PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C20
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:02:44
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 20: KẾT THÚC CỦA KỊCH BẢN, BẮT ĐẦU CỦA ĐỊNH MỆNH
Kinh thành xuân, hoa đào nở rộ khắp các lối trong hoàng cung. Sau cuộc thanh trừng tài chính, vương quốc bước thời kỳ cực thịnh. Hối phiếu của lưu thông đến tận vùng biên ải xa xôi, dân no ấm, quốc khố đầy ắp vàng ròng. Ta điều mà biên kịch đều mơ ước: Viết nên một kết cục mỹ cho chính .
, đêm trăng tròn tháng Giêng, khi đang tựa đầu vai Phó Cửu Tiêu bên hồ Thái Dịch, một âm thanh máy móc khô khốc bỗng vang lên trong đại não:
[Thông báo hệ thống: Nhiệm vụ "Phú Bà Phản Diện" thành 100%. Cánh cổng gian sẽ mở 60 phút. Người dùng Thẩm Nhất Ninh thể chọn: Trở về hiện đại với khối tài sản tương đương giá trị kiếm , hoặc ở và tan biến cùng hệ thống khi kịch bản đóng .]
Ta khựng , chén rượu tay suýt chút nữa rơi xuống mặt nước phẳng lặng. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Trở về?
Ở hiện đại, sẽ là nữ biên kịch giàu nhất thế giới, sống trong biệt thự, xe sang, còn lo ám sát binh biến. Còn ở đây? Nếu hệ thống đóng , thế giới sẽ về ? Phó Cửu Tiêu sẽ ?
"Nhất Ninh, nàng ? Tay nàng lạnh quá." Phó Cửu Tiêu xoay , đôi mắt thâm trầm đầy lo lắng .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Ta , gương mặt mà từng ghét bỏ là "nhân vật phản diện", giờ đây mỗi đường nét đều khắc sâu tim gan . Ta run rẩy chạm gò má : "Cửu Tiêu... nếu một ngày đột nhiên biến mất, sẽ gì?"
Ánh mắt đột ngột trở nên sắc lạnh, một sự chiếm hữu điên cuồng trỗi dậy: "Nàng định ? Ta phong tỏa cả thiên hạ , ngay cả một con chim cũng bay thoát khỏi tầm mắt . Nàng trốn với đống vàng của nàng ?"
"Không trốn... mà là thuộc về một nơi xa." Ta nghẹn ngào. "Nơi đó , cung điện , chỉ những khối bê tông vô hồn."
[Thời gian còn : 45 phút.]
Bỗng nhiên, gian xung quanh bắt đầu nhòe . Những cánh hoa đào đang rơi bỗng khựng giữa trung. Những cung tỳ, thái giám đằng xa bỗng chốc trở nên bất động như những bức tượng sáp. Thế giới đang "đóng băng" để chuẩn cho quá trình đào thoát của .
Chỉ Phó Cửu Tiêu là vẫn cử động . Hắn dường như nhận sự bất thường, gào lên, âm thanh x.é to.ạc sự tĩnh lặng của hệ thống: "Nhất Ninh! Tại bọn họ dừng ? Tại cảm nhận nhịp tim của chính nữa?"
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy , sức mạnh của một kẻ phản diện đạt đến đỉnh điểm khiến bẻ gãy cả quy luật gian. "Nàng là yêu nữ đúng ? Nàng đến đây để trêu đùa , để yêu nàng đến phát điên nàng bỏ ?"
"Ta bỏ !" Ta nấc lên. " nếu ở , khi kịch bản kết thúc, cả thế giới sẽ biến thành hư vô. Người sẽ biến mất, cũng sẽ biến mất. Hệ thống rằng chỉ mới phép trở về."
[Thời gian còn : 30 phút.]
Phó Cửu Tiêu quanh thế giới đang dần mất màu sắc, chỉ còn hai chúng là những điểm sáng duy nhất. Hắn t.h.ả.m thiết, nụ ngạo mạn nhưng đầy bi thương của một vị vua thể giữ nổi yêu.
"Biến thành hư vô thì ? Ta vốn dĩ là một kẻ phản diện nàng định sẵn c.h.ế.t trong cô độc. Chính nàng mang ánh sáng đến, chính nàng dạy thế nào là tin tưởng, thế nào là yêu một hơn cả mạng sống. Nếu nàng, cái ngai vàng , cái thiên hạ chỉ là một nấm mồ xa hoa mà thôi."
