Ôi Thôi Chec, Phụ Vương Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta Rồi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-30 05:33:29
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Là khiến và phụ vương nảy sinh hiềm khích."

t.h.ả.m thiết, thấy lấy khăn lụa cứ ngỡ định lau nước mắt cho nên mỉm yếu đuối:

"Tứ ."

"Chát!"

Tiếng tát vang dội cả con đường, Tang Lạc Lạc bàng hoàng ôm mặt .

Mắt trưởng tỷ sáng rực, tỷ đắc ý vỗ vai :

"Giỏi lắm Tề Tiểu Tứ! Ta bảo , hạng nữ nhân giả nai cứ đ.á.n.h là xong, nể mặt gì? Cuối cùng cũng chịu lời ."

Tang Lạc Lạc cụp mắt c.ắ.n môi, hồi lâu mới lí nhí:

"Nếu cái tát khiến tứ hả giận..."

"Tang Lạc Lạc," giọng lạnh buốt, "đừng diễn nữa, phụ vương ở đây ."

5

Tang Lạc Lạc lóc bỏ chạy.

Chắc định đến chỗ phụ vương cáo trạng đây mà.

Trưởng tỷ mạnh tay vỗ lưng khích lệ:

"Muội đừng lo, sẽ chứng cho, cứ bảo ả tự đ.â.m mặt tay là xong."

"Khụ, đa tạ tỷ tỷ."

"Hì hì."

Ra khỏi cung, tầm trở nên thoáng đãng hơn hẳn.

Trưởng tỷ màng phong cảnh, chỉ tò mò ngắm nghía Mão Nguyệt.

Trong sách, Tề Giai chỉ một ám vệ luôn ẩn .

Ta đến đổi cốt truyện, đưa Mão Nguyệt cung nữ cận.

"Tiểu Tứ, phụ vương cho tận hai ? tên bên ngoài trông đen, bằng của ."

Tỷ thì thầm, mỉm hỏi:

"Ám vệ của tỷ ? Có mang theo ?"

"Có chứ, tên T.ử Kỳ, bảo , lén xem tắm..."

"Trưởng tỷ, tỷ sắp chảy nước miếng kìa."

"Ái chà!"

Hai tỷ đùa rôm rả, mùa hạ tới khiến vạn vật tràn trề sức sống.

Buổi tối ngâm , chằm chằm bậc thềm bằng vàng cách đó xa.

Trưởng tỷ hỏi gì, u oán đáp:

"Ta đang nghĩ nên bứng cả cái bậc thềm đập vỡ mang về."

Trưởng tỷ: "..."

6

Thái học vị phu t.ử mới tới.

Huynh thuộc Tây Lăng Triệu gia, chỉ uyên bác mà còn giỏi cả cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

Một kỳ tài văn võ song phụ vương đẩy dạy đám phá gia chi t.ử chúng .

quả là ứng cử viên sáng giá nhất.

Về phận, trấn áp đám con cháu quý tộc thế gia.

Về học vấn, là tài t.ử danh tiếng từ nhỏ, thừa sức dạy dỗ bọn .

Ngoại hình tuấn tú, mát mắt.

Có điều tính tình lạnh lùng, ít , khi phạt thì chẳng hề nương tay.

Vừa ăn thước xong, lạnh lùng bảo:

"Ra ngoài cửa cho ."

🌻Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
🌻Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
🌻Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Bên ngoài, và tiểu thế t.ử phủ Vĩnh An Hầu đang trừng mắt trận đ.á.n.h lộn vì dám bênh Tang Lạc Lạc.

"Đồ đanh đá!"

Ta giơ nắm đ.ấ.m lên đe dọa:

"Sao, Chu Tự, ngươi ăn đòn tiếp hả?"

"Hừ, Tề Tứ, ở đây đừng hòng bắt nạt Lạc Lạc."

Người dám gọi là Tề Tứ nhiều, Chu Tự là một trong đó.

Ai cũng tiểu thế t.ử phủ Vĩnh An Hầu là tiểu bá vương nổi danh kinh thành.

Gia thế vô cùng hiển hách.

Cha là Vĩnh An Hầu chiến công lừng lẫy.

