Nương ơi! Tận thế tới rồi, mình đá văng tra cha, đi tích trữ hàng thôi! - Chương 85: Có người quen! ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:57:49
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi đào một cái hố, nàng trực tiếp nhảy xuống chỗ những bao lương thực vẫn còn bao phủ bởi một lớp đất mỏng.
Trực tiếp thu gian.
Cũng may khi hệ thống xe ngựa nâng cấp, tinh thần lực của nàng cũng mạnh hơn nhiều.
Chỉ cần các vật thể tiếp xúc với , trong phạm vi mười mét nàng đều thể một thu hết tất cả gian.
Trong chớp mắt, chân trống rỗng, lương thực chồng chất biến mất quá nửa.
Nàng theo quán tính rơi xuống .
rơi một nửa thì ngang hông thắt , sợi dây thừng đang buộc kéo căng.
Nàng nắm c.h.ặ.t dây thừng, định thể, ấn nút công tắc, để dây thừng trượt dài xuống phía hố lớn.
Cái kho ngầm quả thực lớn, riêng chiều cao bảy tám mét, cũng họ đào kiểu gì.
Xuống đến độ cao ở giữa, nàng hiệu bằng tay.
Để Viên Tam điều khiển cánh tay sắt di chuyển vị trí.
Chạm lương thực ở mặt bên vẫn còn vùi trong đất, một nữa thu hết gian.
Khắc lớp đất phủ phía vì mất điểm tựa mà lượt sụp đổ xuống .
Vừa lộ một đợt lương thực khác thu .
Viên Tam là một đứa trẻ khả năng học hỏi nhanh.
Từ lúc bắt đầu thứ kỳ quái kinh ngạc.
Về chỉ cần Viên Nhụy thao tác vài , cũng thể bắt tay .
Viên Nhụy trực tiếp giao công việc điều khiển máy xúc cho .
Nàng thì một bên gặm táo chỉ huy.
Giờ đây hai phối hợp cũng vô cùng ăn ý.
Men theo quỹ đạo mà di chuyển.
Bận rộn hơn hai canh giờ.
Viên Nhụy rốt cuộc cũng thu đầy gian.
Đến cả nút gian cũng dùng hết 10 cái.
Số lương thực còn khéo vùi lấp các gian nhà, đào lên tốn ít công sức.
Cộng thêm gần đó vốn dĩ một đầm sen lớn.
Nước đầm thẩm thấu ngược, một lương thực ngấm nước, bấy lâu nay phỏng chừng cũng thể ăn nữa.
Nên nàng dứt khoát đào một cái lỗ nhỏ gần đó, chuyển hóa phần lương thực thành tích phân.
hệ thống quá keo kiệt, chỉ chuyển hóa những hạt lương thực còn nguyên vẹn.
Cuối cùng gần bốn mươi triệu cân lương thực dư , chỉ chuyển hóa hơn 20 triệu tích phân.
Cũng coi như là một khoản thu nhập nhỏ, chỉ là thấy xót xa.
nghĩ đến vật giá ở thị trường giao dịch vị diện, nàng thấy vui vẻ trở .
Số tích phân thể mua ít đồ .
Thu xong vật tư bên , một lớn một nhỏ liền trở về doanh trại.
Mặc dù nàng cảm nhận xe ngựa nguy hiểm gì, nhưng vẫn về xem một cái mới yên tâm .
Sau khi xác định chuyện gì, nàng để Viên Tam , tiếp tục thu thập vật tư.
Viên Tam dường như nghiện, cùng nàng.
Viên Nhụy nghĩ thấy bây giờ lái máy xúc cũng mượt, cũng thể giúp một tay nên đồng ý.
Một lớn một nhỏ tiếp tục leo qua những núi rác thải về nơi khác.
Lúc , cách đám Viên gia 15 dặm, một vội vội vàng vàng chạy tới bên một ngôi nhà nát chỉ còn nửa mái nhà và hai bức tường.
Gặp ngay một hán t.ử cũng trở về, vội vàng nắm lấy y sang một bên, khẩn thiết .
“Không xong , phía trung tâm thành dường như động tĩnh, hình như đến.”
Hán t.ử giữ sắc mặt cũng biến đổi: “Đến bao nhiêu , hạng gì? Chẳng lẽ là của triều đình đến cứu trợ thiên tai?”
“Không , dám gần, chỉ thấy chút động tĩnh từ xa, giống như đang đ.á.n.h , tiếng la hét t.h.ả.m thiết.”
“La hét? Chẳng lẽ là bọn đến tìm bảo vật?” Sắc mặt hán t.ử trở nên ngưng trọng.
Huệ Thành xảy trận động đất đáng sợ như , bình thường đều dám ở đây nữa.
Chỉ cần ai cơ bản đều hết .
Ai thì cũng sớm c.h.ế.t đói c.h.ế.t bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuong-oi-tan-the-toi-roi-minh-da-vang-tra-cha-di-tich-tru-hang-thoi/chuong-85-co-nguoi-quen.html.]
Tuy nhiên theo việc triều đình mãi đến cứu trợ thiên tai.
Một kẻ xung quanh cũng bắt đầu rục rịch tâm tư.
