Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 89: Mười hai ban
Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:58:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Viện đến lớp học thời điểm, tâm tình tính là .
Đêm qua Ngu Hân chạy tới phòng cô, hỏi chủ nhiệm lớp mười hai ban là thế nào.
Nếu để Ngu Viện , chủ nhiệm lớp của cô, Thẩm Minh Triết… cũng khá .
Thẩm Minh Triết là giáo viên ngữ văn, dạy ở Minh Đức nhiều năm. Xét về giảng bài, thể là tương đương thuần thục, trình độ dạy học cao.
Lên lớp cũng khiến thấy chán, thời gian rảnh còn trò chuyện với học sinh vài chuyện, như trải nghiệm của hoặc chuyện thú vị của giáo viên khác.
Hơn nữa, thầy khá khoan dung với học sinh. Một vài nhỏ trốn tiết, thầy đều giúp các bạn che đỡ, thể xử lý thì sẽ cố gắng xử lý. So với những giáo viên khác, đúng là dễ ở chung hơn nhiều.
Khi với Ngu Hân, Ngu Viện còn nhắc tới một chuyện về chủ nhiệm lớp ba: “Lão Thẩm , chủ nhiệm lớp các chị trời mưa giẫm một vũng bùn, giẫm khắp văn phòng bùn. Chủ nhiệm giáo d.ụ.c thấy , bắt thầy tự lấy cây lau nhà, lau sạch sàn thì .”
Nói xong Ngu Viện cũng thấy buồn . mới hai tiếng, thấy sắc mặt Ngu Hân, cô theo bản năng ngừng .
Cô kịp phản ứng, ấp úng : “Em chủ nhiệm lớp các chị , chỉ là… thấy khá buồn thôi…”
Ngu Hân hít một : “Chị thấy, thầy Thẩm là đồng nghiệp của thầy Trần, đem chuyện của đồng nghiệp kể cho học sinh , thích hợp lắm.”
Đặc biệt khi Trần Trạch Lâm còn phụ trách mười hai ban. Lâu dần, khó tránh khỏi sẽ khiến học sinh mười hai ban nảy sinh suy nghĩ “giáo viên đó cũng chỉ thế thôi”.
Ngu Viện vốn định chỉ kể chuyện lớp ba, còn kể chuyện giáo viên lớp khác nữa, nhưng sắc mặt Ngu Hân, cô dám .
Sau đó Ngu Hân gì thêm, rời khỏi phòng cô.
Ngu Viện nghẹn một bụng bực bội, cho .
Cô tới cửa lớp mười hai, lúc thấy mấy nam sinh tụ một chỗ, đắc ý gì đó, còn ném mấy lon sơn xịt.
Lon kim loại theo động tác ném lên đỡ lấy, phát tiếng ầm ầm, khá ch.ói tai.
Ngu Viện nhíu mày. Lớp trưởng mười hai ban là Nghiêm Chính Thanh, mà trong hai mươi học sinh của lớp, tới mười ba là nam sinh, nên khí trong lớp tương đối… hung hăng.
Cô suy nghĩ lâu mới chọn từ , mà thật vẫn đủ để miêu tả cảm giác của cô.
Trong lớp, địa vị cao nhất đương nhiên là Nghiêm Chính Thanh. Kế đó là những học sinh quan hệ khá với , tiếp theo là những sẵn sàng phối hợp với , cuối cùng mới là những dính dáng gì tới .
Kiểu học sinh cuối cùng đó, đến giờ thật chỉ còn một . Là một nữ sinh tên Ninh Phù, ngoại hình bình thường, giọng nhỏ, trong lớp mờ nhạt.
Có lúc Ngu Viện cảm thấy Ninh Phù hẳn là dính dáng tới Nghiêm Chính Thanh, chỉ là cảm giác tồn tại quá thấp, nên chú ý tới mà thôi.
Vì thế những bạn học khác cũng như thấy Ninh Phù, chẳng mấy ai để ý tới cô .
Còn Ngu Viện, nhờ phúc của Lâm Tiểu Tuyết nên thể Nghiêm Chính Thanh nhớ tên, miễn cưỡng tính là thuộc nhóm thứ hai.
Bản Lâm Tiểu Tuyết thì trong ba loại . Cô là Nghiêm Chính Thanh thích, đương nhiên là tồn tại đặc biệt duy nhất.
Ngu Viện tránh mấy nam sinh , tới chỗ của .
Sau lưng cô là Lâm Tiểu Tuyết, chỉ cần là thể chuyện.
Ngu Viện hạ giọng hỏi: “Mấy nam sinh đó đang gì ?”
Lâm Tiểu Tuyết mờ mịt lắc đầu: “Tớ cũng mới tới, chú ý lắm.”
