PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ - C9
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:27:34
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 9: ĐẠI NÁO TIỆC MỪNG THỌ, VẢ MẶT "SEN TRẮNG"
Tiệc mừng thọ Thái hậu là sự kiện trọng đại nhất kinh thành mùa đông năm nay. Từ sớm, các xe ngựa sang trọng xếp hàng dài từ cửa hoàng cung đến tận phố chính. Ai nấy đều chuẩn những món quà quý hiếm nhất, những bộ cánh lộng lẫy nhất để lấy lòng phụ nữ quyền lực nhất hậu cung.
tâm điểm của sự chú ý ở những vị quan đại thần, mà là ở hai cái tên: Tần Chính và Thẩm Nhất Ninh.
Dân chúng và quan đều đang nín thở chờ xem. Một bên là Tần tướng quân "chính nghĩa" mất uy tín vụ kho lương, một bên là Thẩm Nhất Ninh – vợ lẽ của "ác ma" Phó Cửu Tiêu, kẻ nổi lên với danh hiệu "phú bà" kinh thành.
"Vương phi, xem, cái bộ y phục là quá mức... phô trương ?" Thanh Trúc run rẩy cầm chiếc áo choàng dệt bằng tơ tằm băng tuyết, đính hàng ngàn viên ngọc trai nhỏ xíu lấp lánh như sương mai.
Ta soi trong gương, khẽ chỉnh mái tóc b.úi cao tinh xảo, cài thêm một bộ bộ diêu bằng vàng ròng khảm hồng ngọc – món quà mới nhất của Phó Cửu Tiêu.
"Phô trương? Thanh Trúc, em nên nhớ, chúng đến đây để dự tiệc, chúng đến để 'đòi nợ'. Mà đòi nợ thì khí thế át ."
Ta bước khỏi phòng, Phó Cửu Tiêu đợi sẵn ở đó. Hôm nay mặc một bộ trường bào màu đen tuyền thêu mãng xà bằng chỉ bạc, trông khác gì một vị thần c.h.ế.t bước từ bóng tối nhưng mang vẻ quyến rũ c.h.ế.t . Hắn , đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia kinh diễm hề che giấu.
"Nàng đại náo cung đình ?" Hắn đưa tay cho nắm.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Không, chỉ một chút 'từ thiện' thôi." Ta mỉm , đặt tay lòng bàn tay to lớn của .
...
Tại đại điện hoàng cung, khí đang vô cùng náo nhiệt. Tần Chính xuất hiện với bộ chiến bào oai phong, bên cạnh là Bạch Liên Tuyết – nữ chính nguyên tác với vẻ thanh khiết như hoa sen trắng trong sương sớm. ả mặc một bộ váy lụa trắng đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt luôn mang vẻ u sầu khiến nam nhân nào thấy cũng che chở.
"Thái hậu vạn phúc kim an. Tần Chính xin dâng lên tấm bản đồ cương vực mà chúng thần thu phục ở phía Tây, coi như món quà chúc thọ bà." Tần Chính dõng dạc , nhận hàng loạt tiếng vỗ tay khen ngợi.
Bạch Liên Tuyết cũng tiến lên, giọng dịu dàng như rót mật: "Tuyết nhi gì quý giá, chỉ đôi bàn tay tự tay thêu một bức bình phong vạn thọ trong suốt ba tháng, mong Thái hậu luôn bình an."
Thái hậu mỉm gật đầu, vẻ hài lòng với "cặp đôi vàng" . đúng lúc đó, giọng của thái giám truyền tin vang lên lanh lảnh:
"Nhiếp chính vương Phó Cửu Tiêu, Nhiếp chính vương phi Thẩm Nhất Ninh giá đáo!"
Cả đại điện bỗng chốc im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.
Ta và Phó Cửu Tiêu thong thả bước . Ta theo kiểu tiểu thư khuê các rụt rè, mà với phong thái của một nữ chủ nhân nắm giữ huyết mạch kinh tế. Mỗi bước của , bộ diêu đầu phát những tiếng leng keng thanh thúy, thu hút ánh .
"Thần và thê t.ử đến muộn, xin Thái hậu lượng thứ." Phó Cửu Tiêu nhàn nhạt lên tiếng, khí thế áp đảo khiến đám quan viên xung quanh bất giác lùi .
Bạch Liên Tuyết , đôi mắt ả lóe lên sự ghen tị giấu nổi lớp vỏ bọc thanh thuần. ả khẽ che miệng, nhỏ nhưng đủ để những xung quanh thấy: "Thẩm hôm nay ăn mặc thật rực rỡ, nhưng phủ Nhiếp chính vương dạo kinh doanh buôn bán, mùi đồng tiền vẻ nồng, Thái hậu khó chịu ?"
Đám tiểu thư phe cánh Tần Chính bắt đầu xì xầm: "Phải đó, đường đường là Vương phi mà buôn bán như phường tiểu nhân, thật là mất mặt hoàng gia."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phan-dien-chua-chet-ta-van-la-phu-ba/c9.html.]
