Biên Hồng Kiều đầy bụng oán khí. Chỉ vì cái đồ súc sinh nhỏ mà mấy ngày nay cha chồng cứ như nổi loạn, cô bằng nửa con mắt. La Thành cũng chẳng thèm nể mặt cô nữa. Chờ cái đồ súc sinh đó tìm về, xem cô trị nó thế nào!
Ngoài cổng vang lên tiếng động cơ ô tô. Biên phụ vội vàng dậy: “Mau xem đại ca con đưa Chiêu Đệ về !”
La Thành và Biên Chí Văn đều chạy ùa ngoài! Thái Quyên bực bội Biên Hồng Kiều vẫn trơ đó, thầm nghĩ cô đúng là "bình tĩnh" thật.
Khi Biên Tự cùng bước , bên cạnh hề bóng dáng Chiêu Đệ, Biên phụ thất vọng!
Biên Tự lạnh lùng : “Những đứa trẻ cứu Chiêu Đệ.”
Biên Hồng Kiều thần sắc bực bội, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Cái đồ súc sinh đó rốt cuộc là chạy đằng nào !”
Vốn dĩ cô nhỏ, nhưng Biên Tự sải bước dài, vặn đến gần nên rõ mồn một. Biên Tự khựng bên cạnh Biên Hồng Kiều: “Cô cái gì?”
Biên Hồng Kiều chột , ánh mắt né tránh: “Em gì ? Em chẳng cũng mong sớm tìm Chiêu Đệ ? Em là ruột nó, lẽ nào em lo lắng cho cái mạng của nó?”
Từng câu từng chữ đều là dối trá! Biên Tự giơ tay tát thẳng mặt cô một cái nảy lửa!
Nga
Biên Hồng Kiều hét t.h.ả.m một tiếng, cả đ.á.n.h văng từ ghế xuống đất! Thái Quyên ngay cạnh đó, sợ đến mức nhảy dựng lên, vội bịt c.h.ặ.t miệng để thét thành tiếng.
Biên phụ tím mặt gào lên: “Anh cái gì thế hả!!”
La Thành vội vàng chạy đỡ Biên Hồng Kiều đang ngây dại dậy: “Đại ca, lo cho Chiêu Đệ, nhưng Hồng Kiều cũng cố ý để con bé xe một , cô cũng con bé lạc.”
Biên Tự phớt lờ lời của La Thành, đôi mắt đen thẫm như hố sâu chằm chằm Biên Hồng Kiều, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: “Nói! Chiêu Đệ rốt cuộc là con gái của ai?”
Biên Hồng Kiều đáy mắt hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ! Cô sợ hãi đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u!
La Thành ngơ ngác hiểu: “Đại ca, thế là ý gì? Chiêu Đệ đương nhiên là con gái !”
Biên Chí Văn cũng vội vàng can ngăn: “Đại ca, rốt cuộc là chuyện gì ?”
Biên Hồng Kiều nhanh ch.óng lấy tinh thần. Chuyện năm đó ngoài cô thì ai . Cô cố trấn tĩnh: “Chiêu Đệ đương nhiên là con gái em!”
Cô tự nhủ, giờ , cũng chẳng chữ, càng thể , căn bản cách nào tiết lộ chuyện của Chiêu Đệ. Dù bà thật sự kể cho đại ca chăng nữa, bằng chứng thì cô cũng chẳng sợ! Chỉ cần cô c.ắ.n c.h.ế.t Chiêu Đệ là con , ai gì cô ?
Chuyện Biên Hồng Kiều tính toán trong lòng vô , rõ đối phó thế nào. Đặc biệt là khi cái đồ súc sinh mất tích, cô càng bao giờ thừa nhận Chiêu Đệ con .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-332-con-thinh-no-cua-su-truong.html.]
Đôi mắt đen thâm trầm của Biên Tự giờ đây bùng cháy ngọn lửa giận dữ: “Chiêu Đệ là con gái của và Lưu Phương ?”
Lời thốt , tất cả những mặt đều sững sờ. Chiêu Đệ là con gái của Biên Tự?
Hơi thở của Biên Hồng Kiều nghẹn , gương mặt tự chủ mà lộ rõ vẻ kinh khiếp! Anh ! Anh thật sự ! Là cho ?
Biên Hồng Kiều nghiến c.h.ặ.t răng, hận thể lao ngay phòng chất vấn ! Lúc bà chuyện đó cho Biên Tự, chẳng khác nào hại c.h.ế.t cô !!
“Đại ca, bậy bạ gì thế? Chiêu Đệ là con gái em! Là con của em và La Thành!”
La Thành cũng sực tỉnh: “ thế! Đại ca! Chiêu Đệ là con của và Hồng Kiều mà!”
Biên Chí Văn cảm thấy chuyện thật nực : “Đại ca, nhầm lẫn gì ? Chiêu Đệ thể là con của ?”
Biên Tự gầm lên trong cơn thịnh nộ: “Năm đó cô và Lưu Phương sinh con cùng một ngày, ngay tại nhà .”
La Thành cãi : “Chuyện đó cũng nghĩa là Chiêu Đệ con .”
Biên Tự liền thuật những lời Lưu Tiểu Hồng lén . Thái Quyên nhanh ch.óng chạy phòng Biên mẫu lôi Lưu Tiểu Hồng , hỏi cho lẽ. Lưu Tiểu Hồng vốn dĩ đang áp tai cửa lén, khi La Chiêu Đệ khả năng là con của dì Phương, cô bé lập tức kể rành rọt những gì hôm đó.
Dưới ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của Biên Hồng Kiều, Lưu Tiểu Hồng còn giơ tay thề: “Cháu thề những gì cháu đều là thật! Cháu tận tai thấy bà như ! Nếu cháu dối, xin cho em trai cháu gãy chân, cả nhà cháu tù! Lúc đó cháu bà bắt La Chiêu Đệ bà chăm sóc bà nội Biên, cháu còn tưởng bà đang về chính cơ!”
Biên Hồng Kiều trong lòng cuống cuồng như đống lửa: “Nó láo! Đứa trẻ ranh thì bí mật gì chứ? Lúc đó là để Chiêu Đệ chăm sóc !”
Lưu Tiểu Hồng cãi : “Bà mới láo! Chính miệng bà thế!”
Biên Hồng Kiều điên cuồng lao tới định xé xác Lưu Tiểu Hồng: “Con ranh con! Tao cho mày bậy ! Dám hại tao !”
Biên Tự túm lấy cô quẳng mạnh xa! Biên Hồng Kiều ngã sóng soài đất, tức khắc gào t.h.ả.m thiết như thể oan ức thấu trời xanh, cô gào lên: “Anh đ.á.n.h em! Anh giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t em !”
“Em là em gái ruột của ! Vậy mà tin em, tin một đứa dưng!”
“Bà nội của Lưu Tiểu Hồng vì chuyện của mà tù! Nhà nó còn đền cho 500 đồng! Bản nó cũng vì chuyện đó mà ở đây hầu hạ năm năm!”