Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 184: Đăng ký thân phận cư dân ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:59:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Làm xong phòng ngự ngoại thành, Viên Uyển mới bắt đầu quản lý nội thành.

 

Việc đầu tiên chính là đăng ký cư dân.

 

Những ai tình nguyện trở thành cư dân của thành Triều Dương đều đăng ký từ đầu, nhận thẻ phận.

 

Sau thành đều cần dùng thẻ phận để kiểm tra.

 

Ai thể chọn rời ngay lập tức.

 

Đây là cơ hội cuối cùng để họ rời , nếu đợi đến khi nhận thẻ phận mới , sẽ xử lý theo tội phản bội.

 

Còn những chọn đăng ký trở thành cư dân Triều Dương đều nhận mười cân gạo hoặc bột mì theo đầu , đồng thời nhận cơ hội phân phối công việc.

 

Thù lao công việc là vàng bạc đồng tiền, mà là điểm cống hiến.

 

Điểm cống hiến thể dùng để đổi bất kỳ vật phẩm nào trong thành.

 

Thứ mới mẻ bao giờ cũng dễ dàng chấp nhận.

 

, ít chọn mang theo gia đình rời .

 

Cuối cùng, tình nguyện đăng ký chỉ còn hơn tám nghìn .

 

Trong hơn tám nghìn , đa phần vẫn là già, yếu, phụ nữ và trẻ em.

 

Họ đều là những chạy mà chẳng chạy , cũng còn sức lực để chạy, chỉ thể ở chờ c.h.ế.t.

 

Cũng một bộ phận là những nỡ rời bỏ quê cha đất tổ.

 

Họ bằng lòng khỏi cửa để đăng ký, cũng là vì mười cân lương thực .

 

Tuy nhiên, khi nhận mười cân lương thực, họ còn nhận một tấm thẻ trắng to bằng hai ngón tay, từ chất liệu gì.

 

Trên thẻ gì cả, chỉ khi ánh mặt trời mới thấp thoáng thấy những vân chìm phản quang, trông vô cùng tinh xảo và quý giá.

 

Mọi đều thứ dùng để gì.

 

đưa thẻ cho họ rằng, điểm cống hiến kiếm đều trong tấm thẻ , đổi đồ chỉ cần đặt lên thiết đặc biệt quẹt một cái là xong.

 

Những thứ họ mà như lạc sương mù, hiểu gì cả.

 

một điểm họ rõ.

 

Người đó hiện tại trong thẻ phận, mỗi đều tặng 10 điểm cống hiến cư dân.

 

Mèo Dịch Truyện

Một điểm là thể đến nhà ăn dùng một bữa cơm gồm một món mặn hai món chay, còn thể đến bộ hậu cần đổi lấy một cân gạo hoặc bột mì.

 

Nghe thấy , dù bán tín bán nghi nhưng vẫn nhịn dùng thử.

 

nhà ăn lớn ba ngày mới mở cửa, hôm nay chủ yếu là tuyển .

 

“Phải, ngoài bên nhà ăn đang chuẩn tuyển một đợt đầu bếp, kể nam nữ già trẻ đều thể ứng tuyển. Ai ý định thì đến chỗ , đó là nơi Nhân sự bộ tuyển . Không chỉ nhà ăn, nhiều nơi khác cũng đang cần , ai tìm sinh kế thì cứ tới thử sức.”

 

Lĩnh mười cân gạo, lòng cũng chút yên tâm, ác cảm với vị Thành chủ mới còn mạnh mẽ như nữa.

 

Một bộ phận nhận xong liền chạy về nhà, tiếp tục đóng cửa trốn tránh.

 

Một bộ phận khác thì nhịn mà theo lời giới thiệu, đến chỗ Nhân sự bộ xem thử.

 

Vì Nhân sự bộ vẫn xác định nhân viên phụ trách chính thức nên tạm thời ai rảnh thì đến giúp một tay.

 

Hiện tại phụ trách bên tám .

 

Dẫn đầu là một nữ t.ử trẻ tuổi, tên là Đoạn Hồng.

 

Còn sáu nữ t.ử và hai nam t.ử.

 

Các nữ t.ử cũng là những cứu từ Thanh Sơn Trại đó.

 

Những nữ t.ử khi đến thành Triều Dương, một phần theo tiểu đội của Viên Thanh thường xuyên ngoài.

 

Một phần thì ở trong thành.

 

Hiện giờ những đều Viên Uyển phân phó khắp nơi giúp đỡ.

 

Đoạn Hồng vốn là con gái thương gia, theo đoàn buôn ngang qua thì cướp.

 

Nàng từ nhỏ cũng sách, nên chữ nhận mặt chữ, cũng tính toán sổ sách, nên Viên Uyển chọn trúng, đưa đến Nhân sự bộ .

 

Bởi vì đằng dãy bàn của Nhân sự bộ đều là nữ t.ử , nên những tới cũng còn cảnh giác và gò bó như nữa.

 

Nhìn thấy những dòng chữ những tấm bảng treo hai bên, phần lớn họ đều hiểu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-184-dang-ky-than-phan-cu-dan.html.]

Có kẻ bạo dạn bèn tiến lên hỏi han.

