PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C15
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:33:22
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 15: KẺ VIẾT KỊCH BẢN ĐỐI ĐẦU KẺ PHÁ TRÒ
Tiệc mừng chiến thắng tại phủ Nhiếp chính vương linh đình từng . Rượu ngon tràn trề, tơ lụa giăng khắp các lối , tiếng của các quan viên mới quy thuận vang động cả bầu trời đêm. Ta ở vị trí chủ mẫu, bên cạnh là Phó Cửu Tiêu đang uy nghiêm trong bộ mãng bào đen thêu chỉ bạc.
, đầu đau như b.úa bổ.
Từng đoạn ký ức thuộc về – những hình ảnh Thẩm Nhất Ninh thật sự quỳ chân Tần Chính, những lời thề thốt non hẹn biển mà từng – đột ngột hiện về như những thước phim , nhòe nhoẹt và ch.ói tai.
"Nhất Ninh, nàng ? Sắc mặt nàng ." Phó Cửu Tiêu nhận sự bất thường, đặt chén rượu xuống, bàn tay ấm áp nắm lấy tay , lo lắng hỏi.
"Ta... ch.óng mặt. Chắc là do uống nhiều rượu trái cây." Ta gượng , nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác bất an cực độ.
lúc đó, Ảnh Nhất bước , mặt biến sắc, ghé tai Phó Cửu Tiêu thì thầm điều gì đó. Đôi lông mày của nhíu c.h.ặ.t , sát khí lập tức bao trùm lấy bàn tiệc.
"Nàng ở đây, một lát sẽ về." Hắn dậy, dứt khoát bước .
Ta theo bóng lưng , xuống chén rượu trong tay. Một trực giác nhạy bén của một biên kịch mách bảo rằng: Có điều gì đó chệch khỏi quỹ đạo. Trong kịch bản của , Tần Chính lúc đáng lẽ tuyệt vọng chờ c.h.ế.t.
"Vương phi, gửi cho cái ." Thanh Trúc run rẩy đưa cho một mảnh giấy nhỏ giấu trong khay .
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ bằng... tiếng Anh: "Game on, Screenwriter. (Trò chơi bắt đầu , nhà biên kịch)."
Tim suýt chút nữa ngừng đập. Tiếng Anh? Ở thời đại ?
Ta bật dậy, mặc kệ sự ngỡ ngàng của đám quan khách, lao thẳng về hướng đại lao của phủ.
...
Đại lao tối tăm và ẩm thấp. Phó Cửu Tiêu đang phòng giam của Tần Chính, thanh kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ, run lên bần bật vì giận dữ.
Tần Chính đang xếp bằng nền đất bẩn thỉu, xiềng xích quanh dường như chẳng còn chút tác dụng nào. Hắn ngẩng đầu lên, thấy , một nụ ngạo mạn và hiện đại hiện môi – cái kiểu mà thường thấy ở những kẻ phản diện cấp cao trong các bộ phim Hollywood.
"Chào Thẩm tiểu thư, nên gọi cô là... Biên kịch Thẩm?" Tần Chính cất giọng, còn là âm điệu cổ phong cứng nhắc, mà là giọng điệu lả lơi của một kẻ đồng hương.
Ta khựng , cảm giác như một gáo nước lạnh dội xuống đỉnh đầu. "Ngươi... ngươi cũng là xuyên ?"
"Xuyên ?" Tần Chính sằng sặc. "Cô nghĩ cái thế giới rác rưởi đủ trình độ để chứa đựng linh hồn của ? Ta là kẻ phá mã (h.a.c.ker) của hệ thống . Cô cái kịch bản cẩu huyết để thỏa mãn tham vọng phú bà, còn đây để biến nó thành một đấu trường đẫm m.á.u."
Hắn dậy, xích sắt tay bỗng chốc vỡ vụn như bằng giấy. Phó Cửu Tiêu lao lên, một chiêu "Hắc Long Xuất Hải" cực mạnh đ.â.m thẳng n.g.ự.c Tần Chính. , Tần Chính chỉ đưa một ngón tay đỡ.
Keng!
Thanh bảo kiếm của Phó Cửu Tiêu gãy đôi. Hắn một luồng kình lực vô hình hất văng , va mạnh tường đá, m.á.u tươi phun từ khóe miệng.
"Cửu Tiêu!" Ta hét lên, lao đến đỡ lấy .
Tần Chính thong thả bước khỏi phòng giam, ai ngăn cản nổi. "Đáng thương cho cái 'mỏ vàng' của cô quá. Hắn chỉ là một chuỗi mã code cô lập trình để yêu cô thôi. Cô nghĩ tình cảm là thật ?"
Hắn , ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: "Cô dùng kinh tế hiện đại để lũng đoạn thị trường, thông minh. cô quên mất rằng, thể đổi 'biến '. Ngày mai, bộ vàng trong kho của cô sẽ biến thành đá cuội. Muối của cô sẽ biến thành cát. Và quân đội của Phó Cửu Tiêu... chúng sẽ quên sạch kẻ gọi là Nhiếp chính vương là ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c15.html.]
Ta run rẩy ôm lấy Phó Cửu Tiêu. Hắn dù thương nặng nhưng vẫn cố gắng dùng hình to lớn che chắn cho , đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự căm hận: "Nhất Ninh... đừng bậy... là thật... tình cảm của đối với nàng... là giả..."
