Biên Mộng Lan nếu nông trường cải tạo cũng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh nhà họ Biên.
Biên phụ cho rằng Thẩm Lưu Phương vẫn sẽ nguyện ý lấy tiền để "trao đổi" cho Biên Mộng Lan. Thẩm Lưu Phương tố cáo thì tố cáo, nhưng rốt cuộc chuyện cũng thể coi là việc nhà, truy cứu trách nhiệm của Biên Mộng Lan. Nếu Biên Mộng Lan thật sự đưa nông trường cải tạo 5 năm, ông tin Thẩm Lưu Phương thật sự tàn nhẫn đến mức hạ quyết tâm .
Biên phụ khi bình tĩnh , còn chút nghi ngờ liệu là màn kịch do hai con họ tính kế ? Mục đích là để giúp Biên Mộng Lan tránh việc xuống nông thôn?
Giống như nhà họ Lưu đ.á.n.h gãy chân Lưu Tiểu Hải để trốn tránh việc xuống nông thôn, dùng khổ nhục kế. Còn việc Thẩm Lưu Phương vì đăng ký cho Biên Mộng Lan xuống nông thôn, chẳng là để tẩy trắng cái danh kế ác độc !
Vô luận Thẩm Lưu Phương cái gì, Biên phụ luôn cách nghĩ về cô. Ông hiện tại liền chờ Thẩm Lưu Phương đem tiền trả , cầu xin ông tha thứ cho con gái cô!
9 giờ sáng hôm .
Người nhà họ Biên mặt tại ga tàu hỏa để tiễn em Biên Bắc Thành lên đường.
Thẩm Lưu Phương, kế , đến ga tàu. Biên Hồng Kiều, ruột của bọn trẻ, vẫn còn đang tạm giam, cũng cơ hội tới tiễn đưa.
Biên Bắc Thành lớn như đây là đầu tiên xa nhà. Nếu xuống nông thôn cắm đội ruộng thì hẳn là háo hức.
Biên Linh Nhi cũng đầu tiên cửa, cô bé càng nhiều sự lưu luyến nỡ. Cô bé luyến tiếc nơi lớn lên từ nhỏ, luyến tiếc ông bà nội, ngay cả đứa em gái Biên Mộng Tuyết mà cô bé thích và cả Thẩm Lưu Phương, cô bé cũng chút lưu niệm.
Nhân viên tàu thổi còi, tiếng xe lửa nổ vang càng lúc càng dồn dập, bọn họ cần thiết lên xe.
Trước khi lên xe, trong lòng Biên Linh Nhi tràn ngập cảm xúc ly biệt. Cô bé ôm lấy Biên Mộng Tuyết, ghé tai em gái : “Tiểu Tuyết, những lời chị em hãy quên , của em... cũng khá .”
Nói xong, cô bé chút tự nhiên đầu bước lên xe, Biên Bắc Thành theo sát phía .
Biên phụ đuổi tới cửa sổ xe, hướng về phía em bọn họ lớn tiếng gọi: “Việc nhỏ thì thư, việc lớn thì đ.á.n.h điện báo về nhé!”
Biên Tự đem mấy cái bọc hành lý lúc lên xe chen chúc tiện mang theo nhét qua cửa sổ cho các con: “Bắc Thành, chăm sóc cho em gái con.”
Giữa tiếng gầm rú của xe lửa, xung quanh đều là những lời dặn dò ly biệt, Biên Bắc Thành lớn tiếng đáp: “Ông nội! Ba! Mọi về ! Con sẽ chăm sóc cho em!”
Xe lửa bắt đầu lăn bánh, mang theo những ánh mắt lưu luyến rời của .
Biên phụ theo hướng xe lửa chạy, thò tay túi áo thì phát hiện hai mươi tờ "Đại đoàn kết". Đôi mắt vẩn đục của ông trào nước mắt. Đêm qua ông lén cho cháu trai và cháu gái hai trăm đồng, hiện tại bọn nó lén trả . Cháu trai cháu gái ngoan của ông a!
