thở đình trệ, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, giống như một cây b.úa nặng nề nện xuống, mãnh liệt phun một ngụm m.á.u.
Trần Hổ kinh hãi vạn phần, là ai tay, cũng dám ngẩng đầu lên , càng dám cầu xin tha thứ, chỉ vội vàng quỳ xuống đất, : "Thành chủ, thuộc hạ phát hiện Linh giả trong Tây Ma Lâm."
Nghe thấy hai chữ Linh giả, khí tức của hai phía biến đổi.
Trung niên nho nhã lập tức : "Linh giả gì, của nhà nào?"
Hiện tại các nhà đều coi Linh giả như bảo bối mà giấu kỹ, bình thường chắc chắn sẽ nhà nào ngu ngốc đến mức đưa Linh giả nơi nguy hiểm như .
Sự việc bất thường tất uẩn khúc.