Ta để bản rơi cục diện động như thế nữa.
"Mão Nguyệt, gọi cung nữ hầu hạ, gặp phụ vương."
Ta bật dậy, đám cung nữ lập tức nối đuôi .
14
Ta yêu cầu Triệu phu t.ử đến cung Lật Bạch.
Phụ vương vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ chịu thông suốt học hành.
Người sai ngay Lai Hỷ đích đón .
Buổi chiều phu t.ử mặt.
Phụ vương mở yến tiệc linh đình tiếp đãi .
Trong tiệc, mặt Chu Tự biến sắc như bảng pha màu.
Chưa hết sốc vì thất tình, nay tin dữ khiến thở .
🌻Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
🌻Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
🌻Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
"Tề Tứ!" Hắn nghiến răng trừng mắt, "Ngươi c.h.ế.t ở đây thì thẳng một câu!"
Trưởng tỷ ăn bữa cơm mà hồn siêu phách lạc, chẳng dám phu t.ử lấy một cái.
"Tiền đồ thật đấy!" Ta liếc xéo thản nhiên: "Phu t.ử dạy kèm riêng từng ."
Nghe , hai họ mới thở phào nhẹ nhõm:
"Hóa là hiểu lầm thôi."
Trưởng tỷ lấy khẩu vị, tốc độ lùa cơm nhanh hẳn.
Chu Tự híp mắt gắp cho cái đùi gà lớn:
"Học hành vất vả, biểu ăn nhiều ."
"Quan hệ giữa thế t.ử và tứ quá nhỉ."
Tang Lạc Lạc buông lời chua chát, ngó lơ ả Chu Tự:
"Ăn cơm ."
Chu Tự trừng một cái nhưng lạ là đáp lời ả.
Mặt Tang Lạc Lạc tái mét, ả cúi đầu siết c.h.ặ.t đũa ăn thêm gì nữa.
Ta đoán ả đang thắc mắc vì "lụy" đột nhiên đổi tính.
Tan tiệc, Tang Lạc Lạc chặn đường Chu Tự.
Thái độ lạnh nhạt ả đỏ hoe mắt gọi:
"A Tự."
Chu Tự khựng , ánh mắt trống rỗng như đang hồi tưởng chuyện cũ.
Ta tặc lưỡi phá bĩnh:
"Biểu ca, chẳng bảo tối nay bắt đom đóm ? Còn đây gì?"
Bầu khí mờ ám phá sạch sành sanh.
Ta hớn hở, Chu Tự dù mặt đen nhưng cũng giận, bóp cổ :
"Đi thì , chỉ giỏi giục thôi."
"Biểu ca, đau con em!"
Quan hệ giữa và Chu Tự bỗng chốc lên trông thấy.
Nhất là vụ Tang Lạc Lạc và Thẩm Cẩn Ngôn " biến".
Hắn tưởng mời phu t.ử đến học để thu hút sự chú ý của vị hôn phu.
"Ta khuyên , tên Thẩm Cẩn Ngôn đó chẳng gì , hôn ước vẫn thả thính."
"Cũng tại 'trứng khe nứt' nên ruồi mới bâu thôi."
"Ngươi!"
Trưởng tỷ sáp : "Ta thấy cả hai đều chẳng gì!"
Ta gật đầu: "Chuẩn xác."
Chu Tự hình một lúc thở dài:
"Haizz."
15
Triệu phu t.ử tên thật Triệu Diễn, là nhân vật truyền kỳ vùng Tây Lăng.
Nguyên tác miêu tả nhiều về .
Huynh dạy học một năm, phụ vương giữ nhưng từ chối.
Triệu gia vùng Tây Lăng bảy đời vững mạnh, nếu quan ắt sẽ hiển hách vô cùng.
Tam ca bảo là nhân tài hiếm , kiến thức và tầm về quốc sách đều xuất chúng.
Xuân Thẩm Cẩn Ngôn thi Hội, thi xong chắc chắn sẽ triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/oi-thoi-chec-phu-vuong-nghe-thay-tieng-long-ta-roi/chuong-6.html.]
