PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C12
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:31:22
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 12: BẪY TRONG BẪY, GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG
Kinh thành đông, tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhưng cái lạnh thấu xương của thời tiết chẳng thấm so với bầu khí sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa phủ Nhiếp chính vương và phe cánh Tần Chính.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Sau cú tát nảy lửa của giữa quảng trường, Tần Chính dường như đ.á.n.h mất lý trí. Hắn còn xuất hiện với vẻ mặt đạo mạo "vì nước vì dân" nữa. Thay đó, bắt đầu dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để đ.á.n.h huyết mạch của : Kinh tế.
"Vương phi, chuyện ." Ảnh Nhất bước thư phòng, gương mặt lộ vẻ nghiêm trọng. "Sáng nay, tất cả các hiệu buôn muối và than ở kinh thành đồng loạt tăng giá thu mua lên gấp ba . Đám thương nhân nhỏ lẻ vốn đang cung cấp hàng cho chúng đều xe, đòi phá vỡ hợp đồng để bán cho một thương hội mới nổi tên là 'Hưng Thịnh'."
Ta thong thả đặt chén xuống, môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt. "Hưng Thịnh? Nghe cái tên thấy đậm mùi tiền của Tần gia và đám quan viên phe cánh đó . Chúng dùng tiền để 'hút' sạch nguồn hàng của ?"
" thế ạ. Chúng đang điên cuồng gom hàng, bất kể giá nào. Thậm chí, chúng còn tung tin rằng phủ Nhiếp chính vương sắp tịch biên tài sản, khiến dân hoang mang, bắt đầu rút vốn khỏi các tiệm t.h.u.ố.c của ."
Thanh Trúc bên cạnh lo lắng đến phát : "Tiểu thư, chúng ? Nếu cứ thế , kho hàng của chúng sẽ trống rỗng, mà tiền mặt thì đều dồn việc cứu trợ phương Bắc cả !"
Ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ trắc, nhịp điệu đều đặn như tiếng đếm ngược của t.ử thần. "Đừng sợ. Chúng chơi trò đầu cơ tích trữ với một biên kịch ? Được thôi, sẽ cho chúng thấy thế nào là 'bong bóng tài chính'."
Ta ngay lập tức một bức thư, giao cho Ảnh Nhất: "Mang cái tới gặp các chủ nợ lớn nhất của Tần Chính và Bạch gia. Bảo bọn họ rằng, phủ Nhiếp chính vương sẵn sàng bảo lãnh cho một dự án 'muối tinh khiết' quy mô lớn, nhưng chỉ dành cho những ai rút vốn khỏi thương hội Hưng Thịnh ngay lập tức."
Bên cạnh đó, lệnh cho bộ các cửa hàng của : "Xả hàng! Bán sạch bộ kho than và muối hiện với giá rẻ hơn thị trường 20%."
"Vương phi! Như thế chúng sẽ lỗ vốn nặng!" Thanh Trúc kêu lên.
"Cứ ." Ánh mắt lạnh lẽo. "Ta khiến cho thương hội Hưng Thịnh của Tần Chính 'nuốt' cho bằng hết hàng . Khi chúng dồn bộ gia sản để gom hàng với giá cao, sẽ cho chúng thấy cái gọi là 'vỡ trận'."
...
Ba ngày , kinh thành rơi một cơn điên loạn.
Tần Chính và đám tay chân thấy xả hàng, tưởng rằng phủ Nhiếp chính vương kiệt quệ tài chính nên đang bán tháo để chạy lấy . Chúng càng điên cuồng thu mua, thậm chí còn thế chấp cả phủ , vườn tược để vay nặng lãi, quyết tâm nuốt trọn hàng của để độc chiếm thị trường, nâng giá lên trời.
Tại phủ Nhiếp chính vương, Phó Cửu Tiêu đang thảnh thơi vẽ tranh, nhịn mà bước tới, vòng tay qua ôm lấy vai từ phía .
"Nàng thật sự lo lắng ? Ta Tần Chính gom hơn 80% lượng than và muối trong kinh thành ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c12.html.]
