Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 183: Trở về thành Triều Dương

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:59:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy nhiên, đáp đội quân nhà họ Vương vẫn là một sự tĩnh lặng bao trùm.

 

Bọn chúng hề phần lớn cư dân trong thành thả .

 

Vẫn còn đang nghĩ dùng vài lời khiêu khích để cư dân nội ứng ngoại hợp gây náo loạn.

 

Thật ngờ trong thành mãi động tĩnh, khiến vị thiếu gia nhà họ Vương cũng nhịn mà nhíu mày.

 

Lại lên thành lâu, hàng trăm sừng sững hề lay chuyển.

 

Đợi thời gian một nén nhang trôi qua, ngẩng đầu những thành lâu, lạnh một tiếng, giơ cao trường kiếm.

 

"Vương gia quân lệnh, công thành!"

 

Một đội mãnh hổ lập tức đẩy xe gỗ công thành tiến về phía cổng thành.

 

Những khác tản , vác thang vân梯 lao thẳng về phía tường thành.

 

Thấy kẻ địch tiến tầm b.ắ.n, Viên Nhất hạ lệnh: "Phóng tiễn!"

 

Ban đầu Viên Uyển chỉ đưa cho Viên Nhất một trăm bộ cung nỏ, nhưng đưa cho Viên Thanh cất giữ năm trăm bộ trong gian.

 

Viên Thanh bàn giao bộ cho Viên Nhất, cộng thêm những v.ũ k.h.í thông thường tìm đó, trong đó cũng vài trăm cây cung dài.

 

Viên Nhất khi thành Triều Dương liền lập tức chiêu mộ một nhóm ngày đêm gấp rút chế tạo tên gỗ.

 

Cho nên dù ít, nhưng v.ũ k.h.í tạm thời vẫn thể đối phó , kéo dài nửa ngày thành vấn đề.

 

Những thủ thành từ tướng đến binh đều là những lão binh dày dặn kinh nghiệm thực chiến, đám ô hợp thể sánh bằng.

 

Mặc dù trong đám quân công thành cũng nhiều quân binh.

 

binh tướng thì cũng chẳng khác gì thường.

 

khi đợt đầu tiên lượt b.ắ.n ngã xuống đất, ít quân binh bắt đầu thối lui.

 

Thiếu gia nhà họ Vương ở phía huênh hoang hạ lệnh tiếp tục xông lên.

 

Kẻ nào dám lùi sẽ g.i.ế.c, khiến đám quân binh chỉ còn cách tiếp tục lao về phía .

 

Quân binh ở các cổng thành khác cũng bắt đầu tấn công.

 

Tuy nhiên đợt mưa tên đầu tiên vẫn kéo dài một chút thời gian.

 

Khổ nỗi đối phương đông , bắt đầu ít kẻ đột phá phạm vi trận địa tên, lao đến chân tường thành, dựng thang vân lên và bắt đầu từng kẻ từng kẻ trèo lên.

 

Xe tông cửa cũng đến cổng thành, bắt đầu liên tục va chạm mạnh.

 

Hơn một nghìn , chia bốn cổng thành vốn nhiều, còn cắt một phần để chặn cổng thành, tránh khỏi chút vất vả.

 

Đặc biệt là khi những kẻ thang vân bắt đầu leo lên , thành lâu thể chuyên tâm b.ắ.n tên nữa, tránh khỏi để càng nhiều lao đến chân tường thành.

 

Vẻ mặt của đều cực kỳ ngưng trọng.

 

Thiếu gia nhà họ Vương con ngựa hồng cao lớn, bên cạnh là hàng trăm tư binh của nhà họ Vương.

 

Bọn chúng cứ thế hứng thú theo dõi trận chiến mắt, tựa như đang xem một vở kịch .

 

Thậm chí còn bàn luận xem trở về, công lao sẽ đổi tài nguyên gì, bao nhiêu tài nguyên.

 

Ngay đúng lúc , vài tiếng sấm nổ vang dội đột ngột nổ bên tai.

 

Con ngựa đang cưỡi giật , dựng hai vó lên thật cao.

 

Thiếu gia nhà họ Vương kịp đề phòng, suýt chút nữa là ngã lăn từ lưng ngựa xuống.

 

Dẫu ngã hẳn, nhưng đầu gối y dây cương quấn c.h.ặ.t, cả treo ngược lơ lửng bên hông ngựa.

 

Con ngựa chạy, y liền rơi xuống, cổ chân dây cương kéo lê, cả cứ thế kéo chạy mặt đất, tiếng la hét t.h.ả.m thiết lập tức vang lên.

 

Đám hộ vệ nhà họ Vương lúc cũng chẳng còn tâm trí mà để tâm đến những tiếng nổ vang rền đột ngột xuất hiện, vội vã chạy cứu thiếu gia.

 

Cùng lúc đó, chân thành, theo những tiếng sấm sét nổ tung, mặt đất đ.á.n.h văng thành từng đóa hoa đất.

 

Binh lính trong phạm vi vụ nổ liên tục đ.á.n.h bay tứ tán.

 

Trong chốc lát, tiếng gào t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi.

 

Người thành khỏi kinh ngạc.

 

Viên Nhất chợt ngẩng đầu, quả nhiên thấy phía một đội nhân mã đang xông tới.

 

Họ xông lên dùng lực b.ắ.n thứ gì đó về phía .

 

Những thứ hễ cứ chạm đất là phát tiếng nổ lớn, chấn động cả trời đất.

Mèo Dịch Truyện

 

Vụ nổ bất ngờ ít kinh hãi.

 

Ngặt nỗi lúc chủ tướng mặt, quân binh chẳng còn tâm trí mà công thành, đua hò hét bỏ chạy tán loạn.

