PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C11
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:30:43
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 11: NAM CHÍNH "QUAY XE", TA KHÔNG TIẾP ĐÓN
Sau vụ ám sát tại ngoại ô, kinh thành như một tổ ong chọc giận. Tin tức Nhiếp chính vương vì bảo vệ vương phi mà trọng thương, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc lan nhanh như vết dầu loang. Dưới sự điều phối của , các hiệu , t.ửu quán đều râm ran câu chuyện về một vị tướng quân "chính nghĩa" nhưng tay hèn hạ với chính đồng bào .
Tần Chính đang bờ vực thẳm của danh vọng. Hắn mất sự ủng hộ của dân chúng, quân đội thì bắt đầu lục đục vì lương thảo cắt đứt .
kẻ điên thường chuyện liều.
Sáng hôm nay, khi Phó Cửu Tiêu vẫn còn đang hôn mê sâu, một đạo thánh chỉ từ hoàng cung đưa tới. Nội dung tàn nhẫn đến mức khiến Thanh Trúc ngã quỵ: "Nhiếp chính vương phủ tích trữ vật tư trái phép, lũng đoạn thị trường, nay lệnh cho Vương phi Thẩm Nhất Ninh giao bộ kho lương và công thức chế d.ư.ợ.c để sung công quỹ, nếu sẽ khép tội mưu phản."
Ta cầm tờ thánh chỉ, lạnh một tiếng. Hoàng đế bù cuối cùng cũng Tần Chính ép cho mặt .
"Vương phi, chúng ? Nếu giao, cấm vệ quân sẽ san bằng phủ mất!" Ảnh Nhất lo lắng hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Giao chứ, giao?" Ta thong thả chỉnh ống tay áo. " sẽ giao cho hoàng cung. Ta sẽ giao cho 'thiên hạ'."
...
Hai canh giờ , tại quảng trường lớn nhất cổng hoàng cung, hàng ngàn dân chúng và binh sĩ đang tụ tập. Tần Chính cưỡi ngựa giữa đội hình cấm vệ quân, vẻ mặt đắc thắng chút nôn nóng. Hắn thấy bước từ xe ngựa, chút sợ hãi, tay cầm một xấp giấy dày cộm.
"Thẩm Nhất Ninh, cô nghĩ kỹ ?" Tần Chính lên tiếng, giọng mang theo chút thương hại giả tạo. "Chỉ cần cô giao công thức và kho lương, sẽ xin hoàng thượng tha c.h.ế.t cho Phó Cửu Tiêu. Cô vốn là thông minh, đừng vì một kẻ sắp c.h.ế.t mà chôn vùi cả tương lai."
Ta bục cao, xuống bằng ánh mắt như một đống rác rưởi.
"Tần tướng quân, ngài phủ Nhiếp chính vương lũng đoạn thị trường? Nói tích trữ trái phép?" Ta giơ xấp giấy trong tay lên. "Đây là bộ sổ sách thu chi của tiệm t.h.u.ố.c và các kho lương trong một tháng qua. Ta cho chép thành hàng ngàn bản và dán khắp kinh thành từ tờ mờ sáng."
Ta bắt đầu lớn, giọng đanh thép vang vọng:
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Tháng , phủ Nhiếp chính vương phát chẩn công ba vạn thạch lương thực cho dân tị nạn phương Bắc. Chúng bán t.h.u.ố.c trị thương cho binh lính ở biên thùy với giá chỉ bằng một phần mười giá thị trường. Toàn bộ lợi nhuận từ việc bán than đá đều dùng để mua áo bông cho trẻ em mồ côi trong kinh thành."
Ta ném xấp sổ sách xuống chân ngựa của Tần Chính:
"Ngài sung công quỹ? Công quỹ của ngài là dùng để nuôi đám tín đang ăn chơi trác táng, dùng để trả nợ cho những cuộc viễn chinh vô nghĩa của ngài? Kho lương của phủ Nhiếp chính vương là của bách tính, t.h.u.ố.c của là để cứu . Nếu hôm nay giao , các dám hứa sẽ phát cho dân, đem bán đấu giá để lấp đầy túi tham?"
