Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 207: Buôn bán Linh Mễ ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 19:00:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy , cuối cùng vẫn là phụ trách Vương gia lên tiếng .

 

"Thật sự... chỉ dùng lương thực đổi, là lương thực thông thường ?"

 

Viên Bính Đình gật đầu: "Đã là để thể hiện thành ý, tự nhiên cũng thể để chư vị chịu thiệt."

 

Nói cách khác, việc dùng lương thực hoán đổi chỉ là hình thức vì mà thôi, món đồ coi như tặng cho mấy đại gia tộc quà gặp mặt để kết minh hợp tác.

 

Nghe , lòng mới tạm thời yên đôi chút.

 

Người phụ trách Trần gia đảo mắt một vòng, : "Quý thành chủ và các hạ một lòng nghĩ cho Đồng Châu, thực là hạng tiểu nhân chúng đa đoan . Như các hạ , nay đều là thành viên của Đồng Châu, vốn là một nhà, tự nên đoàn kết tương trợ, nhất trí đối ngoại. Nói đến đây, lão ca mặt dày một chút, thỉnh cầu thêm một việc, chăng?"

 

Bốn còn lườm , chê mà nịnh bợ nhanh thế, đúng là mặt dày tâm đen.

 

Lại thầm bực vì bao nhiêu lời đều tên tranh hết.

 

Viên Bính Đình : "Cứ đừng ngại."

 

Người phụ trách Trần gia khà khà, trông chẳng khác nào một con cáo già: "Chính là linh vật bày bán tại các cửa tiệm ở quý thành, thể cũng..."

 

Lão hết câu, nhưng ai nấy đều hiểu rõ ý đồ.

 

Nghe , mấy cũng lập tức về phía Viên Bính Đình, rõ ràng bọn họ cũng thèm những thứ đó.

 

Viên Uyển nới lỏng hợp tác với bọn họ, vốn là vì lương thực tự nhiên trong tay họ.

 

thì lông cừu cũng rứt từ cừu, việc cho phép bán linh vật vốn cũng trong kế hoạch.

 

Thế nhưng Viên Bính Đình vẫn tỏ cau mày do dự.

 

Gia chủ Lạc gia thấy hy vọng, lập tức tiếp lời: "Vì danh ngạch thức tỉnh tạm thời hạn, nâng cao sức mạnh cho thì chỉ thể tìm phương pháp khác từ bên ngoài. Nghe Linh Mễ khi ăn thể tăng cường thể chất, nâng cao cơ hội thức tỉnh huyết mạch, dù cũng là một con đường."

 

"Phải đó, giờ đây bên ngoài thiên tai nhân họa liên miên, cũng Đồng Châu thể ngoài cuộc đến bao giờ, vẫn cần sớm nâng cao thực lực mới là thượng sách."

 

Mấy bọn họ kẻ tung hứng, ngừng thuyết phục.

 

Vốn dĩ việc đòi phương pháp thức tỉnh chỉ là cái cớ để tranh thủ thêm lợi ích mà thôi.

 

Bởi lẽ suy bụng bụng , nếu nhà ai nắm giữ phương pháp như , dù thế nào cũng chẳng dễ dàng đem cho kẻ khác.

 

Hơn nữa Viên gia mới đến Đồng Châu, gốc rễ, càng thể dâng tặng món hời cho kẻ khác hưởng lợi.

 

Đưa yêu cầu cao hơn chỉ để cơ hội lùi mà đạt mục tiêu thực sự.

 

Mục tiêu thực sự của bọn họ chính là việc hợp tác kinh doanh linh vật .

 

Còn Nút Không Gian chỉ là món hời ngoài ý .

 

Tuy nhiên, việc mua bán Nút Không Gian cũng càng khẳng định thêm phương châm tạm thời đạt thành đồng minh, hợp tác hữu nghị với Triều Dương thành.

 

Dù Triều Dương thành hiện giờ lợi hại đến , nhưng rốt cuộc căn cơ vẫn còn nông, đợi đến khi bọn họ cũng nắm giữ những tài nguyên đó, lúc bàn chuyện thắng bại cũng muộn.

 

Viên Bính Đình dường như thuyết phục, ngập ngừng lên tiếng: "Chư vị cũng lý, chỉ là nhiều thứ ở Triều Dương thành chúng cũng hạn, vẫn cần ưu tiên cung cấp cho dân thành , nên chỉ thể mở cửa hợp tác Linh Mễ . Nếu chư vị đồng ý, ngay lúc thể lập khế ước, bằng , tại hạ cũng lực bất tòng tâm."

 

Chỉ Linh Mễ thì tự nhiên mấy thỏa mãn.

 

đối phương , cộng thêm bảo bối Nút Không Gian còn treo lơ lửng mắt.

 

Bọn họ cũng sợ ép quá mức thì cuối cùng xôi hỏng bỏng .

 

Nên đành nghiến răng đồng ý.

 

Sau khi bàn bạc, cuối cùng định giá một cân Linh Mễ đổi lấy mười cân lương thực gạo mới tinh xảo thông thường.

 

Tuy nhiên, trong đợt đầu vì lý do kho bãi, tạm thời mỗi tháng mỗi nhà chỉ giới hạn mua năm vạn cân.

 

Gia tộc của mấy đều nhân khẩu lên đến hàng ngàn hàng vạn, hiện giờ còn nuôi dưỡng đội quân lên tới sáu chữ .

