Phó Bản Vô Hạn: Tôi Là Bệnh Kiều Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 6: Công viên Vui Vẻ 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:57:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai bóng mảnh mai cửa hang tối om chút ánh sáng.

 

Trì Đường lo lắng về phía Kỳ Nặc. Sắc mặt cô lắm, tái nhợt, trông đáng thương vô cùng. Trong lòng Trì Đường lập tức dâng lên cảm giác che chở.

 

“Đừng sợ, chị ở đây với em, sẽ chuyện gì .”

 

Kỳ Nặc khẽ c.ắ.n môi, trong ánh mắt sợ hãi kiên định. Biểu cảm dễ khơi dậy bản năng bảo vệ của Trì Đường, nhất là khi đối phương còn là một cô gái đáng yêu như .

 

“Chị Trì Đường, em sẽ kéo chân chị .”

 

Trì Đường mỉm , đưa tay xoa đầu Kỳ Nặc. Cô rũ mắt xuống, ngoan ngoãn để mặc Trì Đường xoa, trông chẳng khác nào một chú mèo con lời.

 

Bên trong nhà ma tối đen như mực. Vì bộ hệ thống điện ngắt, đèn cảm ứng thể bật sáng, hai gần như mò trong bóng tối mà tiến về phía .

 

Trước mắt thấy gì, cảm giác khiến Kỳ Nặc vô cùng khó chịu. Cô ghét nhất là bóng tối. Nó khiến cô rơi trạng thái thiếu an đến đáng sợ. Hôm qua ít nhất còn đèn cảm ứng soi đường, còn bây giờ thì chẳng lấy một tia sáng.

 

“Kỳ Nặc, em theo sát chị nhé, để chị tìm cầu d.a.o tổng .”

 

Nhà ma thật kỳ lạ. Nhìn từ bên ngoài thấy phòng điều khiển, bên trong càng , ngay cả phòng nghỉ của nhân viên cũng chẳng tồn tại.

 

Kỳ Nặc hồi tưởng lộ trình hôm qua. Cô gần như vấp chướng ngại vật nào, ngược Trì Đường thì vấp mấy liền.

 

“Cạch——”

 

Đèn đột ngột bật sáng. Ánh sáng trắng ch.ói lóa kích thích đôi mắt, chiếu rọi bộ nhà ma. Kỳ Nặc đưa tay che mắt, mất vài giây mới thích ứng . Ngay đó, một bóng nhỏ bé xuất hiện mặt cô.

 

Kỳ Nặc thoáng sững sờ.

 

Trì Đường bước nhanh tới mặt Kỳ Nặc, theo bản năng che chắn cho cô.

 

“Cậu là ai ?”

 

Cậu bé bịt mắt bằng vải trắng đang một chiếc ghế cao nửa mét. Trong tay cầm một đóa hồng còn đang chúm chím nụ. Nghe thấy tiếng hỏi, nghiêng đầu, giơ bông hoa lên, một câu chẳng đầu chẳng đuôi:

 

“Chị ơi, nó còn thơm nữa .”

 

Trì Đường: “?”

 

Kỳ Nặc vỗ nhẹ vai Trì Đường.

 

“Chị Trì Đường, là bạn của em.”

 

Trì Đường: “??”

 

“Tối qua em còn cho ngủ trong phòng của em nữa mà.”

 

Trì Đường: “???”

 

Xin đấy, cái thằng nhóc kiểu gì cũng thấy quỷ dị vô cùng !

 

Kỳ Nặc đang định bước tới nhận lấy bông hồng trong tay bé thì Trì Đường ngăn . Cô hạ giọng nhắc nhở:

 

“Cẩn thận kích hoạt điều kiện t.ử vong.”

 

Kỳ Nặc khẽ mỉm .

 

“Không .”

 

Nói , cô vòng qua Trì Đường, thẳng tới mặt bé. Nhờ chiếc ghế kê chân, chiều cao của hai lúc gần như ngang .

 

Kỳ Nặc tiên bế bé xuống khỏi ghế, đặt ngay ngắn xuống đất, đó nhận lấy đóa hồng, đưa lên mũi khẽ ngửi. Quả thật mùi hương nhạt hơn nhiều.

 

“Chị ơi, hãy mang nó theo bên nhé.”

Cậu bé vui vẻ.

 

Ánh mắt Trì Đường liên tục đảo qua đảo giữa Kỳ Nặc và nhóc, cuối cùng dừng ở cầu d.a.o tổng. Cô cảnh giác bước tới gần.

 

“Này nhóc, công tắc đèn ở chỗ ?”

 

Cậu bé đầu về phía phát âm thanh.

 

“Bởi vì đây em từng chơi trò chơi ở đây nhiều .”

 

Trì Đường thầm nghĩ, lẽ chính là NPC manh mối quan trọng của nơi .

 

“Vậy sắp xếp đạo cụ ở đây như thế nào cho đúng ?”

 

Nói xong tới ba giây, Trì Đường tự trách .

 

“Xin , xin , chị quên mất là em thấy.”

 

Cậu bé ngẩng đầu “” về phía Kỳ Nặc.

 

“Chị ơi, chị ?”

