PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C19

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:00:50
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 19: ĐẠI THANH TRỪNG TÀI CHÍNH, CHÚA TỂ CỦA LÒNG DÂN

Kinh thành trải qua một mùa đông no ấm nhờ hối phiếu và lương thực của phủ Nhiếp chính vương – nay là Hoàng cung. khi mùa xuân chạm ngõ, một cơn sóng ngầm bắt đầu nổi lên từ các đại gia tộc lâu đời.

Bọn chúng – những kẻ nắm giữ hàng vạn mẫu ruộng đất và nô tỳ từ thời tiền triều – bắt đầu cảm thấy quyền lực đe dọa. Thẩm Nhất Ninh cho dân vay vốn lãi suất, cho dân mua giống cây trồng bằng hối phiếu, điều khiến đám tá điền còn mặn mà với việc trâu ngựa cho các thế gia nữa.

"Hoàng hậu, biến ." Ảnh Nhất bước tẩm điện, sắc mặt nghiêm trọng. "Tứ đại gia tộc đầu là Vương gia và Tạ gia liên kết với . Bọn chúng lệnh cho tất cả các cửa tiệm, tô giới thuộc quyền quản lý của đồng loạt từ chối thu nhận hối phiếu ngân hàng. Bọn chúng còn tung tin đồn rằng ngân khố rỗng, hối phiếu chỉ là giấy lộn, ép dân chúng đổ xô rút vàng thật."

Ta đang thong thả tỉa hoa, xong chỉ khẽ nhếch môi, chiếc kéo sắc lẹm cắt phăng một cành thừa.

"Muốn chơi trò 'đình công tài chính' với ? Lũ cáo già đúng là sống quá lâu nên quên mất ai mới là nắm giữ mạch m.á.u của cái vương quốc ."

Phó Cửu Tiêu từ phía bước tới, khoác lên vai chiếc áo choàng lụa mỏng. Ánh mắt lạnh lùng như gươm tuốt khỏi vỏ: "Nàng dẫn quân san phẳng phủ của bọn chúng ? Tội danh ' loạn lòng dân, phá hoại kinh tế' đủ để tru di cửu tộc."

Ta xoay , vỗ về l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng giận dữ của : "Bệ hạ, bạo lực chỉ khiến bọn chúng trở thành 'nghĩa sĩ' trong mắt đám hủ nho. Ta bọn chúng quỳ xuống, dập đầu xin thu nhận đống đất đai mục nát đó. Người cứ chuẩn sẵn cho một đạo quân... nhưng để g.i.ế.c , mà để 'đo đạc địa chính'."

...

Sáng hôm , kinh thành náo loạn.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Dân chúng cầm hối phiếu đổ xô đến Ngân hàng Quốc gia đòi đổi vàng. Đám tay chân của các thế gia trộn đám đông, ngừng gào thét kích động: "Hoàng hậu l.ừ.a đ.ả.o! Trả vàng cho chúng ! Hối phiếu là giấy lộn!"

Ta khoác phượng bào lộng lẫy, đích xuất hiện lầu cao của ngân hàng. Bên cạnh là hàng chục rương vàng thật mở toang, ánh sáng vàng kim lấp lánh nắng xuân khiến đám đông lóa mắt.

"Bách tính đây!" Giọng vang vọng nhờ hệ thống loa đồng. "Ai đổi vàng, cho đổi hết! báo , hôm nay ai đổi hối phiếu lấy vàng, vĩnh viễn hưởng chính sách mua muối, mua t.h.u.ố.c và vay vốn của triều đình nữa. Cánh cửa của sự phồn vinh chỉ mở cho những kẻ lòng tin!"

Đám đông khựng . Sự thật là vàng trong tay còn nhiều hơn cả trí tưởng tượng của bọn chúng. Nhìn đống vàng thật sự hiện diện, lòng tin của dân chúng bắt đầu trở .

đó mới chỉ là màn dạo đầu.

Ngay chiều hôm đó, tung "đòn chí mạng": Sắc lệnh Cải cách Địa chính.

"Vì các thế gia tin tưởng hối phiếu của triều đình, chứng tỏ bọn họ đóng góp cho sự phát triển của vương quốc. Nay triều đình ban lệnh: Toàn bộ thuế đất từ nay về chỉ nộp bằng hối phiếu. Kẻ nào hối phiếu để nộp thuế, triều đình sẽ thu hồi đất đai để chia cho dân nghèo canh tác."