 

Mỗi tháng năm vạn cân thì chia chác kiểu gì cho đủ.

 

Kể cả chỉ dành cho con em gia tộc và các đoàn tinh nhuệ bồi dưỡng thì cũng chẳng đủ ăn trong mười ngày.

 

Chỉ là Viên Bính Đình chốt cứng con , bọn họ cuối cùng cũng chẳng còn cách nào, đành nhận lời .

 

"Phải , còn một việc cần bổ sung, chỉ trong năm nay mới thể dùng lương thực để đổi, bắt đầu từ sang năm thì chỉ thể dùng Tinh Thạch thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-207-buon-ban-linh-me.html.]

 

Nghe xong, chân mày của lập tức xoắn thành một cục.

 

Bọn họ mới tính chuyện về nhà lập tức chiêu mộ thêm khai hoang trồng trọt, cố gắng trồng thật nhiều lương thực.

 

Ai ngờ điều kiện giao dịch chỉ giới hạn trong năm nay.

 

Lương thực còn thể trồng , dù ruộng đất trong tay bọn họ đếm xuể, kể cả chỉ thu hoạch một vụ cũng đủ sức mua đứt mười mấy chiếc Nút Không Gian.

 

Tinh Thạch thì khác.

 

Thứ nhất, thứ chỉ yêu ma, săn g.i.ế.c mới .

 

Thứ hai, bọn họ phát hiện thứ thể cho Linh giả hấp thụ, lẽ còn giúp tăng cường linh lực.

 

Nếu lựa chọn, tự nhiên chẳng ai đem thứ giao dịch.

 

Triều Dương thành rõ ràng dễ thuyết phục, chỉ thể tạm thời thỏa qua năm nay , sang năm biến hóa gì khác thì .

 

Mèo Dịch Truyện

Năm dứt khoát đóng dấu lên bản khế ước mới soạn, chia hai bản.

 

Phía gia tộc đó sẽ cử vận chuyển lương thực đến để đổi Linh Mễ.

 

Còn ba chiếc Nút Không Gian thì thể để bọn họ mang về , đến lúc đó mang lương thực tới cùng một lúc là .

 

tay thêm ba chiếc Nút Không Gian thần kỳ, mấy vốn định nán thêm vài ngày để thám thính thêm bí mật của Triều Dương thành cũng chẳng thể yên nữa.

 

Ngay trong ngày hôm đó, bọn họ chắp tay hành lễ, vội vã ai nấy đều đề phòng lẫn mà hỏa tốc khỏi thành, tìm về phía doanh trại vẫn rút .

 

Sau đó, sự hộ tống của binh sĩ các gia tộc, mỗi đều trở về gia tộc của .

 

Đợi khi về đến gia tộc, ba chiếc Nút Không Gian sẽ gây chấn động thế nào thì bàn tới.

 

Phía Triều Dương thành, khi lượt tiễn đưa những vị khách đến dự hội, bắt đầu lục tục tiếp đón những dân từ khắp nơi kéo tới.

 

Những đến đa đều là những ở khá gần Triều Dương thành.

 

Trong đó từ các thôn xóm huyện lỵ lân cận.

 

Một bộ phận là những dân quê xung quanh hốt hoảng tháo chạy khi đám Viên Nhất đ.á.n.h chiếm Triều Dương thành vì sợ binh biến.

 

Còn một là những kẻ từng loạn đòi rời khi công thành đó, nhưng vì điều kiện hạn nên chỉ thể tạm thời tá túc ở gần đó.

 

Những kẻ tin Triều Dương thành và ngũ đại gia tộc sắp nghị hòa, thực sự còn nơi nào để , nên thử vận may.

 

Mặc dù lúc rời đối phương sẽ bao giờ chấp nhận bọn họ .

 

nhiều như , thể nhớ hết từng một .

 

Bọn họ nghĩ trong thành còn nhà cửa của , thể thực sự cho về.

 

Ngặt nỗi Triều Dương thành quả thực .

 

Khi những đăng ký chứng minh phận, chỉ cần là kẻ bỏ chạy trong lúc chiến tranh công thành, nhất loạt đều cự tuyệt ngoài cửa.

 

Cũng kẻ dứt khoát vứt bỏ phận cũ, đổi tên họ khác.

 

Đáng tiếc là khi đăng ký vượt qua cửa ải máy đo dối.

 

Những kẻ phận thực sự đều sẽ coi là gián điệp, tự nhiên cũng thu nhận.

 

Những khi phẫn nộ, hung hăng, còn định ngoài cổng thành dùng đạo đức để ép buộc, quấy rối vô lý.

 

Sau đó, vì sự oán hận đối với Triều Dương thành quá nặng nề, bọn họ Liễu Thụ phán định là ác ý, trực tiếp trói gô .

 

Từng kẻ một cảnh tượng quái dị dọa cho hồn xiêu phách lạc, khi thả thì nào còn dám dây dưa, trực tiếp gào t.h.ả.m thiết mà chạy thục mạng.

 

Cũng một bộ phận những Triều Dương thành cảnh tượng dọa sợ.

 

Mặc dù vệ binh trong thành giải thích với bọn họ rằng chỉ cần mang lòng ác ý với Triều Dương thành thì linh thực sẽ hại họ.

 

vẫn một dám ở , xoay theo đám tháo chạy.

 

, trong vòng một tháng tiếp theo, Triều Dương thành vẫn lượt tiếp nhận ít bách tính đến nương nhờ.

 

 

Loading...