 

Vốn dĩ Kỳ Nặc định . So với thành nhiệm vụ, cô càng tò mò hình phạt sẽ là gì hơn. ở đây cũng chỉ cô, hơn nữa cũng khó mới gặp xa lạ với như .

 

“Muốn chứ.”

 

Cậu bé nhích gần Kỳ Nặc hơn một chút, mùi hương hoa hồng nhàn nhạt vờn quanh ch.óp mũi.

 

“Đầu lâu đặt bên cạnh cô gái trong quan tài đá.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/pho-ban-vo-han-toi-la-benh-kieu-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-6-cong-vien-vui-ve-5.html.]

Trì Đường những chiếc đầu lâu trắng rải rác khắp sàn, về phía căn phòng cũ nát cách đó xa. Qua lớp giấy rách nát cửa, thể thấy một chiếc quan tài phủ đầy bụi đang lặng lẽ bên trong.

 

“Ở đây… tất cả đầu lâu đều đặt đó ?”

 

Cậu bé gật đầu.

 

“Trời ạ, đúng là một công trình lớn đây!”

Trì Đường chống nạnh đống đầu lâu chất đầy các góc tường.

 

Đẩy cánh cửa gỗ mục nát dán giấy rách , thứ đập mắt là một cỗ quan tài màu đen. Trên đó vẽ đầy những hoa văn phức tạp bằng chu sa. Dưới quan tài chất từng tảng đá lớn, mỗi tảng đặt một chiếc đầu lâu.

 

Kỳ Nặc cúi xuống bé.

 

“Đầu lâu đặt đá ?”

 

Cậu bé gật đầu.

 

Trì Đường tiện tay nhặt một chiếc đầu lâu đất, tùy tiện đặt lên tảng đá. vững nên chiếc đầu lâu lăn lông lốc rơi xuống, lăn đến bên chân cô, phát tiếng vang vọng trong phòng.

 

Cậu bé thản nhiên :

 

“Nhỏ tiếng một chút, nếu đ.á.n.h thức cô gái trong quan tài, cô sẽ tức giận đấy.”

 

“Xin nhé.”

Trì Đường gãi đầu, nhặt đầu lâu nhẹ nhàng đặt lên tảng đá.

 

“Thế chứ?”

Cô theo thói quen sang hỏi bé, chợt nhớ thấy.

 

Ban đầu Kỳ Nặc nắm tay bé, nhưng vì việc nên cô buông , tới bên cạnh Trì Đường cùng đặt đầu lâu.

 

“Chắc là .”

 

Hai bàn tay buông thõng của bé khẽ nắm . Cậu hướng về phía Kỳ Nặc, bước lên một bước, như chợt nhận điều gì, giơ hai tay lên, về phía .

 

Khi đầu lâu đặt gần xong một nửa, Kỳ Nặc đột nhiên thấy âm thanh gì đó.

 

Cô vội ngăn Trì Đường .

 

“Chị thấy tiếng ?”

 

“Tiếng á?”

Trì Đường im lặng một lát, “Không mà.”

 

Kỳ Nặc nhíu mày.

 

“Là tiếng của một phụ nữ.”

 

Ban đầu tiếng nhỏ, càng về càng rõ. Lúc Trì Đường cũng thấy.

 

“Là…”

Cô đột nhiên mở to mắt, lùi mấy bước, chỉ cỗ quan tài.

 

“Là phát từ trong đó!”

 

Kỳ Nặc phản ứng gì quá lớn. Đôi mắt đen láy chằm chằm quan tài. Cô phát hiện những hoa văn màu đỏ nắp quan tài nhạt ít.

 

“Nó động .”

 

Nắp quan tài vốn đóng c.h.ặ.t bỗng đẩy một khe nhỏ. Tiếng từ bên trong vang lên rõ ràng hơn.

 

Trì Đường siết c.h.ặ.t chiếc đầu lâu trong tay.

 

“Kỳ Nặc, hai mau chạy , chị… chị sẽ cản nó !”

 

“Cô tạm thời .”

Kỳ Nặc thản nhiên đáp, thậm chí còn bước lên một bước, quan sát kỹ hơn.

 

“Sao em ?”

 

Kỳ Nặc , nở nụ ngọt ngào.

 

“Trực giác của em lúc nào cũng chuẩn.”

 

Cậu bé cũng lên tiếng:

 

“Cô gái trong quan tài đang ngủ. Chưa đến giờ việc, cô sẽ ngoài .”

 

Trì Đường: “??? Sao em nữa?”

 

Cậu bé nghiêng đầu, dường như chút khó hiểu.

 

“Cô với chị ? Nhân viên bảy giờ rưỡi mới bắt đầu việc mà.”

 

“Có chứ,” Trì Đường phản ứng chậm nửa nhịp, “À… hóa chính là nhân viên !”

 

Kỳ Nặc đột nhiên thở dài, lắc đầu.

 

“Thật t.h.ả.m quá, c.h.ế.t mà vẫn kiếp công nhân.”

 

Trì Đường: “……”

 

Cô gái trong quan tài: Thật thấy hết đấy nhé.

 

Loading...