Biên phụ ở ga tàu hỏa gào , đến mức bong bóng mũi cũng phập phồng.
Biên Mộng Tuyết cũng chút luyến tiếc, nhưng trong lòng càng nhiều sự vui sướng thầm kín! Đại ca nhị tỷ đều , cô bé sẽ trở thành cục cưng bảo bối duy nhất trong nhà? Mẹ cô bé chắc sẽ nỡ bắt cô bé việc nữa chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-110-chia-ly-san-ga-thu-truong-bao-ve-vo.html.]
Khoan ! Không đúng! Cô bé còn một chị nữa!
“Chị ba ? Chị ?” Biên Mộng Tuyết vì học nên bỏ lỡ quá nhiều chuyện, trong nhà chỉ cô bé là quá vô tâm vô phổi, mơ hồ gì.
Biên Tự: “Chị ba con xuống nông thôn.”
Biên Mộng Lan bởi vì chứng cứ ăn cắp vô cùng xác thực nên công an tạm giam, cô thể xuống nông thôn cắm đội, mà nông trường cải tạo.
Biên phụ hừ lạnh một tiếng. Tiễn cháu trai cháu gái ruột, ông càng nghi ngờ chuyện Biên Mộng Lan bắt là do hai con họ tính kế!
Trên đường trở về, xe của Biên Tự.
Nga
Biên Mộng Tuyết sung sướng cực kỳ, ghé cửa sổ xe chống cằm đường. Cô bé hận thể lớn tiếng cho cả thế giới , đây là xe của ba cô bé!
Biên Tự trở về vì việc tư, mang theo cảnh vệ viên cùng tài xế, tự lái xe: “Ba, con tính toán sẽ đưa hai con cô tùy quân.”
Sắc mặt Biên phụ khó coi: “Vợ mày thì mày mang ! Cháu gái tao để !”
Cháu trai lớn, cháu gái thứ hai , bên cạnh ông chỉ còn một đứa cháu gái út ! như Biên Mộng Tuyết nghĩ, địa vị của cô bé trong mắt Biên phụ xác thật tăng vọt.
Biên Tự: “Với tình trạng của hiện tại, Mộng Tuyết lưu trong nhà cũng tiện, chăm sóc.”
Biên phụ lạnh: “Mẹ mày hiện tại bệnh tật khó khăn như , chẳng lẽ mày nên để vợ ở hiếu thuận, chăm sóc mày ?”
Biên Tự: “Ba hy vọng cô hiếu thuận chăm sóc ba , tại mấy năm nay đối xử với cô một chút?”
Biên phụ hùng hổ: “Chỗ nào đối xử ? Thiếu nó cái ăn thiếu nó cái mặc? Nhà nào mà chẳng sinh hoạt như ? Chỉ nó là chịu nổi ủy khuất! Nhà ai con dâu suốt ngày ầm ĩ như nó? Đặt ở nhà khác, sớm tám đời hưu !”
Trước khi Biên mẫu còn khỏe, những lời đều do bà . Hiện tại Biên mẫu rõ lời, Biên phụ mắt thường thể thấy là nhiều hẳn lên.
Biên Tự thấy ông càng càng quá đáng, sắc mặt lạnh xuống: “Nếu cha chồng của Hồng Kiều cũng đối xử với Hồng Kiều như , ba và cũng sẽ nghĩ thế ?”
Biên phụ buột miệng thốt : “Bọn họ dám!”
Nói xong, vội vàng lấp l.i.ế.m: “Cái đó thể giống ? Nhà họ La đều là dựa nhà chúng mới phất lên !”
Biên Tự: “Vợ con dựa con còn đủ để ba tôn trọng cô ? Con đem con của Hồng Kiều coi như con ruột, cũng đổi vài phần tôn trọng của cô đối với vợ con ?”