Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 238: Người cũng chết rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:27:33
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai rời khỏi phòng thẩm vấn, hành lang. Thời Viên nhắc Lăng Vô Ưu: “Trước đó Quan Mao Vĩ Cương vay của bạn là Hà Thành hai nghìn tệ.”
Lăng Vô Ưu ngáp một cái: “Biết , ngày mai tìm ông Hà Thành đó hỏi là , tan ca đây.”
Thời Viên gật đầu: “Được.”
Hai về phía văn phòng. Khi sắp đến nơi, Thời Viên nhịn mà hỏi: “Hôm nay lúc ở trong tủ quần áo, cô sữa tắm của , là mùi nồng quá khiến cô khó chịu ?”
“Không .” Lăng Vô Ưu ngạc nhiên vì đột nhiên nhắc chuyện . “Không gian trong tủ nhỏ như , ngửi thấy mùi cũng là chuyện bình thường. chỉ thấy loại dùng khá thơm nên hỏi thử thôi.”
“Ồ...” Thời Viên chậm rãi gật đầu, đồng t.ử khẽ rung lên trong thoáng chốc.
Trong văn phòng, Tống Vệ An và Trì Hề Quan vẫn đang chăm chú màn hình máy tính tăng ca. Tiếng động khi hai bước khiến Trì Hề Quan giật b.ắ.n , tỉnh khỏi trạng thái nửa mê nửa tỉnh.
“Mẹ kiếp, mười phút xem công cốc !”
Tống Vệ An tắt máy tính, dậy: “Đừng xem nữa Dưa Hấu, về thôi.”
Trì Hề Quan ngáp dài: “Được~~ Oáp~~ , T.ử Bình ?”
Thời Viên đáp: “Vừa nãy ngang qua phòng thẩm vấn, Quan vẫn còn ở trong đó, sắc mặt khó chịu.”
“Ồ, kệ , xong việc cũng tự về thôi.” Trì Hề Quan ngáp thêm một cái. “Không chịu nổi nữa , bắt chạy ngoài đường còn tỉnh táo hơn xem camera... Haiz, cái lưng già chịu nổi nữa...”
Hơn mười một giờ đêm, Đội Hình sự 1, ngoại trừ Quan T.ử Bình, những còn đều tan ca.
Tám giờ sáng hôm , Lăng Vô Ưu liên lạc với Hà Thành, cho Mao Vĩ Cương vay hai nghìn tệ, để hỏi về chuyện tiền bạc.
Giờ Hà Thành rõ ràng vẫn ngủ dậy, giọng lúc đầu còn uể oải, nhưng nhắc đến tiền thì lập tức tỉnh táo.
“ đúng, nó nợ tiền , thế? còn đòi đúng ?”
Lăng Vô Ưu thành thạo vẽ bánh: “Vâng, bây giờ chúng cần đăng ký chi tiết khoản tiền , cung cấp thông tin càng đầy đủ thì khả năng đòi càng cao.”
“ cam đoan sẽ kể thật chi tiết! Các cô cần gì cũng cung cấp hết!”
“Được.” Thấy đối phương hợp tác, Lăng Vô Ưu hỏi tiếp: “Anh tìm vay tiền từ khi nào?”
Hà Thành suy nghĩ hai giây: “Ừm... khi c.h.ế.t.”
Lăng Vô Ưu im lặng một chút, khẽ chậc lưỡi: “Thời gian cụ thể.”
Hà Thành : “Cô chờ chút, để xem lịch sử chuyển khoản... À, thấy , là ngày mùng 6.”
Ngày mùng 4 là ngày Mao Vĩ Cương tiên nhân nhảy, thời gian khớp.
Lăng Vô Ưu hỏi tiếp: “Vừa mở miệng là vay hai nghìn luôn ? Lý do là gì?”
“Không vay hai nghìn.” Hà Thành giải thích. “Mà là vay hai vạn, tức 20.000 tệ! gì nhiều tiền như , tiền đều do vợ quản, hai nghìn là bộ quỹ đen giấu , haiz! Lúc cho vay xong còn thấy quá trượng nghĩa, đúng là em chí cốt, kết quả giờ đòi ? Đệch... quả nhiên thể ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-238-nguoi-cung-chet-roi.html.]
Hai vạn, Mao Vĩ Cương đúng là mở miệng ngại.
Lăng Vô Ưu hỏi: “Tại vay ?”
