PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C14
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:32:45
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 14: TÙ NHÂN CỦA KHÁT VỌNG, ĐOÁ SEN TÀN TRONG LÃNH CUNG
Hoàng cung đêm binh biến nồng nặc mùi m.á.u và khói s.ú.n.g. Tuyết rơi dày hơn, như dùng sắc trắng tinh khôi để che đậy những vết nhơ của cuộc tranh quyền đoạt vị. Tần Chính tống đại lao, xiềng xích nặng nề khóa c.h.ặ.t đôi tay từng cầm kiếm dẹp loạn. Bạch Liên Tuyết thì giam lỏng trong một góc cũ nát của lãnh cung, nơi chỉ tiếng quạ kêu và những bức tường rêu phong ẩm mốc.
Ta trong xe ngựa trở về phủ, đầu tựa vai Phó Cửu Tiêu. Hắn gì, bàn tay to lớn bao trọn lấy tay , chốc chốc siết nhẹ như thể xác nhận vẫn còn đây, bằng xương bằng thịt.
"Vương gia, đang lo lắng điều gì?" Ta khẽ hỏi, phá tan bầu khí im lặng.
Phó Cửu Tiêu ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm: "Tần Chính khi áp giải nàng. Ánh mắt đó... ghét."
Ta bật , đưa tay véo nhẹ cái mũi cao thẳng của : "Hắn sắp c.h.ế.t tới nơi , còn chấp nhặt gì? Bây giờ, việc quan trọng nhất là chúng thu dọn tàn cuộc. Số tài sản tịch biên từ phủ Tần gia và đồng bọn đủ để chúng mở rộng kinh doanh sang tận Tây vực đấy."
Hắn đáp, chỉ kéo sát lòng hơn. Ta , cái tính chiếm hữu của tên phản diện ăn m.á.u .
...
Sáng hôm , khi đang bận rộn kiểm kê danh sách khí giới và bạc trắng thu từ cuộc binh biến, Ảnh Nhất bước , vẻ mặt chút kỳ quái.
"Vương phi, thư... gửi cho ."
"Thư? Ai gửi?"
"Bẩm... là từ đại lao. Tần Chính dùng m.á.u của lên vạt áo, nhờ cai ngục chuyển tới cho . Hắn ... một bí mật về phận của cho khi c.h.ế.t."
Ta nhướng mày. Bí mật phận? Ta là xuyên , bí mật của chính là cái kịch bản , thì cái quái gì ? tính tò mò của một biên kịch trỗi dậy, cầm lấy mảnh vải đầy vết m.á.u khô khốc .
Chưa kịp mở , một luồng gió lạnh lướt qua. Phó Cửu Tiêu từ xuất hiện, giật phắt mảnh vải tay , vò nát ném thẳng lò sưởi đang cháy rực.
"Phó Cửu Tiêu! Người gì ?" Ta bật dậy.
"Hắn tư cách chuyện với nàng." Giọng lạnh như băng, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. "Nhất Ninh, nàng là của . Dù là m.á.u là lời của , cũng phép vấy bẩn tai nàng."
"Người điên ? Biết về việc phe cánh còn đang lẩn trốn thì ?"
"Ta quan tâm." Phó Cửu Tiêu tiến gần, ép cạnh bàn, đôi tay chống hai bên khóa c.h.ặ.t . "Ta g.i.ế.c sạch những kẻ cản đường. Thiên hạ giờ là của chúng . Nàng chỉ cần thôi là đủ . Hiểu ?"
Ta cái vẻ mặt ghen tuông đến mức hắc hóa của , thấy buồn thấy tim đập nhanh hơn một nhịp. Ta vòng tay qua cổ , nhón chân hôn nhẹ lên môi một cái: "Được , xem thì xem. Dù cũng chỉ là một kẻ thua cuộc."
Sự căng thẳng mặt Phó Cửu Tiêu tan biến trong chớp mắt. Hắn cúi xuống, định đáp nụ hôn đó thì Thanh Trúc hớt hải chạy :
"Vương phi! Lãnh cung biến! Bạch Liên Tuyết... ả tự sát thành, hiện đang đòi gặp bằng . ả một vật trả cho , là di vật của mẫu ."
Ta khựng . Mẫu của Thẩm Nhất Ninh? Trong kịch bản, bà c.h.ế.t sớm và để một chiếc khóa trường thọ bằng ngọc. Nếu Bạch Liên Tuyết cầm thứ đó, nhất định lấy .
"Ta cùng nàng." Phó Cửu Tiêu trầm giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c14.html.]