Dù một tòa thành trì lớn như chôn vùi trong nháy mắt, bên trong chắc chắn nhiều đồ .
Vì bắt đầu những kẻ tụ tập thành nhóm ba năm kéo đến, tranh thủ khi quân đội cứu trợ của triều đình tới mà đào bới chút đồ .
Kẻ dám mạo hiểm chạy đến đây, chắc chắn đều hạng hiền lành gì.
lúc thêm một hán t.ử vác một bao vải, tay xách túi đay tới.
Thấy hai đều ở đây chuyện, mới tới liền hỏi: “Sao đều ở cả đây thế , thiếu chủ hôm nay thế nào ? Hôm nay vận khí tệ, tìm một ít d.ư.ợ.c liệu ẩm mốc, nhưng là thứ gì, các ngươi xem nhận ...”
Người nãy lời còn dứt, cũng kéo qua một bên chuyện.
Nghe thấy khu vực mới tới, đối phương cũng lập tức cảnh giác phòng .
Căn nhà gì che chắn, ba tụ một chỗ thực sự nổi bật.
Đứa trẻ đang chăm sóc bệnh trong phòng bước , nghi hoặc gọi: “Đại Thành thúc, Cường thúc, Minh thúc, các đang gì thế?”
Ba giật nảy , đầu thấy là đứa trẻ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó họ đều bên trong, hạ thấp giọng hỏi.
“Không gì, chỉ chút chuyện thôi.”
“Tiểu Nhị, thiếu chủ hôm nay cơn sốt giảm bớt chút nào ?”
Đứa trẻ mím môi lắc đầu: “Vẫn như .”
Ba , đều đồng loạt nhíu mày, đầy ưu tư.
Một trong đó nhịn : “Hay là chúng rời thôi, thể đợi thêm nữa.”
Người khác thì nôn nóng vò đầu bứt tai: “Phía làng, phía chẳng tiệm, thể thiếu chủ chịu nổi giày vò thêm nữa .”
“Hay là chúng đến phía thành trung tâm thử xem, họa may thể tìm chút t.h.u.ố.c hạ sốt.”
“Hiện tại tới, nếu như giống dẫn tới gây sự, kinh động thiếu chủ thì .”
“Làm bây giờ, rốt cuộc đây, Đường Phong vẫn thấy về?”
Viên Tiểu Nhị bộ dạng nóng nảy của mấy vị thúc thúc, trong lòng cũng vạn phần lo âu.
Ngặt nỗi chẳng giúp gì, chỉ thể xoay trở trong phòng.
Dưới góc tam giác của một mái hiên chỉ còn một nửa, mặt đất trải mấy kiện y phục đang một nam nhân đó.
Đối phương lúc hai mắt nhắm nghiền, mặt đỏ gay gắt, chân mày khóa c.h.ặ.t, rõ ràng là đang trong cơn sốt cao.
“Ca ca, đây...” Tiểu Nhị quỳ bên cạnh nam nhân, kìm mà đưa tay quẹt nước mắt.
“Nếu chủ nhân ở đây thì .”
Nhóm , chính là bọn Viên Nhất và Viên Nhị đó vội vã từ huyện Phúc An chạy nạn về phía Đông.
Họ tới đây từ ba ngày .
Khi ở huyện Phúc An, lúc Viên Nhất cõng chạy trốn, bắp chân một con Thừa Huyết Thử cào trúng.
Lúc đầu y để ý, nhưng đường đột nhiên hôn mê, đó bắt đầu phát sốt.
Mọi rõ nguyên nhân, còn tưởng là vết thương cũ của thiếu chủ tái phát hoặc dư độc tan.
Vốn dĩ họ tới Tuệ Thành tìm thầy trị bệnh, nào ngờ cả Tuệ Thành cùng với vùng phụ cận trăm dặm đều thành đống đổ nát.
Phía là đống hoang tàn ngút ngàn tầm mắt.
Hai bên trái là rừng núi rõ tình hình.
Thấy tình trạng của thiếu chủ ngày càng nghiêm trọng, mấy chỉ đành tìm một nơi nghỉ chân .
Sau đó họ định trong Tuệ Thành xem thể tìm t.h.u.ố.c men gì .
Tiếc Tuệ Thành từ lâu trở thành một tòa t.ử thành hoang phế.
Họ còn vì đụng độ với một kẻ đến Tuệ Thành đào bới phế tích tìm bảo vật mà nảy sinh xung đột.
Giờ đây chỉ thể tạm thời định cư ở vùng ven Tuệ Thành, cố gắng tìm kiếm d.ư.ợ.c vật ở xung quanh.
Chỉ là mãi vẫn kết quả, hôm nay tới.
Tiến thoái lưỡng nan, thực sự khiến họ phạm khó.
Viên Nhụy vẫn gần đây quen.
Mèo Dịch Truyện
Nàng đó khi quét bản đồ quả thực phát hiện trong vòng trăm dặm những sống khác.
đều là từng nhóm nhỏ, ba năm thành đoàn, cũng tụ tập một chỗ.
Nàng chỉ coi đó là những sống sót còn sót .
Dù họ cũng ở trong vị trí cũ của Tuệ Thành, ảnh hưởng đến việc nàng thu thập vật tư, nên nàng cũng chẳng buồn để tâm.
---