Ta tựa đầu n.g.ự.c , mỉm ranh mãnh: "Vương gia, điều gì đáng sợ nhất khi đầu cơ ? Đó là khi giữ một đống hàng trong tay, nhưng bỗng nhiên thị trường xuất hiện một nguồn hàng khác rẻ hơn, hơn và... vô tận hơn."
lúc đó, Ảnh Nhất chạy , mặt mày hớn hở: "Vương phi! Mọi chuyện đúng như dự tính! Đội thuyền chở muối tinh từ phía Nam của chúng cập bến sông Tô. Số lượng lớn gấp mười kho hàng cũ. Hơn nữa, mỏ than lộ thiên ở phía Bắc mà mua tháng bắt đầu khai thác lớp than chất lượng nhất."
Ta dậy, chỉnh y phục, ánh mắt sắc lẹm: "Tốt. Truyền lệnh , bắt đầu từ chiều nay, tung bộ muối tinh và than Bắc thị trường với giá... chỉ bằng một phần mười giá mà Hưng Thịnh đang thu mua."
Cú đ.á.n.h trực tiếp khiến bộ kinh thành rúng động.
Chỉ trong vòng một buổi chiều, giá muối và than rớt t.h.ả.m hại. Người dân bỏ rơi thương hội Hưng Thịnh để đổ xô mua hàng của phủ Nhiếp chính vương – rẻ chất lượng vượt trội.
Tần Chính và đám quan viên phe cánh bàng hoàng nhận , hàng mà chúng vay nợ khắp nơi để gom về với giá " trời" giờ đây chỉ là một đống rác ai ngó ngàng tới. Các chủ nợ bắt đầu kéo đến cửa phủ Tần gia đòi nợ, tiếng la hét vang động cả một góc phố.
Ta và Phó Cửu Tiêu thong thả lầu cao của t.ửu quán đối diện, cảnh tượng hỗn loạn bên .
Bạch Liên Tuyết – đóa hoa sen trắng ngày nào – giờ đây mặt cắt còn giọt m.á.u, đang cố gắng ngăn cản đám đòi nợ xông nhà. Tần Chính thì thẫn thờ giữa sân, bộ giáp bạc oai phong bám đầy bụi bặm và sự nhục nhã.
"Nhìn kìa, Tần tướng quân của nàng đang sụp đổ kìa." Phó Cửu Tiêu khẽ nhếch môi, giọng mang theo sự thỏa mãn tột độ.
"Hắn của , là bài học của ." Ta nhấp một ngụm . "Hắn dùng 'chính nghĩa' để che đậy tham vọng, nhưng quên mất rằng tiền bạc tai, nó lời giáo điều, nó chỉ lời kẻ nào điều khiển nó."
lúc đó, Tần Chính dường như thấy chúng . Hắn ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu hận thù, nhưng trong sự hận thù đó còn một sự bàng hoàng và hối hận khôn nguôi. Hắn nhận , kẻ mà từng khinh thường là "nữ nhân chỉ đến tiền", thực chất là kẻ dùng tiền để bóp c.h.ế.t bộ tiền đồ của .
Ta giơ chén về phía , khẽ gật đầu một cái như lời chào tạm biệt.
"Vương gia, xem, nếu bây giờ mua phủ của với giá một đồng bạc, bán ?"
Phó Cửu Tiêu bật , kéo lòng, đặt một nụ hôn lên tóc : "Nàng ác thật, nhưng thích."
Tối hôm đó, thương hội Hưng Thịnh chính thức tuyên bố phá sản. Toàn bộ gia sản của Tần gia và Bạch gia niêm phong để trả nợ. Một đòn chí mạng chỉ lấy tiền bạc của chúng, mà còn lấy quyền lực chính trị. Không tiền nuôi quân, tiền lo lót, Tần Chính giờ đây chỉ còn là một con hổ giấy răng.
, kẻ dồn đường cùng sẽ chuyện điên rồ.
"Ảnh Nhất, canh giữ phủ cho kỹ. Tần Chính sẽ yên chờ c.h.ế.t . Hắn chắc chắn sẽ dùng quân đội để phản."
Ta cửa sổ, nơi tuyết vẫn rơi trắng trời. Kịch bản của đến những chương cuối cùng. Và cái kết cho kẻ phản diện... , cái kết cho kẻ đóng vai chính nghĩa giả tạo, chắc chắn sẽ hề êm .