Ôi Thôi Chec, Phụ Vương Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta Rồi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-30 05:33:34
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Phu t.ử." Ta lấy tráp châu báu mỉm , "Cảm tạ sự dạy dỗ của trong suốt những ngày qua."

"Tấm lòng của công chúa xin nhận, còn lễ vật thì cần ."

"Vậy , ngay phu t.ử chẳng hề bận tâm đến những vật dung tục mà."

Ta nhanh ch.óng thu tráp về, nụ mặt càng thêm phần chân thành:

"Phu t.ử đúng là bậc quân t.ử chính trực."

"Hừ."

Triệu Diễn khẽ , xem chiêu nịnh nọt của phát huy tác dụng.

Ta còn chỗ uống thêm một chén .

Điều chứng minh điều gì?

Chứng minh là một t.ử tương đối ý .

Hắn bắt đầu ghi nhận .

Chúng còn cùng dùng điểm tâm.

Không ngờ vị phu t.ử lạnh lùng cũng thích ăn bánh ngọt đến .

Lúc về tâm trạng đang .

Thế nhưng Thẩm Cẩn Ngôn đột ngột chặn đường .

Thật xui xẻo.

"Tứ công chúa."

Ta lùi một bước lớn, âm thầm giữ cách an giữa hai :

"Ngươi việc gì ?"

Hắn Mão Nguyệt phía :

"Ta chuyện riêng vài câu với công chúa."

Ta nhúc nhích, Mão Nguyệt cũng yên, bầu khí trở nên gượng gạo vô cùng:

"Có lời gì thì ngươi cứ ngay tại đây ."

Thẩm Cẩn Ngôn mất mặt, sắc mặt chút khó coi.

"Nếu ngươi gì để thì tránh đường ."

"Công chúa." Hắn kéo tay áo , thấp giọng, "Lần lời lẽ của nặng nề, xin nàng đừng để trong lòng."

Ta dừng , tỉ mỉ đ.á.n.h giá Thẩm Cẩn Ngôn một lượt.

Phải công nhận rằng với tư cách nam chính nguyên tác, sinh ngọc thụ lâm phong, ôn nhu văn nhã, quả thực vốn liếng để rung động.

Đặc biệt là dáng vẻ cụp mắt nhíu mày lúc , thật đúng là kẻ tiến lui, hổ là nhân vật quyền khuynh triều dã.

"Công chúa?"

"Thẩm công t.ử, như lời ngươi , Thẩm gia các ngươi quả thực xứng với ."

Hừ, đợi khuyên Triệu Diễn triều, cha ngươi liệu còn giữ ghế thừa tướng ? Cha ngươi rớt đài, ngươi mà một bước lên mây nổi?

19

Ta dùng bữa ở chỗ phụ vương, đang phân vân nên giúp khuyên Triệu Diễn triều để kiếm chút lợi lộc .

Không ngờ phụ vương chủ động nhắc đến :

"Trẫm thấy con và Triệu Diễn chung sống khá , là con khuyên triều quan?"

Đôi mắt phụ vương híp thành một đường chỉ.

Ta xòe tay :

"Phụ vương, trời sắp thu , nhi thần gấm Thục may y phục vô cùng..."

"Năm nay những tấm thượng hạng nhất đều dành cho con."

"Một tấm đủ may y phục? Nhi thần còn định may tặng mẫu hậu một bộ nữa."

"Hai tấm, , bốn tấm, cả bốn tấm đều cho con hết."

"Thành giao!"

Ta hài lòng lui xuống, ngày hôm học xong liền sai mời Triệu Diễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/oi-thoi-chec-phu-vuong-nghe-thay-tieng-long-ta-roi/chuong-8.html.]

Vốn tưởng mời dăm bảy lượt, ngờ hề từ chối mà đến ngay lập tức.

Khi Mão Nguyệt dẫn tới, vẫn còn đang mải mê ăn điểm tâm.

Nghe thông báo, vội vàng đặt miếng bánh dở xuống, phủi hết vụn bánh áo dậy đón :

"Phu t.ử."

Ta nở một nụ rạng rỡ như ánh mặt trời ban trưa.

"Tứ công chúa tìm chuyện gì ?"

Ta cho cung nhân lui hết, khi hiệu cho Mão Nguyệt cửa canh gác, Triệu Diễn nhướng mày, chắp tay lưng nhưng lời nào.

"Phu t.ử, mời ."

"Công chúa chuyện gì thì cứ thẳng, đừng ngại."

"Người nếm thử món ."

Ta hì hì đưa cho một miếng bánh hạt dẻ.

Sở thích của Triệu Diễn và giống đến lạ kỳ, cả hai đều cuồng những loại bánh xốp ngọt, đặc biệt là bánh hạt dẻ.

"Nói , rốt cuộc là chuyện gì?"

Thấy c.ắ.n một miếng, mới bắt đầu: "Phụ vương bảo khuyên triều quan..."

Lời mới nửa chừng, vội lao đến bịt miệng khi thấy định nhả miếng bánh .

Lòng bàn tay nóng hổi, Triệu Diễn nghẹn bánh đến đỏ bừng cả mặt.

Chờ đến khi yết hầu chuyển động chắc chắn nuốt xuống, mới chịu buông tay:

"Phu t.ử, ăn của thì lời chứ."

Gân xanh trán Triệu Diễn bắt đầu giật giật:

"Công chúa!"

Ta chắp hai tay cầu khẩn:

🌻Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
🌻Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
🌻Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

"Phu t.ử, cầu xin đấy."

Hắn im lặng đặt miếng bánh xuống thẳng ngoài.

"Phu t.ử!" Ta gọi với theo, "Người , trừ khi hôm nay đồng ý ở ."

"Tứ công chúa." Triệu Diễn trầm giọng, "Quan cao lộc hậu thực sự điều mong cầu."

"Vậy phu t.ử cầu điều gì? Chỉ cần chịu ở , bất luận là gì cũng nguyện dâng lên bằng hai tay."

"......"

Triệu Diễn trả lời, hết cách đành tung đòn sát thủ cuối cùng:

"Người xem đây là cái gì?"

Chiếc đai lưng đen nổi bật cổ tay trắng nõn của trông thật ch.ói mắt. Triệu Diễn rõ xong suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu.

, đây chính là vật bỏ hôm đó.

Ta nhặt về, thậm chí còn đích khâu cho :

"Phu t.ử, nếu chịu ở , sẽ với phụ vương rằng hai sớm tư thông, bắt phò mã của , để cả đời đừng hòng về Tây Lăng!"

Triệu Diễn kinh ngạc thốt lên:

"Công chúa hôn ước, lẽ nào cần danh dự nữa ?"

"Nếu đến mức mà phu t.ử vẫn gật đầu, chẳng lẽ thực sự phò mã của ?"

Ta tiến lên phía nhét chiếc đai lưng vạt áo .

"Công chúa đường đường là một khuê nữ, thể hổ như ?"

Hắn dường như sắp sụp đổ, thậm chí còn gọi là Tứ công chúa nữa.

"Ta vốn màng danh lợi, nhưng thực sự cần ."

Lỡ lời tâm tư thật, thấy Triệu Diễn , vội vàng sửa :

"Phụ vương thực sự cần ."

"......"

Triệu Diễn cuối cùng cũng đồng ý.

 

 

Loading...