Ta Phó Cửu Tiêu, kẻ đang ngạo nghễ mặt. Đây còn là cuộc chiến giữa hai nhân vật trong truyện nữa. Đây là cuộc chiến giữa kẻ sáng tạo và kẻ phá hoại.
"Tần Chính, bất cứ thứ gì đang ở trong cái xác đó," Ta dậy, lau nước mắt, ánh mắt trở nên lạnh lùng và tỉnh táo hơn bao giờ hết. "Ngươi thể đổi mã code, nhưng ngươi thể đổi 'logic'. Thế giới vận hành dựa niềm tin của bách tính. Ngươi biến vàng thành đá, thì sẽ khiến đá trở nên quý giá hơn vàng. Ngươi xóa ký ức của binh lính, thì sẽ dùng m.á.u để nhắc nhở họ về sự trung thành."
Ta lấy từ trong tay áo một bản thảo cũ – chính là chương cuối cùng bao giờ công bố.
"Ngươi nghĩ chỉ một kết cục ? Ta là biên kịch, luôn bản thảo dự phòng (Backup plan). Trong chương , cài cắm một 'virus' tự hủy cho bộ hệ thống nếu kẻ can thiệp trái phép. Ngươi cùng c.h.ế.t với cái thế giới ?"
Nụ mặt Tần Chính khựng . Hắn nheo mắt bản thảo trong tay , sự nghi hoặc bắt đầu nảy sinh.
Phó Cửu Tiêu ở chân , dù thở đứt quãng nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy gấu váy . Hắn hiểu chúng đang gì, chỉ rằng phụ nữ của đang đối đầu với một thứ quái vật kinh tởm để bảo vệ .
"Ngươi dám ? Nếu hệ thống sụp đổ, linh hồn ngươi cũng sẽ tan biến." Tần Chính lạnh giọng.
"Tan biến thì ?" Ta nhếch môi, một nụ phũ phàng chuẩn chất Zhihu. "Dù cũng phú bà nửa năm, nếm mùi vị của Nhiếp chính vương phi, còn một chồng phản diện trai phục tùng. Ta sống đủ . Còn ngươi? Một kẻ xâm nhập lén lút, ngươi chẳng gì cả ngoài sự đố kỵ."
Ta bắt đầu xé bản thảo, từng mảnh giấy rực sáng lên một ánh sáng xanh kỳ lạ. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, các bức tường của đại lao rạn nứt, để lộ những dòng mã lệnh lấp lánh đằng lớp gạch đá.
Tần Chính hoảng hốt: "Con điên ! Cô dừng tay ngay!"
Ta dừng . Ta Phó Cửu Tiêu, mỉm dịu dàng giữa đống đổ nát của thực tại:
"Cửu Tiêu, nếu đây là một giấc mơ, thì đây là giấc mơ nhất của . Nếu biến mất, hãy cứ sống thật nhé. Đừng phản diện nữa, hãy một vị vương gia bụng, tiêu sạch tiền mà vất vả kiếm về."
"Không! Ta cần tiền! Ta cần nàng!" Phó Cửu Tiêu gào lên, dùng chút sức tàn cuối cùng ôm chầm lấy .
Ánh sáng xanh bao trùm lấy tất cả. Tiếng gào thét của Tần Chính lùi xa dần. Ta cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, dường như đang tan thành hàng triệu hạt cát.
, một cảm giác ấm áp từ bàn tay của Phó Cửu Tiêu vẫn truyền đến. Một đoạn mã code... đang tự chuyển hóa. Tình yêu của , thứ mà Tần Chính gọi là "giả tạo", bỗng nhiên bùng phát một năng lượng mạnh mẽ đến mức bẻ gãy cả quy luật của hệ thống.
Rắc!
Một tiếng động như thủy tinh vỡ vang lên. Khi mở mắt nữa, vẫn đang ở trong đại lao. Tần Chính biến mất, chỉ còn một cái xác hồn sàn.
Hệ thống sụp đổ. Nó ... khởi động theo ý chí của Phó Cửu Tiêu.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Phó Cửu Tiêu ôm c.h.ặ.t lấy , thở nồng nặc mùi m.á.u nhưng đôi mắt sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
"Nhất Ninh... vẫn ở đây. Đừng hòng bỏ rơi ."
Ta quanh, thứ trở bình thường, nhưng , thế giới từ giờ còn là kịch bản của nữa. Nó trở thành một cuộc đời thực thụ, nơi mà mỗi bước của chúng đều gì đảm bảo .
"Vương gia... mới đ.á.n.h bại một vị thần đấy." Ta khổ, gục đầu vai .
"Ta quan tâm thần quỷ." Hắn thì thầm tai . "Ai mang nàng , sẽ g.i.ế.c kẻ đó. Kể cả đó là chính cái ' phận' mà nàng thường ."
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y . Được , nếu hệ thống cho một cơ hội thứ hai, sẽ biến cái thế giới "" thành thiên đường của chúng . Tần Chính c.h.ế.t, nhưng cuộc chiến kinh tế để khôi phục những gì phá hoại mới chỉ bắt đầu.