Anh cả cưng chiều cô … Hiện tại đều đổi !
Trước luôn chị em ruột thịt khi kết hôn thì thiết, khi kết hôn mỗi gia đình riêng thì sẽ còn như xưa. Anh hai là như thế, cả cũng là như thế, bọn họ tổ ấm nhỏ liền mặc kệ đứa em gái ruột .
La Thành đưa bậc thang, nhưng Thẩm Lưu Phương cứ thế mà bước xuống: “Chú thừa nhận mạng của con gái Chiêu Đệ nhà chú là do cứu?”
La Thành vội : “Thừa nhận! Đương nhiên thừa nhận! Không chị và cả đưa Chiêu Đệ bệnh viện, con bé nguy hiểm .”
Thẩm Lưu Phương trào phúng: “Cho nên đối với ân nhân cứu mạng của con , vợ chú báo ân như ? Luôn mồm nh.ụ.c m.ạ ân nhân cứu mạng của con gái? Coi thường ân nhân cứu mạng của con gái? Loại thảo nào chuyện suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t con gái ruột của !”
Nga
Sắc mặt La Thành hổ đỏ bừng lên nữa, phụ nữ điều như ! Hắn hạ giảng hòa, cô cứ thế mà bỏ qua xong !
Biên Tự Biên Hồng Kiều, lạnh lùng : “Cô !”
Biên Hồng Kiều ngẩn : “Anh cả, là ý gì?”
La Thành sắc mặt đại biến: “Anh cả! Hồng Kiều chỉ là quá lo lắng cho nên mới nhất thời lỡ lời, đại nhân đại lượng ngàn vạn đừng so đo với cô !”
Đáy mắt Biên Tự thâm trầm đến dọa : “Nếu cô chướng mắt chị dâu cô như , về đừng tới đây nữa.”
Mặt Biên Hồng Kiều tái mét, cảm xúc mãnh liệt trong cơ thể như nổ tung, hô hấp nghẹn c.h.ế.t: “Anh cả, đang đùa cái gì ? Anh vì Thẩm Lưu Phương mà đuổi em ?”
Cha Biên trầm mặt, da mặt run rẩy, đau đớn chất vấn: “Tao và mày còn c.h.ế.t! Mẹ mày hiện tại còn ở bệnh viện nửa sống nửa c.h.ế.t. Mày hiện tại đang cái gì ? Mày ngay mặt tao đuổi em gái mày ? Mày đừng quên nó là em gái ruột của mày!”
“Mày đừng quên Bắc Thành và Linh Nhi là con ruột của Hồng Kiều, mày và Hồng Kiều là em ruột, đều là quan hệ đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân!”
Thần sắc La Thành trong nháy mắt trở nên dữ tợn. Trời khi em Bắc Thành là con ruột của Biên Hồng Kiều, phẫn nộ đến mức nào. Nếu chúng là con của và Biên Hồng Kiều thì thôi, đằng chúng là con hoang của Biên Hồng Kiều và gã đàn ông khác trong quá khứ! Hắn nửa phần lợi lộc vớt , còn nghẹn khuất cung phụng thứ "giày rách" trong nhà.
Lại còn nghẹn khuất giúp đỡ "giày rách" chuyện: “Anh cả, ba đúng, chúng đều là một nhà, đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân, hơn nữa còn đang ở bệnh viện .”
La Thành dùng sức kéo Biên Hồng Kiều đang cứng cổ chịu cúi đầu một cái: “Hồng Kiều, em mau xin chị dâu !”
Biên Chí Văn thấy sắc mặt cả đúng, cũng thúc giục Biên Hồng Kiều xin : “Việc là em đúng, nên xin thì xin ! Đều lớn như mà mồm miệng còn thối như thế!”
Biên Hồng Kiều tức đến đỏ mắt rơi lệ. Bọn họ một là chồng, hai là trai ruột, đều là nhất của cô , mà đều đang ép cô ! Đều ép cô cúi đầu Thẩm Lưu Phương!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-254-khong-khoan-nhuong.html.]
“Thẩm Lưu Phương, chị thật là giỏi lắm…” Biên Hồng Kiều trừng đôi mắt đỏ ngầu, cố nén một thành tiếng, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi, phảng phất như chịu oan ức tày trời.
La Thành sắp tức c.h.ế.t , mặt vợ mà mắng chị dâu vợ, đây là mắng chị dâu ? Đây là đ.á.n.h mặt vợ!
“Hồng Kiều!”
“Em sai , em nên mắng chị dâu.” Biên Hồng Kiều rốt cuộc vẫn bức xin , chỉ là thần thái như mất hết tinh khí, cả ủ rũ.
Theo lý thuyết, tuy một nhà hòa thuận, nhưng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy. Hiện tại nể mặt , tương lai dễ gặp . Đạo đức giả trở thành tiêu chuẩn của đại bộ phận trưởng thành.
Thẩm Lưu Phương hiện tại chính là loạn! Chính là cãi ! Chính là lớn chuyện! Cô ở nhà họ Biên chăm sóc bà chồng liệt! Phát điên lên, đó tùy quân! Trong hai cái hại thì chọn cái nhẹ hơn!
La Thành thấy Thẩm Lưu Phương phản ứng, thầm hận đối phương nể mặt: “Chị dâu! Hồng Kiều xin , chị liền tha thứ cho cô ! Hiện tại còn ở bệnh viện, chúng ầm ĩ như cũng quá thích hợp, vẻ đám vãn bối chúng màng đại cục, hiểu chuyện.”
Lời qua thì lý, nhưng phàm là cái gì bắt cô "cố đại cục", cô chắc chắn sẽ màng đến cái đại cục đó.
Thẩm Lưu Phương lạnh lùng đáp: “Cô xin là việc của cô , tha thứ là việc của .”
Biên Hồng Kiều sắc mặt xanh mét, ánh mắt gắt gao chằm chằm cô, trong mắt tràn đầy hận ý.
Thẩm Lưu Phương khinh thường : “Lời xin thật lòng, với mà đáng một xu, còn hôi thối ngửi nổi.”
Cha Biên tức giận quát: “Cô lùi một bước cũng chịu, một chút thiệt thòi cũng ăn, con dâu, vợ, , chị dâu ?”
Ở trong mắt cha Biên, cuộc sống gia đình bát đũa còn lúc xô , ai cũng lúc chịu thiệt, lùi một bước. Thẩm Lưu Phương là phận con cháu càng nên như thế.
Thẩm Lưu Phương chỉ cảm thấy buồn : “ lùi mười một năm , hiện tại lùi nữa thì thành chịu chịu thiệt ? Lùi một bước để Biên Hồng Kiều đằng chân lân đằng đầu? Để các tiếp tục voi đòi tiên ?”
La Thành xen : “Chị dâu! Em cảm thấy…”
Thẩm Lưu Phương lạnh cắt ngang: “Cái gì mà chú cảm thấy với chả cảm thấy! Bớt cái thói đạo đức giả đó , đừng hòng thao túng !”