Hắn nắm lấy tay , đặt lên n.g.ự.c trái của – nơi mà tình yêu biến một chuỗi mã code thành một trái tim thực thụ.
"Nhất Ninh, nếu nàng về, hãy mang theo. Nếu thể mang theo, hãy để tan biến cùng nàng. Ta cần một vương triều vĩnh cửu ấm của nàng."
[Thời gian còn : 10 phút. Cảnh báo: Nếu lựa chọn, hệ thống sẽ tự động đào thải linh hồn dùng.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c20.html.]
Ta đôi mắt đỏ ngầu của , những ký ức suốt một năm qua. Những vả mặt nam chính, những đêm cùng mài mực sổ sách, những lúc cùng vượt qua mưa b.o.m bão đạn ở biên thùy... Tất cả đều là thật. Tiền bạc thể là giả, kịch bản thể là giả, nhưng sự hy sinh của dành cho là thứ một hệ thống nào thể mô phỏng .
Ta là một biên kịch thực dụng. Và sự thực dụng nhất lúc chính là: Ta thà chọn một cái c.h.ế.t rực rỡ bên cạnh yêu, còn hơn một sự sống giàu sang nhưng cô độc trong thực tại.
Ta vươn tay, chạm hư , nơi bảng điều khiển của hệ thống đang nhấp nháy: "Ta chọn... Ở LẠI."
[Cảnh báo: Lựa chọn sẽ xóa bỏ quyền truy cập hệ thống. Người dùng sẽ trở thành một phần vĩnh viễn của thế giới . Mọi hỗ trợ từ tương lai sẽ ngắt bỏ. Xác nhận?]
"XÁC NHẬN!" Ta hét lên.
Một tiếng nổ ch.ói tai vang lên trong đầu . Ánh sáng xanh bao trùm lấy cả hoàng cung. Ta cảm thấy linh hồn như xé nát gắn kết một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cánh cổng gian đóng sầm , tan biến hư .
Thời gian bắt đầu trôi trở . Những cánh hoa đào tiếp tục rơi. Tiếng nhạc từ đại điện vang lên. Cung tỳ, thái giám bắt đầu di chuyển.
Ta mở mắt , thấy vẫn đang trong vòng tay của Phó Cửu Tiêu. Hắn , đôi mắt vẫn còn vương những giọt nước mắt hiếm hoi của một bậc đế vương.
"Nàng... nàng ?"
Ta mỉm , đưa tay lau nước mắt cho : "Ta chứ? Ta còn tiêu hết tiền trong kho bạc mà. Vả , hoàng hậu giàu nhất lịch sử thú vị hơn biên kịch nghèo nàn nhiều."
Phó Cửu Tiêu ôm c.h.ặ.t lấy , , nụ đầu tiên còn chút sát khí nào, chỉ sự bình yên vô hạn.
...
Mười năm .
Vương quốc sự cai trị của Phó Cửu Tiêu và sự điều hành của Thẩm Nhất Ninh trở thành đế chế giàu mạnh nhất thế giới. Con đường tơ lụa kết nối Đông - Tây, tiền tệ của chúng lưu hành khắp nơi.
Ta lầu cao, xuống kinh thành nhộn nhịp, bên cạnh là một nhóc khôi ngô đang hí hoáy tập hiện đại bàn tính ngọc. Đó là Thái t.ử, đứa con mang trong cả sự quyết đoán của cha và sự nhạy bén của .
Phó Cửu Tiêu từ phía bước tới, khoác thêm áo cho . Hắn vẫn , vẫn cái tính cuồng vợ ai bằng, dù vua mười năm nhưng vẫn sẵn sàng xuống bếp chỉ để nấu cho một bát canh giải rượu.
"Nhất Ninh, nàng đang tính toán xem năm nay chúng kiếm bao nhiêu ?"
Ta xoay , tựa đầu n.g.ự.c , ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả giang sơn: "Không, đang nghĩ... kịch bản thực sự tuyệt. Không nam chính chính nghĩa giả tạo, nữ chính sen trắng yếu đuối. Chỉ một gã phản diện hết lòng vì vợ, và một phú bà nắm giữ vận mệnh của cả vương triều."
Phó Cửu Tiêu nâng cằm lên, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi . Giữa gian bao la, thầm nhủ:
Phản diện c.h.ế.t, vẫn giàu. quan trọng hơn, phản diện còn sống, mới tình yêu.
Kết cục , dù là ảo thực, cũng mãn nguyện .