Dừng một chút, cô thêm: “Cậu tò mò thì tớ hỏi giúp nhé?”
Ngu Viện lắc đầu: “Không cần, thì thôi.”
Những lúc thế , cô chút hâm mộ Ngu Hân. Trước đó khi Ngu Hân chơi cùng Hạt Mè, cô từng thấy Ngu Hân trả lời tin nhắn trong nhóm lớp.
Khi cô mới nhận , một lớp nhóm chat là chuyện bình thường. Có thông báo tạm thời thể gửi trong nhóm, còn thể cùng trò chuyện.
Mười hai ban thì . Nghiêm Chính Thanh đúng là một nhóm nhỏ với mấy nam sinh thiết, bình thường lên tiếng, mấy đàn em sẽ thông báo cho khác.
Những bạn với cũng tự lập vài nhóm nhỏ.
Còn chuyện của lớp, dựa việc bạn truyền tai . Như Ninh Phù thường xuyên bỏ lỡ một vài thông tin, vì chẳng ai chủ động cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/o-day-khong-co-suat-trong-sinh/chuong-89-muoi-hai-ban.html.]
Ngu Viện lờ mờ cảm thấy tình huống của mười hai ban gì đó , nhưng cô dám . Cô chắc chắn sẽ khiến Nghiêm Chính Thanh vui, mà như cô sẽ đẩy xuống ngang hàng với Ninh Phù.
Nếu một nhóm lớp, chỉ cần lướt lịch sử trò chuyện là đó xảy chuyện gì…
Không, nghĩ kỹ , với học sinh mười hai ban, liệu ai mấy chuyện trong nhóm ?
Ngu Viện đang miên man suy nghĩ, chợt mấy nam sinh hô lên: “Ê, lớp ba đang gì ?”
“Gì cơ?” Mấy nam sinh khác lập tức vây .
Giọng họ nhỏ, Ngu Viện rõ.
“Tớ xem đám lớp ba sẽ biểu cảm thế nào ? Nên giấu một cái điện thoại cây bên ngoài lớp ba, bật video suốt.”
“Bọn họ ồn ào ghê, đang gì.”
“Cậu giấu điện thoại gần hơn ?”
“Không sợ phát hiện … Ê, kìa! Hai đó cầm biểu ngữ tuyên truyền ?”
“Ghê thật, còn dùng đồ che !”
“Giờ ôm thứ gì ?”
“Đựng trong thùng, rõ, nhưng thùng hình như chữ ‘ sạch’ gì đó…”
“Muốn tẩy sơn xịt ? Làm gì dễ thế. Sáng nay lúc xịt tớ lỡ ấn trúng tay, đến giờ còn rửa sạch!”
Đám nam sinh ồn ào khiến đầu Ngu Viện cũng ù lên.
Nghe họ mà suy là dùng sơn xịt gì đó trong phòng học lớp ba?
Vì thế? Lớp ba với lớp mười hai rõ ràng chẳng quan hệ gì!
Ngu Viện siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay. Lúc cô thấy giọng mới vang lên.
Nghiêm Chính Thanh bước lớp. Thấy đám nam sinh tụ một chỗ, nhướng mày: “Sáng sớm các gì ồn ?”
“Nghiêm ca!”
“Nghiêm ca tới !” Đám nam sinh nhao nhao chào.
“Chuyện hôm qua lão Thẩm đó. Lão Bạch Tuộc bảo lớp kém nhất, còn đem lớp ba so ?”
“ , cả lớp mấy điểm cao mà ghê gớm!”
“Chỉ đùa chút thôi, chuyện lớn gì, coi như xả giận cho lão Thẩm.”
“Lão Bạch Tuộc” là cách họ gọi chủ nhiệm giáo vụ Chương Học Hải. Ông họ Chương, lớn tuổi, hói, tức giận là mặt đỏ bừng, nên mười hai ban đặt cho biệt danh .
Nghiêm Chính Thanh hỏi tiếp: “Cụ thể gì?”
“Chỉ là xịt hai chữ lên bảng đen phía lớp ba thôi.”
Nam sinh xong, ném lon sơn thùng rác. “Dám lớp là đồ vô dụng thì đáp lễ một chút!”
Ngu Viện nhịn ngẩng đầu Nghiêm Chính Thanh.
Cô thấy nhíu mày, nhưng mở miệng là: “Lần đừng mấy chuyện lén lút thế .”
Lần ? Còn thể nữa ?
Ngu Viện gì đó. Tay cô chống mặt bàn, nhưng cuối cùng vẫn dậy.
Cô chút mờ mịt.
Mười hai ban như thế thật sự vấn đề ?