Nhờ Thẩm tướng nâng đỡ, quyền thế Thẩm gia sẽ đạt đến đỉnh cao.
Khi cấm túc vì tội mưu hại Tang Lạc Lạc, còn là kẻ chịu kìm kẹp nữa
nên quyền lựa chọn cưới.
Hắn hủy hôn ước với để cưới Tang Lạc Lạc.
khi hôn ước còn kịp hủy bỏ, thiêu c.h.ế.t ngay trong chính tẩm cung của .
Ta cần Triệu Diễn ở .
Ta thể để Thẩm Cẩn Ngôn lấn lướt.
Ta trở thành đồ đắc ý nhất của , để đến khi học trò gặp nạn, sư phụ,
chẳng lẽ Triệu Diễn nỡ khoanh tay ?
Thế là, mang theo những mộng tưởng về tương lai mà bắt đầu quãng đời tầm sư học đạo.
Kết quả...
Bộp!
"Tứ công chúa."
Mở đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, vặn chạm ánh trong trẻo nhưng pha chút hờn giận của phu t.ử.
Ta gượng gạo.
C.h.ế.t dở, ngủ quên mất .
"Đứng lên."
"Vâng, ."
Ta cầm sách dậy, Triệu Diễn khẽ nhắm mắt :
"Sách cầm ngược ."
"Hả?"
"Phu... phu t.ử, đêm qua cứ nghĩ đến việc hôm nay dạy dỗ nên hưng phấn quá, thành ngủ muộn một chút xíu."
"Tiếp tục ."
Buổi học sáng kết thúc, đôi chân cũng tê rần.
Ta khập khiễng, lúc Triệu Diễn lướt ngang qua, ánh mắt thoáng dừng nơi quầng thâm mi mắt :
"Nếu đêm nay Tứ công chúa bắt đom đóm, hẳn là buổi học sáng mai sẽ chẳng còn buồn ngủ nữa ."
"......."
16
Đi học vài ngày, kịp phát điên thì Triệu Diễn sắp phát điên vì .
Gân xanh trán giật mạnh:
"Bài thơ của công chúa... rốt cuộc là diễn đạt điều gì?"
"Hôm... hôm qua bữa trưa món ngỗng , thực sự béo ngậy..."
"Ta bảo công chúa lấy cuộc sống cảm hứng một bài thơ ngũ ngôn, là thơ đấy!"
" mà, một con ngỗng thật to, đủ năm chữ mà thưa phu t.ử."
"Hừ."
Được , vị phu t.ử mặt lạnh rốt cuộc cũng lộ chút biểu cảm.
Chỉ thấy nhíu mày bài thơ của thêm nữa, cuối cùng khẽ thở dài:
"Thôi bỏ , công chúa chép Kinh Thi một lát cho tĩnh tâm."
"Viết chữ thì quen, đây từng phạt chép sách nhiều ."
Ta trải phẳng giấy , đó ngẩng đầu Triệu Diễn:
"Phu t.ử, phụ vương thường khen chữ trâm hoa tiểu khải của , là tặng hai chữ nhé?"
Thấy gật đầu, hớn hở cầm b.út chấm mực, nắn nót hai chữ Triệu Diễn lên giấy:
"Thế nào ạ?"
"Ừm, cũng tạm."
Được khen, bèn tên cạnh tên , từng nét đều vô cùng tỉ mỉ.
"Phu t.ử, tặng đấy."
Ta gấp tờ giấy nhét n.g.ự.c áo Triệu Diễn, bỗng nhiên lùi hai bước khiến mất trọng tâm suýt ngã khỏi ghế. Trong cơn hoảng loạn, túm đại đai lưng của để định hình.
niềm vui ngắn chẳng tày gang, chiếc đai lưng nạm ngọc chịu nổi sức nặng nên đứt đôi.
Đứt... mất... ...
Ngay lúc sắp ngã sấp mặt, Triệu Diễn kịp đỡ lấy .