 

Mấy nữ t.ử của Nhân sự bộ liền kiên nhẫn giải thích cho họ.

 

Hiện tại trong thành trăm công nghìn việc, cần ít, cần tuyển tự nhiên cũng nhiều.

 

Chỉ riêng việc đào hào thủ thành cần tới bốn trăm .

 

Mỗi mỗi ngày việc bốn canh giờ, một canh giờ 1 điểm cống hiến, nếu đủ bốn canh giờ một ngày sẽ 5 điểm cống hiến.

 

Tính theo một điểm cống hiến đổi một cân lương thực, đủ bốn canh giờ một ngày là thể kiếm 5 cân lương thực.

 

Đãi ngộ quả thực hấp dẫn.

 

cái điểm cống hiến đều là cái thứ gì, trong lòng vẫn chắc chắn.

 

Thế nên hỏi thì nhiều, nhưng thực sự bằng lòng đăng ký chẳng bao nhiêu.

 

Tuy nhiên, bên phía nhà ăn thì tuyển đủ .

 

Đợt đầu tiên nhà ăn cần tuyển 50 , chức vụ khác thì tiền công cũng khác .

 

thấp nhất là bưng bê tạp vụ, mỗi ngày đều thể nhận 2 điểm cống hiến, còn bao ba bữa cơm.

 

Chỉ là nấu cơm việc lặt vặt thôi, gì nguy hiểm, cũng vất vả như lao dịch.

 

Vì thế báo danh ít, dù đa là phụ nữ và trẻ em.

 

chỉ cần thể việc, nấu cơm là .

 

Người tuyển đủ, ngày mai thể bắt đầu việc, cũng nghĩa là nhà ăn ngày mai thể mở cửa.

 

Hôm nay cùng dọn dẹp nhà ăn lớn .

 

Nhà ăn lớn chọn từ một t.ửu lâu hai tầng khá rộng.

 

Lão bản t.ửu lâu sớm dẫn theo gia quyến bỏ chạy.

 

Người của Vệ Kiến bộ khi xin chỉ thị trực tiếp thông hai cửa hàng ở hai bên t.ửu lâu.

 

Những thứ khác cơ bản đều sẵn, chỉ cần chắp vá tu sửa một chút là , những thứ khác hãy từ từ tính.

 

Trương Đại Nha gắng sức cõng mười cân gạo trở về một cái sân nhỏ rách nát.

 

Nàng đặt bao gạo xuống, cẩn thận quanh quất, dùng hai chân kẹp lấy bao gạo để bảo vệ, tránh đột ngột xông cướp mất.

 

Sau đó nàng lôi một sợi dây đỏ từ trong áo, lấy chiếc chìa khóa dây đỏ, mở chiếc khóa đồng nhỏ cửa.

 

Cửa mở nàng liền vội vàng ôm gạo chạy , xoay đóng cửa thật nhanh.

 

Đợi đến khi then cửa cài c.h.ặ.t, nàng mới thả lỏng, đó mặt lộ vẻ vui mừng.

 

Nàng định cất tiếng gọi gì đó, nhưng tiếng đến cổ họng, nhịn ngoài, cuối cùng nuốt ngược tiếng trong, ôm gạo hớn hở chạy một căn phòng trong đó.

 

Vừa đẩy cửa , nàng nhịn mà lên tiếng.

 

“Ca, ca, về đây!”

 

Trong phòng truyền đến tiếng ho khan kìm nén.

 

Trương Đại Nha vội buông bao gạo xuống, chạy đến bên bàn rót một chén nước, chạy về bên giường, đỡ thanh niên giường dậy, đút nước cho y.

 

“Ca, nào, uống nước .”

 

Thanh niên uống hai ngụm nước liền lắc đầu, nén cơn ho hỏi: “Không gặp chuyện gì chứ?”

 

Trương Đại Nha đổ nốt chỗ nước còn bụng , thở phào một , đầy hứng khởi chạy , kéo bao gạo tới.

 

“Ca, , là gạo trắng, tận mười cân đấy, thực sự lĩnh ! Chỗ đủ cho chúng ăn lâu lắm đấy.”

 

Thanh niên giường, vẻ như thể cử động , chỉ thể nghiêng đầu qua.

 

Thấy bốc một nắm gạo trắng tinh từ trong bao, y cũng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng đó liền biến sắc.

 

“Muội hứa hẹn điều gì chứ? Hoặc là bọn họ ép , khụ khụ, , nên , khụ khụ... lời khụ khụ khụ...”

 

Thanh niên xúc động khiến sắc mặt nhợt nhạt thoáng hiện lên tia ửng đỏ, cơn ho càng thêm dữ dội.

 

Trương Đại Nha vội vàng chạy , vuốt n.g.ự.c thuận khí cho y.

 

“Ca, ca, đừng xúc động, hứa gì cả, thật đấy, đều đăng ký xong, lĩnh thẻ chia gạo, thật mà. Ồ, đúng , là tấm thẻ đây, là thẻ phận gì đó, còn bên trong điểm gì đó thể đổi đồ.”

 

Trương Đại Nha lấy tấm thẻ phận giấu trong áo .

 

 

Loading...