Mẹ là Vinh Đức Công chúa, bào tỷ duy nhất của phụ vương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/oi-thoi-chec-phu-vuong-nghe-thay-tieng-long-ta-roi/chuong-3.html.]

Tính theo vai vế, còn gọi một tiếng biểu ca.

Có điều đầu óc tên biểu ca lắm, mê Tang Lạc Lạc nên mỉa mai nguyên chủ.

Vừa vì bênh Tang Lạc Lạc mà dám đẩy .

Ta hiền lành như nguyên chủ nên quyết nuốt trôi cục tức .

Nhân tiện tính sổ nợ mới nợ cũ một thể.

Ta tay nặng, mặt bao , Chu Tự cũng dám đ.á.n.h .

đ.á.n.h một trận tơi bời nhưng vẫn hả giận vì kẻ khơi mào vẫn đang ở trong lớp:

"Lần đ.á.n.h cả Tang Lạc Lạc, xem ngươi cản thế nào."

Chu Tự tức nghẹn: "Ngươi... ngươi... ngươi!"

Bốp!

Hai quyển sách từ trong phòng bay trúng ngay đầu hai đứa.

Giọng lạnh nhạt của phu t.ử vang lên:

"Câm miệng."

Cả hai lập tức im bặt.

7

Chuyện đ.á.n.h lộn ở Thái học nhanh ch.óng truyền đến tai phụ vương.

Chưa tan học, Lai Hỷ công công đợi sẵn bên ngoài.

Đến lúc mới hối hận vì giữ tay chân.

Hình tượng "áo bông nhỏ" ngoan ngoãn mới xây dựng coi như tan thành mây khói.

"Tứ công chúa, bệ hạ mời qua cung."

Ta bất đắc dĩ theo gặp phụ vương.

Vừa thấy mặt, phụ vương sa sầm nét mặt bắt quỳ xuống:

"Đường đường là công chúa mà học thói đ.á.n.h ? Còn thể thống gì!"

Ta bĩu môi đầy tủi :

"Phụ vương hỏi rõ đầu đuôi mắng nhi thần ."

Phụ vương day thái dương, hít một sâu hỏi :

"Vậy xem, vì con đ.á.n.h ?"

"Do trêu chọc nhi thần ..."

Ta định giải thích thì tiếng Lai Hỷ công công bẩm báo:

"Bệ hạ, Nhị công chúa cầu kiến vì chuyện của Tứ công chúa ạ."

"Cho ."

Tang Lạc Lạc quỳ rạp, đôi mắt đỏ hoe:

"Phụ vương, chuyện do Lạc Lạc, xin đừng phạt tứ ."

Ta thầm đảo mắt khinh bỉ:

[Chẳng do ngươi giả vờ ngã để tên ngốc Chu Tự tưởng đẩy ngươi .]

"Là con ," Tang Lạc Lạc nức nở, "tại con vững thế t.ử hiểu lầm."

[Ừ, về bảo thợ sửa giày , xem chân mà suốt ngày cứ ngã thế?]

"Phụ vương đừng trách tứ , là của Lạc Lạc. Nếu con cẩn thận hơn..."

"Bớt diễn , thể hiện gì hả? Chân ngươi nhỏ nên dễ ngã lắm ? Nãy Chu Tự cản thì đ.á.n.h luôn cả ngươi !"

Căn phòng đột nhiên rơi tĩnh lặng.

Ta bịt miệng, trừng mắt phụ vương.

[Sao huỵch toẹt thế ?]

Tang Lạc Lạc dìu , khi vẫn còn thút thít:

"Phụ vương, Lạc Lạc ý đó mà..."

Sắc mặt phụ vương đen kịt, ngay lúc tưởng sẽ phạt thì bảo:

"Còn quỳ đó gì?"

[Hả? Tha cho ?]

Ta nhanh nhẹn dậy, chạy đến bên phụ vương nịnh nọt:

"Phụ vương, nhi thần hứa từ nay đ.á.n.h nữa."

Phụ vương hừ lạnh, vội xòe lòng bàn tay thước kẻ đ.á.n.h bán t.h.ả.m:

 

 

 

Loading...