 

Viên Nhất thấy Viên Uyển ở vị trí dẫn đầu đoàn quân, lập tức đưa xuống lầu, mở cửa thành tiếp ứng.

 

Xe công thành đám binh lính đào ngũ bỏ , chắn ngay cửa thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-183-tro-ve-thanh-trieu-duong.html.]

 

Đợi đến khi dọn dẹp xong xe cộ, đội ngũ của Viên Uyển đến ngay mặt.

 

“Thành chủ.” Viên Nhất bước tới, thần sắc giãn .

 

Viên Uyển mỉm với y: “Vất vả cho ngươi .”

 

Sau đó, nàng lệnh cho những còn hỗ trợ bắt giữ tù binh, theo Viên Nhất thành .

 

Trận chiến diễn nhanh, kết thúc cũng nhanh.

 

Đến chập tối, phần lớn những kẻ bỏ chạy đều bắt trở về.

 

Trong đó bao gồm cả vị thiếu gia đích hệ nhà họ Vương dẫn đoàn và nhóm hộ vệ.

 

Viên Uyển chẳng buồn liếc mắt , trực tiếp sai tống tất cả bọn họ đại lao.

 

Bao gồm cả nhà họ Vương và họ Trần bắt đường đó, tất cả đều giam chung một chỗ.

 

Cả nhóm họp bàn suốt nửa đêm, đó mới giải tán nghỉ ngơi.

 

Thế nhưng, cư dân và quân binh trong thành vẫn nơm nớp lo sợ.

 

Người dân những ngày tháng thế bao giờ mới kết thúc.

 

Nhà họ Vương chắc chắn sẽ bỏ qua, hôm nay công thành thành, mất một đích hệ, nhất định sẽ phái thêm nhiều hơn tới đ.á.n.h chiếm.

 

Nghĩ đến việc chọc giận đối phương, đến lúc đó chừng họ sẽ đồ sát cả thành.

 

Đám quân binh theo Đường Minh cũng yên lòng.

 

Họ viện quân đến ngày hôm nay chính là Thành chủ.

 

Tuy sự xuất hiện của họ giải quyết cơn nguy biến, nhưng đến, ngoại trừ những vốn ở trong thành, thì cũng chỉ hai trăm mà thôi.

 

Hơn nữa trong hai trăm đó, phần lớn là dân tị nạn tay tấc sắt.

 

Chỉ với bấy nhiêu , thể chống đỡ nổi sự trả thù sấm sét của nhà họ Vương .

 

Tuy nhiên, bắt đầu từ sáng sớm hôm , họ chẳng còn tâm trí mà lo âu nữa.

 

Cả trái tim chấn động hết đến khác, chìm đắm trong sự kinh ngạc thể hồn.

 

Viên Uyển vòng quanh cả tòa thành một lượt.

 

Trên tường thành đều gieo hạt giống.

 

Sau đó, thành tận mắt chứng kiến cảnh tượng chân thành giống như thần tích hiện thế.

 

Đột nhiên mọc lên từng hàng liễu xanh biếc cao hai trượng.

 

Mặt đất gốc liễu càng nở đầy những đóa hoa rực rỡ sắc màu.

 

Tiếp đó, thứ gì đó tung lên trung giữa thành, tựa như vầng trăng sáng giữa ban ngày, treo cao bầu trời thành trì, tỏa ánh kim quang rực rỡ.

 

Ánh sáng hóa thành vô đạo lưu quang nhỏ bé, b.ắ.n về tám phương bốn hướng của thành trì, chìm mặt đất và tường vách.

 

Cảnh tượng cũng ít cư dân trốn trong nhà thấy, họ kìm lòng mà chạy ngoài, tiếng trầm trồ vang lên ngớt, cứ ngỡ là trời ban thần tích.

 

Theo ánh sáng biến mất, bốn tòa thành lâu đột ngột xuất hiện một cột sáng thẳng tắp đ.â.m lên tận trời xanh.

 

Trong cột sáng, thấp thoáng thể thấy bóng dáng của các loại linh cầm dị thú.

 

Sau đó, trung thành trì dường như một đạo hồ quang vàng óng lóe qua.

 

Dù những ánh sáng biến mất nhanh, nhưng vẫn đủ để khiến bao quan sát kinh hãi.

 

Chẳng ai rốt cuộc xảy chuyện gì, kể cả đám quân binh.

 

Bốn họ Đường tham gia cuộc họp tối qua thì rõ những gì xảy hôm nay là gì.

 

, khi tận mắt thấy, họ vẫn khỏi cảm thán thôi.

 

Vòng cây xanh bên ngoài thành chỉ đơn giản là để cảnh.

 

Những cây liễu trông vẻ bình thường , tên gọi là Tiễn Liễu.

 

Những lá liễu mềm mại , bất cứ lúc nào cũng thể hóa thành những mũi tên kiên cố gì phá nổi b.ắ.n .

 

Hơn nữa, chỉ cần năng lượng dứt, chúng sẽ sinh trưởng ngừng.

 

Đây chính là một cái Tiễn Trận kín kẽ kẽ hở.

 

Những đóa hoa dại yếu ớt trông vẻ vô hại và tầm thường mặt đất .

 

Rễ của chúng đất lan dài năm dặm, đ.â.m sâu bám rễ, lấy thành Triều Dương trung tâm, kết thành một tấm lưới trong vòng năm dặm.

 

Những sợi rễ bất cứ lúc nào cũng thể phá đất xông lên, hóa thành lợi khí đáng sợ nhất.

 

Thứ tung lên trung là một bộ trận bài phòng ngự tên là Tứ Phương Thần.

 

Bộ mua từ Tu Chân giới, tiêu tốn của Viên Uyển ba triệu tích phân.

 

 

Loading...