Cú đ.á.n.h trực tiếp đ.á.n.h t.ử huyệt của lũ thế gia. Bọn chúng nhận hối phiếu, lấy hối phiếu để nộp thuế cho hàng vạn mẫu ruộng của ? Nếu hối phiếu, bọn chúng buộc bán lương thực, bán đất hoặc mang vàng bạc tích trữ bao đời để đổi lấy "tờ giấy" mà bọn chúng chê bai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c19.html.]

Chưa dừng ở đó, lệnh cho quân đội của Phó Cửu Tiêu phong tỏa tất cả các tuyến đường vận chuyển của tứ đại gia tộc với lý do "kiểm tra an quốc gia". Toàn bộ hàng hóa của bọn chúng ứ đọng, thối rữa trong kho, trong khi đó hối phiếu của vẫn lưu thông mạnh mẽ trong dân gian.

...

Ba ngày , cổng hoàng cung chật kín những vị lão gia tóc râu bạc phơ, đây vốn vênh váo coi khinh là "con buôn", nay đều quỳ rạp đất, trán đập xuống gạch đến chảy m.á.u.

"Hoàng hậu nương nương khai ân! Chúng thần ngu , xin nộp bộ ruộng đất dư thừa để đổi lấy hối phiếu nộp thuế!"

Ta thong thả bước , tay cầm chiếc bàn tính ngọc, nhịp điệu lách cách như tiếng đếm ngược của một thời đại cũ đang tàn lụi.

"Các vị đại thần, chẳng các vị hối phiếu là giấy lộn ? Sao giờ quý giá thế?" Ta nhạt, ánh mắt lạnh lẽo. "Muốn đổi đất lấy hối phiếu? Được thôi. giá đất hiện tại do quyết định. Một mẫu ruộng thượng hạng... đổi lấy một tờ hối phiếu mười lượng bạc. Các vị thấy ?"

"Mười lượng? Đó là ép quá đáng!" Vương lão gia thét lên.

"Ép ?" Phó Cửu Tiêu bước từ rèm, thanh kiếm lệnh trong tay đập mạnh xuống đất. "Lúc các ngươi ép bách tính đường cùng, nghĩ đến hai chữ 'ép ' ? Ký bản chuyển nhượng đất đai, hoặc là đại lao chờ ngày xử trảm vì tội mưu loạn kinh tế. Chọn ."

Trước sự uy h.i.ế.p của kiếm và sự bóp nghẹt của tiền, tứ đại gia tộc sụp đổ .

Chỉ trong vòng một tháng, hơn một nửa ruộng đất của vương quốc thu hồi về tay triều đình. Ta lập tức lệnh chia nhỏ đất đai cho những hộ dân ruộng, cho họ vay vốn mua trâu bò và công cụ lao động bằng hối phiếu dài hạn.

Lần đầu tiên trong lịch sử, nông dân thực sự chủ mảnh đất cày cấy. Uy tín của và Phó Cửu Tiêu trong lòng bách tính đạt đến mức độ thần thánh. Đi đến , cũng lập bàn thờ, gọi là "Mẹ của vương quốc".

Tối hôm đó, giữa điện Cần Chánh, Phó Cửu Tiêu ôm lòng, bản đồ vương quốc màu sắc của sự phồn vinh.

"Nhất Ninh, nàng nàng điều mà mười đời hoàng đế đó ? Nàng tiêu diệt các thế gia mà tốn một giọt m.á.u của quân sĩ."

Ta tựa đầu n.g.ự.c , mệt mỏi nhưng mãn nguyện: "Vì dùng kiếm để c.h.é.m bọn chúng, dùng kiếm để c.h.é.m túi tiền của bọn chúng. Tiền bạc chính là thứ xiềng xích bền chắc nhất, cũng là v.ũ k.h.í sắc bén nhất."

Hắn hôn lên tóc , giọng trầm khàn: "Nàng là ác quỷ trong mắt bọn chúng, nhưng là nữ thần trong mắt . Ngày mai, phong nàng 'Đại Nguyên Soái Kinh Tế' của vương quốc ."

Ta bật : "Phong chức gì cũng , miễn là cho nghỉ phép một tuần. Ta cùng ngắm hoa xuân, bàn chuyện tiền nong nữa."

"Được, chiều nàng hết."

, kịch bản vẫn thực sự kết thúc. Ở một góc khuất nào đó của hệ thống, linh hồn của Tần Chính và Lý Minh vẫn đang gầm rú vì thất bại. Chương cuối cùng của chúng ... lẽ sẽ là một màn thử thách về sự lựa chọn: Giữa quyền lực tối thượng và việc trở về thế giới thực, sẽ chọn cái nào?

Loading...