Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 226: Hai người đang hẹn hò à?
Cập nhật lúc: 2026-04-02 01:15:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Vô Ưu hỏi: “Tối hôm , tức đêm ngày 16, từ mười một giờ đêm đến ba giờ sáng, ở ?”
Cuộc thẩm vấn về bằng chứng ngoại phạm bắt đầu, Tô Lâm Thành khổ sở đáp: “Tầm giờ đó bình thường đều ở nhà nghỉ ngơi chứ... sống một .”
Cảnh sát Tiểu Ngụy hỏi: “Bác sĩ Tô vẫn kết hôn ?”
Bác sĩ Tô im lặng một lát đáp: “Duyên tới.”
Thời Viên : “Phiền cung cấp địa chỉ nhà riêng để chúng tiện trích xuất dữ liệu camera giám sát.”
Tô Lâm Thành ngập ngừng: “ sống ở khu biệt thự Hoa Hồng. Lái xe từ bệnh viện về, cửa của khu sẽ tiện hơn, nhưng chỗ đó camera.”
Khu Hoa Hồng là khu biệt thự nổi tiếng trong thành phố, mỗi căn đều biệt lập, đương nhiên cũng lắp camera công cộng.
“Cuộc sống tệ.” Lăng Vô Ưu gật đầu, “Vậy là bằng chứng ngoại phạm .”
Tô Lâm Thành : “ nuôi một con ch.ó và hai con mèo.”
Lăng Vô Ưu hỏi : “Ồ, chúng chuyện ?”
Tô Lâm Thành lúng túng: “Cái ...”
Lăng Vô Ưu bình thản : “Dù cũng , chúng thuộc diện nghi vấn bao che cho chủ.”
Tô Lâm Thành: ...
Thời Viên hỏi: “Nhà bác sĩ Tô thuê giúp việc ?”
“Không.” Tô Lâm Thành đáp, “ chỉ định kỳ thuê công ty vệ sinh đến tổng dọn dẹp, bình thường vẫn thích sống một .”
Tiểu Ngụy ở bên cạnh nhận xét một cách khách quan: “Thích sống độc cũng khá phù hợp với đặc điểm của sát thủ hàng loạt.”
Tô Lâm Thành khiêm tốn hỏi: “Vậy động cơ gây án của là gì?”
Tiểu Ngụy đáp ngay: “Tâm lý Đấng cứu thế.”
Lăng Vô Ưu gật đầu: “Được , tiếp theo chỉ còn thiếu bằng chứng quyết định.”
Tô Lâm Thành thầm than: Đau lòng quá.
“ .” Tiểu Ngụy chợt nhớ , “ cô Nghiêm , theo lời giới thiệu của cô Chu, cô từng tham gia một nhóm, trong đó đều là bệnh nhân khám ở đây, bình thường họ an ủi lẫn trong nhóm... Anh chuyện ?”
Càng , Tô Lâm Thành càng kinh ngạc: “ ! Sao nhóm đó ? Để một đám bệnh nhân tâm lý tiêu cực tụ tập với , chuyện chắc chắn thể chấp nhận!”
Lăng Vô Ưu : “Anh thật sự ?”
Vẻ mặt Tô Lâm Thành càng thê t.h.ả.m: “ chứng minh thế nào đây?”
Đương nhiên cần chứng minh, việc chứng minh thuộc về phía cảnh sát.
Tiểu Ngụy nhớ đến Ưu Lý Sương vẫn đang ở cục, câu nào: “Bác sĩ Tô, cô Ưu khi chứng kiến hiện trường cái c.h.ế.t của chồng và con sốc quá độ, đến hôm nay là ngày thứ ba mà vẫn lời nào. Nếu thời gian, thể đến cục chúng một chuyến ?”
Tô Lâm Thành thực lo lắng sẽ ngày về, nhưng vẫn đồng ý: “Sau khi tan hôm nay ?”
“Được, cảm ơn .”
Ba hỏi thêm vài câu rải rác, gần mười hai giờ mới dậy rời .
Thời Viên lịch sự chào: “Xin vì phiền lâu như , cảm ơn sự phối hợp của bác sĩ Tô. Buổi lấy lời khai hôm nay thoải mái, cũng ngon.”
Ấn tượng của Tô Lâm Thành về vẫn khá : “Đều là việc nên ... thật sự g.i.ế.c .”
Trước khi , Lăng Vô Ưu còn vẫy tay: “Gặp .”
Tô Lâm Thành, tối nay còn lên cục, thầm nghĩ: Thực sự gặp chút nào.
Rời khỏi phòng khám tâm lý Tô thị, ba lái xe về cục.