...
Lãnh cung hoang tàn, mùi gỗ mục và ẩm thấp xộc mũi. Bạch Liên Tuyết bệt nền đất, bộ váy trắng giờ lấm lem bùn đất, mái tóc rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt. Thấy bước , ả ngẩng đầu lên, nụ méo mó hiện môi.
"Ngươi đến ... Thẩm Nhất Ninh, ngươi thắng . Ngươi tất cả, còn ... chẳng còn gì cả."
Ta cách ả một an , giọng nhạt nhẽo: "Vật của ? Trả đây sẽ xin Vương gia cho cô một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng."
Bạch Liên Tuyết từ trong ống tay áo lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, tay run rẩy mở . Bên trong đúng là chiếc khóa ngọc trường thọ. ả đưa tay : "Lại đây mà lấy... Ngươi sợ ?"
Ta định bước tới, nhưng Phó Cửu Tiêu giữ c.h.ặ.t t.a.y . Hắn nheo mắt chiếc hộp, ánh mắt chút điên dại của Bạch Liên Tuyết.
"Đừng qua đó."
Hắn vung tay, một luồng kình lực từ lòng bàn tay đ.á.n.h văng chiếc hộp gỗ khỏi tay ả. Chiếc hộp rơi xuống đất, vỡ tan tành. Một làn khói đen kịt bốc lên từ bên trong, kèm theo tiếng xèo xèo kinh hoàng.
"Độc bột!" Ảnh Nhất hô lớn.
Bạch Liên Tuyết thấy kế hoạch thất bại, liền lên sằng sặc như điên: "Ha ha ha! Tiếc quá! Nếu ngươi chạm thứ đó, da thịt ngươi sẽ thối rữa trong vòng ba thở. Thẩm Nhất Ninh, hận ngươi! Tại ngươi xuất hiện? Tại ngươi cướp tất cả của ?"
Ta làn khói đen đang ăn mòn cả nền gạch, lòng lạnh lẽo vô cùng. Đóa sen trắng cuối cùng cũng lộ bản chất của một loài hoa độc.
"Bạch Liên Tuyết, cướp của cô. Là do cô quá tham lam. Cô mẫu nghi thiên hạ, nam chính yêu , tất cả quỳ chân nhưng tự nỗ lực. Cô chỉ dùng nước mắt để điều khiển khác. cô quên mất rằng, trong thế giới , nước mắt là thứ rẻ mạt nhất."
Ta sang Phó Cửu Tiêu, thấy sắc mặt xanh mét vì giận dữ.
"Vương gia, xử lý theo pháp luật . Ta thấy ả nữa."
Phó Cửu Tiêu Bạch Liên Tuyết, ánh mắt như một con sâu bọ: "Cắt lưỡi, phế bỏ gân tay gân chân, ném hầm tối của đại lao. Cho ả sống bên cạnh Tần Chính, để hai kẻ 'chân tình' các ngươi ở bên mãi mãi."
Bạch Liên Tuyết thấy thế, đôi mắt trợn ngược lên vì kinh hãi ngất xỉu ngay tại chỗ. Cái c.h.ế.t đáng sợ, đáng sợ nhất là sống trong tăm tối bên cạnh kẻ mà cùng thất bại.
Khi khỏi lãnh cung, ánh nắng mùa đông yếu ớt chiếu lên chúng . Phó Cửu Tiêu đột ngột ôm chầm lấy từ phía , giọng run rẩy:
"Nhất Ninh... hứa với , đừng bao giờ mạo hiểm như nữa. Nếu hôm nay cùng, nàng..."
Ta xoay , áp tay má , cảm nhận ấm thực thụ của một con bằng xương bằng thịt, một nhân vật vô hồn giấy.
"Ta hứa. Phó Cửu Tiêu, cũng hứa với một chuyện."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Chuyện gì?"
"Dù chuyện gì xảy , dù là ai, từ đến, cũng tin tưởng . Đừng dùng cái sự đa nghi của phản diện để nữa, ?"
Phó Cửu Tiêu im lặng một lúc lâu, cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi . Nụ hôn đó cho lời thề non hẹn biển. Giữa cung đình lạnh lẽo , hai kẻ vốn dĩ là " dưng" trong một kịch bản nghiệt ngã, giờ đây tìm thấy ấm của .
rằng, ở nơi sâu thẳm của đại lao, Tần Chính đang một nụ đầy bí hiểm. Hắn một bí mật mà cả và Phó Cửu Tiêu đều ngờ tới... Một bí mật thể khiến cả thế giới sụp đổ.