PHÁ KÍNH - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-31 10:02:20
Lượt xem: 295

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mặt đông đảo tân khách, Giang Ngôn Lễ ân cần phía hai mẫu t.ử họ, trầm giọng quở trách Ninh Nhi hiểu chuyện:

 

“Sao quy củ như ! Đều tại mẫu ngươi dạy dỗ !”

 

Ninh Nhi uất ức đến mức run rẩy.

 

Ta chỉ thể ôm c.h.ặ.t con, nhẹ giọng an ủi.

 

Sau khi tiệc tan, vô tình lén mấy vị phu nhân chuyện:

 

“Bao nhiêu năm , xem Giang thiếu gia vẫn quên Tống Minh Nguyệt.”

 

“Suỵt, chuyện ngoài . Năm đó Giang gia và Tống gia miệng với cả , ai ngờ giữa chừng xuất hiện một Trình Giảo Kim.”

 

“Ta , Giang lão gia vì ép Giang thiếu gia giữ lời hứa, đ.á.n.h gãy ba cây roi mây, mà Giang thiếu gia vẫn thề c.h.ế.t chịu. Cuối cùng là lấy cái c.h.ế.t ép, mới cưới Giang thiếu phu nhân hiện tại…”

 

“Haiz, nếu Giang thiếu phu nhân và Tống Minh Nguyệt đều đáng thương, thì những chuyện đúng là do phận trêu ngươi, khổ nhất vẫn là nữ nhân thôi.”

 

Khoảnh khắc , như rơi hầm băng.

 

Hóa những năm tháng khổ sở của đến từ nguyên do như !

 

Ta thậm chí rốt cuộc nên oán trách ai.

 

Oán công phụ ư? Không.

 

Ông trọng chữ tín, giữ lời hứa, vì phụ tình nghĩa với phụ mà để con trai độc nhất cưới .

 

Ông hề với .

 

Vậy nên hận Giang Ngôn Lễ ?

 

Hận cưới , nhưng lạnh lùng băng giá, khiến chịu đủ dày vò.

 

cũng thể!

 

Bởi vì vốn một mối lương duyên .

 

Chính khiến thể cùng trong lòng trọn đời bên !

 

Ta thể oán ai, cũng thể hận ai, chỉ thể hận chính .

 

Từ đó về , lòng c.h.ế.t.

 

Ta còn lấy lòng bất kỳ ai nữa, cũng còn cầu xin Giang Ngôn Lễ yêu thương .

 

Trong cả đời , niệm tưởng duy nhất của , chính là nuôi nấng Ninh Nhi trưởng thành, và tìm cho con bé một nơi nương tựa .

 

6

 

Hai năm , kinh thành bùng phát dịch bệnh.

 

Dịch sức lây lan cực mạnh, già và trẻ nhỏ mắc là nguy hiểm nhất.

 

Mỗi ngày trong thành đều thêm ít t.h.i t.h.ể, kéo ngoài thành để thiêu hủy.

 

Ngày nào cũng niệm Phật, cầu xin phụ mẫu trời phù hộ, nhất định để Ninh Nhi bình an vô sự.

 

ngờ, một đêm nọ Ninh Nhi vẫn phát sốt.

 

Khi đó, Thái y thự nghiên cứu phương t.h.u.ố.c chữa trị dịch bệnh.

 

Chỉ điều, trong đó mấy vị d.ư.ợ.c liệu vô cùng quý hiếm, khó tìm, thể sử dụng diện rộng.

 

, những d.ư.ợ.c liệu chỉ phân phát với lượng ít cho một triều thần, quan viên.

 

Giang gia vốn hai thang t.h.u.ố.c.

 

Một thang dùng cho bà mẫu.

 

Sau khi Ninh Nhi phát bệnh, tìm Giang Ngôn Lễ để xin thang t.h.u.ố.c còn .