Trên đường , Lăng Vô Ưu nhớ cuộc thẩm vấn : “Cảm giác tâm hồn Tô Lâm Thành khá trẻ trung, đùa cũng .”
Thời Viên thầm nghĩ: Có khi nào bác sĩ Tô nghĩ cô đang đùa ...
Tiểu Ngụy đột nhiên bật : “Trong phim truyền hình, kiểu hiền lành đáng mến như bác sĩ Tô thường chính là hung thủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-226-hai-nguoi-dang-hen-ho-a.html.]
Lăng Vô Ưu nhận xét: “Con quả nhiên thể cưỡng sức hút của sự tương phản.”
Thời Viên : “Sức hút của kẻ g.i.ế.c thì xin miễn.”
Nói đến sức hút của sự tương phản, Tiểu Ngụy hào hứng: “Nói thì cảnh sát Lăng cũng sức hút tương phản đấy.”
Lăng Vô Ưu kịp gì, Thời Viên hứng thú hỏi: “Là gì?”
Tiểu Ngụy đáp: “Trông vẻ dễ bắt nạt, nhưng thực tế bắt nạt khác. ‘Bắt nạt’ ở đây mang nghĩa .”
Lăng Vô Ưu hỏi : “Vậy là nghĩa ?”
Tiểu Ngụy sờ lương tâm: “Cũng hẳn.”
Lăng Vô Ưu đáp: “Ồ.”
Thời Viên cảm thấy nhận xét của Tiểu Ngụy khá chính xác.
Về đến cục, ba ăn ở căng tin. Đây là thứ hai Tiểu Ngụy thấy sức ăn đáng nể của Lăng Vô Ưu, bụng nhắc nhở: “Cảnh sát Lăng, dù công việc tiêu hao sức lực, nhưng ăn quá nhiều trong một cũng cho sức khỏe, chỉ nên ăn no bảy tám phần. Nếu dễ đói thì thể chia thành nhiều bữa nhỏ.”
Thời Viên đang thong thả ăn cơm bỗng khựng , theo bản năng liếc Lăng Vô Ưu.
Trước đây cũng từng câu tương tự, khi đó cô trả lời: Liên quan gì đến .
Vậy cô sẽ trả lời thế nào? Nghĩ đến thái độ của cô sáng nay, Thời Viên cảm thấy ấn tượng của Lăng Vô Ưu với Tiểu Ngụy vẻ khá .
Lăng Vô Ưu đáp: “Dạ dày hỏng , giữ thức ăn, ăn là thải ngay nên .”
Tiểu Ngụy hiểu : “Cô còn trẻ, chú ý điều dưỡng một chút là sẽ hồi phục.”
Lăng Vô Ưu đáp: “Biết , cảm ơn.”
Nói xong, cô cúi đầu ăn tiếp.
Tiểu Ngụy cũng tiếp tục ăn.
Chỉ đôi đũa của Thời Viên là chậm .
Anh nghĩ, hai mới quen mấy ngày, tại với là “liên quan gì đến ”, còn với Tiểu Ngụy là một lời giải thích bình thản, hề mỉa mai.
Dù Thời Viên rõ Lăng Vô Ưu ghét , mà cũng ưa cô, nhưng...
Đã lâu còn xuất hiện suy nghĩ “Lăng Vô Ưu thật đáng ghét”.
Có lẽ còn ghét cô nữa, nhưng cô... vẫn còn ghét ?
Mà cũng , tại dày cô hỏng chứ...
“Thời Viên.”
Anh sực tỉnh, ngơ ngác Lăng Vô Ưu.
Lăng Vô Ưu chỉ cái đùi gà trong khay cơm của : “Anh ăn ?”
Thấy khay cơm của cô trống , Thời Viên theo bản năng đáp: “Không ăn.”
Thấy cô định đưa đũa sang gắp, bình thường sẽ mặc kệ, nhưng đột nhiên nắm cổ tay cô: “Để lấy hộp đóng gói, lát nữa cô đói thể ăn.”
Nói xong, cầm khay cơm dậy rời , cho cô kịp phản ứng.
Lăng Vô Ưu: ?
Cô khó hiểu, thu đũa , sang thấy Tiểu Ngụy đang tủm tỉm . Nụ đó khiến cô thấy rợn : “Gì thế?”
Tiểu Ngụy hì hì: “Sáng nay hỏi , hai đang hẹn hò ?”
Lăng Vô Ưu ngẩn : “Hả? Làm gì !”
Tiểu Ngụy vẫn : “Vậy là Thời Viên đang theo đuổi cô ?”
Lăng Vô Ưu đờ hai: “Hả?? Càng !!”