“Cái ...” Hà Thành do dự một chút, rõ ràng .
Lăng Vô Ưu lạnh nhạt : “Người cũng c.h.ế.t , còn do dự cái gì?”
“ thế! Người cũng c.h.ế.t .” Hà Thành lập tức thông suốt. “Sĩ diện của c.h.ế.t quan trọng bằng hai nghìn tệ của . Được , thật, nó bảo là mua dâm bên ngoài nợ hai vạn, bên đang đòi gắt, chậm thêm sẽ tính lãi, nên nhờ cho vay để ứng cứu .”
“Nó còn hai chúng quen lâu , đến ngày 15 phát lương sẽ trả tiền , nếu trả thì cứ đến công ty hoặc đến nhà tìm vợ nó mà đòi. Nó như thì cũng nghi ngờ nữa.”
“ đến ngày 14, nó đột nhiên chuyện vợ phát hiện, hai cãi một trận lớn, xin chậm thêm mấy ngày. Lúc đó còn thấy thương nó nên mới đồng ý, kết quả là...”
“Khoan .” Lăng Vô Ưu ngắt lời. “Anh vợ phát hiện? Phát hiện chuyện gì? Vay tiền mua dâm?”
“Không rõ.” Hà Thành đáp. “Nó chỉ vợ phát hiện, trong nhà loạn cả lên, đoán chắc là lộ chuyện chơi bời bên ngoài thôi. Haiz, đàn ông đúng là dễ dàng, bỏ tiền chơi còn vợ quản, vợ nó kiếm tiền , Vĩ Cương dùng tiền của thì ...”
...
Sau khi cúp máy, Thời Viên bên cạnh : “Ưu Lý Sương từ đầu đến cuối hề nhắc đến chuyện phát hiện mua dâm vay tiền, hoặc là cô dối, hoặc là Mao Vĩ Cương dối.”
“ nghiêng về phía Mao Vĩ Cương dối hơn.” Trì Hề Quan cũng bên cạnh cuộc gọi. “Dựa mức lương của Mao Vĩ Cương, nếu đến hai nghìn tệ cũng vay thì còn xa mới gom đủ mười vạn, lẽ tìm lý do để định bên .”
Lăng Vô Ưu cũng suy nghĩ như . Dù mâu thuẫn tiền bạc dẫn đến tranh cãi vợ chồng xảy án mạng là một điểm bùng phát hợp lý, nhưng...
“Tiểu Lăng, định vị của Chu Tư tìm thấy , với chú một chuyến.” Tống Vệ An bước từ cửa văn phòng, nhanh đến bàn lấy đồ gọi Lăng Vô Ưu.
Lăng Vô Ưu thoát khỏi dòng suy nghĩ: “Tuân lệnh!”
Tống Vệ An lái xe đưa Lăng Vô Ưu đến một khu nhà dân cách nơi ở cũ của Chu Tư một giờ chạy xe. Nhà ở đây cao, tối đa chỉ năm sáu tầng. Cách đó mười phút bộ là một trường tiểu học công lập, rõ ràng Chu Tư chọn nơi cũng vì thuận tiện cho Nhậm Thần Thần học.
Hai lên đến căn hộ 301 nơi Chu Tư đang ở, nhấn chuông mấy nhưng ai mở cửa.
Có tiền lệ từ Nghiêm T.ử Tình, thêm việc Chu Tư dọn nhà nhanh khi kết án, Tống Vệ An vốn định tập kích bất ngờ nên gọi điện . lúc ông vẫn thở dài, lấy điện thoại chuẩn gọi.
“Nếu gọi cú điện thoại , ở trong nhà chắc chắn sẽ mở cửa, còn nếu đang ở bên ngoài thì lẽ cũng sẽ về nữa.”
Lăng Vô Ưu an ủi: “Không , cùng lắm thì chúng chặn Nhậm Thần Thần.”
Tống Vệ An bừng tỉnh: “ , hôm nay là ngày trong tuần, khả năng cao thằng bé đang học ở trường tiểu học gần đây.”
Vừa , ông nhấn nút gọi.
ngay lúc đó, ngoài tiếng chuông điện thoại phát từ máy của Tống Vệ An, còn một tiếng chuông khác vang lên, chậm hơn một nhịp nhưng là cùng một loại nhạc chuông, truyền rõ ràng từ phía cầu thang.
Tiếng chuông vang lên rõ.