 

Ai ngờ, thang t.h.u.ố.c sớm đưa cho con trai của Tống Minh Nguyệt.

 

con trai của Tống Minh Nguyệt chẳng hề mắc bệnh.

 

Chỉ vì uống t.h.u.ố.c thể tránh lây nhiễm, nên nàng mới đến xin t.h.u.ố.c.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/pha-kinh/2.html.]

Trong khoảnh khắc , Giang Ngôn Lễ quên mất rằng còn một đứa con gái.

 

Những năm qua, lạnh nhạt, quở trách, khinh thường, nhưng từng oán hận .

 

Thế nhưng trong giây phút , đây là đầu tiên g.i.ế.c c.h.ế.t một !

 

Toàn ngừng run rẩy, giọng vỡ vụn:

 

“Ninh Nhi… cũng là cốt nhục ruột thịt của ! Chàng…”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Chàng thật sự… từng yêu thương con bé ?”

 

Giang Ngôn Lễ nhíu c.h.ặ.t mày, trầm giọng :

 

“Ta Ninh Nhi sẽ phát bệnh, nàng loạn cái gì! Như còn thể thống gì? Thái y thự đang gấp rút chế t.h.u.ố.c mới, đợi t.h.u.ố.c mới đến , Ninh Nhi sẽ cứu.”

 

Đợi t.h.u.ố.c mới đến ư?

 

đây là bệnh cấp tính!

 

từ lúc nhiễm bệnh đến khi c.h.ế.t, nhiều nhất cũng chỉ ba ngày.

 

Thôi , những điều với thì ích gì chứ!

 

Thấy thất thần xoay rời , Giang Ngôn Lễ đột ngột nắm lấy tay áo .

 

“Nàng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa! Ta nợ Minh Nguyệt, coi như trả sạch, chúng sẽ sống t.ử tế với !”

 

“Trì Thư Nhi! Ninh Nhi cũng là con gái của , sẽ cứu con bé!”

 

Ta gần như ngửa mặt lớn:

 

“Giang Ngôn Lễ, nếu Ninh Nhi và con trai của Tống Minh Nguyệt cùng lúc phát bệnh, sẽ cứu ai?”

 

“……”

 

“Chàng lừa khác, nhưng lừa chính !”

 

Giang Ngôn Lễ cau mày thật c.h.ặ.t:

 

“Nàng thật là càn rỡ!”

 

Ta dùng sức đẩy , lạnh lòng :

 

“Giang đại nhân, rốt cuộc là trong lòng vô tư… là mượn việc công để mưu lợi riêng, tự bản hiểu rõ nhất!”

 

7

 

Sau đó, Ninh Nhi vẫn qua đời.

 

Con bé quá yếu ớt, thể cầm cự đến lúc Thái y viện điều chế xong t.h.u.ố.c mới.

 

Ta ôm c.h.ặ.t thể nhỏ bé của con suốt ba ngày ba đêm ngủ nghỉ, chỉ cảm thấy sinh khí của chính cũng đang dần dần tan biến.

 

“Cố lên, Ninh Nhi, cố lên…”

 

Ta siết c.h.ặ.t con lòng, dùng nhiệt của sưởi ấm cho con.

 

“Mẫu chỉ còn con thôi, Ninh Nhi, mẫu thật sự chỉ còn con thôi!”

 

“Cầu xin con, xin con đừng nhắm mắt, xin con mà!”

 

Ta cầu xin ông trời, cầu xin họ đừng cướp mất đứa trẻ của .

 

Ta thể cần gì cả.

 

Ta nguyện về quê cũ cày ruộng dệt vải.

 

Ở nơi thôn dã ăn cám nuốt rau.

 

Chỉ cầu cho con gái sống!

 

lời cầu xin của vô ích.

 

Cho dù dùng bộ dương thọ của để đổi lấy mạng sống của Ninh Nhi, cũng vẫn tác dụng…

 

 

 

Loading...