Ta hề giận, trái còn tươi hơn. Ta tiến lên phía , hành lễ đúng mực thẳng Bạch Liên Tuyết:
"Bạch tiểu thư đúng, mùi đồng tiền quả thật nồng. đồng tiền là do tự tay kiếm , dùng để nuôi mười vạn quân sĩ đang chịu lạnh ngoài biên thùy, dùng để cứu giúp bách tính đang đói khổ vì tuyết rơi đầu mùa. Không giống như ai đó, cả ngày chỉ thêu thùa mấy thứ hoa hòe hoa sói chẳng thể ăn, chẳng thể mặc, tưởng thế là cao quý."
"Ngươi...!" Bạch Liên Tuyết mặt trắng bệch, nên lời.
Ta sang Thái hậu, lấy một hộp gỗ đơn giản: "Thưa Thái hậu, thần bà là thương dân như con. Mùa đông năm nay khắc nghiệt, bách tính phương Bắc đang lâm cảnh lầm than. Thần xin mượn dịp mừng thọ của bà, mặt phủ Nhiếp chính vương quyên góp mười vạn thạch lương thực và năm vạn bộ áo bông để cứu trợ nạn dân. Đây là biên lai của bộ Hộ mới xác nhận xong."
Cả đại điện chấn động. Mười vạn thạch lương thực! Đó là con khổng lồ mà ngay cả quốc khố lúc cũng chắc điều động nhanh đến thế.
Ánh mắt Thái hậu sáng rực lên. Bà là thông minh, bà hiểu rõ giá trị của món quà hơn hẳn mấy bức bình phong bản đồ .
"Tốt! Tốt lắm! Nhất Ninh, con thật sự lòng." Thái hậu vẫy tay gọi gần. "Ta cứ ngỡ Cửu Tiêu cưới con về chỉ để xung hỉ, ngờ rước một vị 'Thần Tài' về phủ. Có con lo toan, cũng yên tâm về nó hơn."
Tần Chính bên cạnh, mặt mũi xanh mét. Hắn vốn định dùng danh tiếng "chinh chiến" để lấy lòng Thái hậu, ai ngờ dùng "lương thực" đ.á.n.h cho tan tác. Hắn nghiến răng, bước lên : "Thẩm tiểu thư, lương thực quý giá, cô lấy nhiều thế? Chẳng lẽ là tích trữ trái phép từ ?"
Ta , bằng ánh mắt thương hại: "Tần tướng quân, , tiền thì mua tiên. Ta dùng tiền của mua lương thực từ các thương buôn phương Nam khi giá còn rẻ, giờ mang cứu dân, đó gọi là xa trông rộng. Tướng quân , nghĩa là khác . À, suýt nữa thì quên..."
Ta lấy thêm một tờ ngân phiếu: "Đây là năm ngàn lượng vàng, thần xin dâng lên để Thái hậu tu sửa các ngôi chùa trong kinh thành, cầu phúc cho bách tính."
Tần Chính lúc câm nín. Năm ngàn lượng vàng! Hắn lấy nhiều tiền thế để đua với ?
Bạch Liên Tuyết thấy Tần Chính mất mặt, định lấy thể diện bằng cách khác: "Dù tiền, nhưng Vương phi cũng nên quá thô lỗ. Nữ nhi vẫn nên lấy đức trọng..."
Ta khẩy, bước tới sát cạnh ả, hạ thấp giọng: "Bạch tiểu thư, đức của cô là dùng để thêu bình phong, còn đức của là dùng để cứu mạng hàng vạn . Cô chọn cái nào? Hay là cô so xem cái bình phong của cô đáng giá bao nhiêu hạt gạo? Để bảo tính toán giúp cô nhé?"
Bạch Liên Tuyết uất ức đến mức nước mắt chực trào , trông càng thêm vẻ "hoa sen trắng" ức h.i.ế.p. Tần Chính định mặt bảo vệ , nhưng một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai .
Phó Cửu Tiêu từ bao giờ, sát khí tỏa khiến rùng : "Tần tướng quân, vợ đang chuyện với nữ nhân, ngươi định can thiệp ? Chẳng lẽ quân đội Tần gia rảnh rỗi đến mức thích xen chuyện nữ nhi hậu cung?"
Tần Chính cứng họng, chỉ trơ mắt và Phó Cửu Tiêu hiên ngang giữa đại điện, nhận lấy sự tán thưởng của Thái hậu và sự nể sợ của tất cả .
Bữa tiệc mừng thọ kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về phủ Nhiếp chính vương.
Trên đường về, trong xe ngựa, thong thả gỡ bộ diêu nặng nề xuống. Phó Cửu Tiêu , đột nhiên : "Nàng hôm nay oai phong."
"Tất nhiên ." Ta nháy mắt. "Tiêu hết mười vạn thạch lương thực và năm ngàn lượng vàng, oai phong ? Vương gia, thấy xót tiền ?"
Phó Cửu Tiêu cầm lấy tay , kéo lòng , giọng trầm khàn đầy sủng ái: "Tiền hết thì kiếm , nhưng thấy bản mặt của Tần Chính và đám lúc đó... thấy tiền thật sự đáng giá."
Ta tựa đầu n.g.ự.c , lòng thầm nghĩ: Tần Chính, Bạch Liên Tuyết, đây mới chỉ là màn dạo đầu thôi. Kịch còn ở phía .