Dân chúng bên bắt đầu xôn xao, rộ lên những tiếng hô vang: "Vương phi đúng!", "Không giao lương thực cho bọn tham quan!", "Trả công đạo cho Nhiếp chính vương!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c11.html.]
Tần Chính mặt mũi tái mét. Hắn ngờ dám công khai tài chính, dùng đạo lý của chính bách tính để vây khốn . Hắn nghiến răng, định lệnh cưỡng chế thì đột ngột bước xuống, tiến gần .
"Tần Chính, tại mãi mãi thắng Phó Cửu Tiêu ?" Ta hạ thấp giọng, chỉ đủ hai . "Vì sống bằng những lời dối trá nhân nghĩa, còn sống bằng sự thật tàn nhẫn. Anh tưởng yêu Bạch Liên Tuyết ? Không, chỉ yêu cái hình tượng ' hùng cứu mỹ nhân' của thôi. Giờ đây, hình tượng đó nát , còn cái gì?"
Tần Chính , trong đôi mắt bỗng nhiên hiện lên một tia d.a.o động mãnh liệt. Hắn thấy một Thẩm Nhất Ninh rực rỡ, mạnh mẽ, khác hẳn với vẻ u sầu, dựa dẫm của Bạch Liên Tuyết. Một cảm giác hối hận muộn màng và sự khao khát chiếm hữu kì lạ trỗi dậy trong lòng .
"Nhất Ninh... nếu nàng bên , sẽ từ bỏ tất cả." Hắn đột ngột thốt một câu khiến nôn ngay tại chỗ.
"Quay ?" Ta khẩy, tát thẳng mặt một cái đau điếng. Chát!
"Tần Chính, đừng buồn nôn. Anh xứng. Một sợi tóc của Phó Cửu Tiêu cũng đáng giá hơn cả cái danh dự hão huyền của ."
lúc đó, một tiếng quát như sấm rền vang lên từ phía :
"Kẻ nào dám đụng Vương phi của ?"
Đám đông dạt . Phó Cửu Tiêu, dù vai vẫn còn quấn băng gạc trắng toát, dù sắc mặt vẫn còn xanh nhợt, nhưng vẫn hiên ngang cưỡi lưng con hắc mã, tay cầm trường thương chỉ thẳng Tần Chính.
Sát khí từ tỏa khiến cấm vệ quân run rẩy lùi bước. Phó Cửu Tiêu đến bên cạnh , kéo lên ngựa, ôm c.h.ặ.t lòng sự chứng kiến của vạn .
"Tần Chính, thánh chỉ của hoàng đế là rác rưởi đối với . Nếu ngươi còn dám bén mảng đến gần vợ một bước, sẽ dùng mười vạn quân biên thùy san bằng phủ tướng quân của ngươi ngay lập tức. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của một kẻ từ cõi c.h.ế.t trở về."
Nói xong, ngựa, hiên ngang dẫn rời giữa tiếng reo hò của dân chúng.
Về đến phủ, khi phòng kín, Phó Cửu Tiêu đột ngột lảo đảo gục đầu vai . Ta hốt hoảng đỡ lấy : "Người điên ? Vừa mới tỉnh chạy ngoài chịu gió!"
Hắn khẽ , thở nóng hổi phả cổ : "Nếu ... nàng tên khốn đó dùng lời lẽ bẩn thỉu phiền... chịu nổi."
Hắn , đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ chiếm hữu: "Nhất Ninh, nàng ... đáng giá hơn cả danh dự của ?"
Ta đỏ mặt, đẩy nhẹ : "Ta chỉ để vả mặt thôi, đừng đắc ý."
"Dù là vả mặt, cũng thấy vui." Hắn ôm c.h.ặ.t lấy , đầu tiên thấy một đại phản diện chút trẻ con như thế.
trong lòng , cuộc chiến chuyển sang một giai đoạn mới. Tần Chính dồn đường cùng, sẽ sớm bộc lộ bản chất thật của . Và , Thẩm Nhất Ninh, sẽ chuẩn một cái bẫy kinh tế cuối cùng để tiễn lịch sử... theo cách nhục nhã nhất.