“Thông gia... Anh thông gia! Ngài hôm nay đến đây?” La mẫu còn định che ở cửa cho .
Biên Hồng Kiều ngừng la hét ầm ĩ trong phòng, nếu như Biên Tự thấy...
La phụ và La mẫu bắp chân chút run run.
Biên Tự: “ đến để cho hai vị một chuyện.”
La mẫu: “Chuyện gì ạ? Còn cần ngài tự đến tận cửa ? Hay là chờ La Thành về, bảo nó tìm ngài?”
Biên Tự nhíu mày: “Có liên quan đến chuyện của Biên Hồng Kiều.”
La mẫu trong lòng thót một cái, đây là họ ở nhà ngược đãi em gái ?
Biên Tự nhíu mày, cũng kiên nhẫn kéo dài thêm nữa.
Nếu lo lắng nguồn lây bệnh lan rộng, dẫn đến càng nhiều lây nhiễm, cũng sẽ đến chuyến .
Bảo Châu ngược đãi, Biên Hồng Kiều là kẻ chủ mưu, nhưng nhà họ La thì vấn đề ?
Chỉ cần họ thể bảo vệ Bảo Châu một chút, cuộc sống của Bảo Châu cũng sẽ khổ sở như .
“Biên Hồng Kiều khi viện điều tra mắc bệnh giang mai, loại bệnh sẽ lây nhiễm, kiến nghị những từng tiếp xúc và quan hệ c.h.ặ.t chẽ với cô nên đến bệnh viện kiểm tra một chút.”
La phụ và La mẫu bệnh giang mai là bệnh gì, còn định hỏi thêm vài câu, nhưng trong phòng Biên Hồng Kiều lúc ầm ĩ lên!
Rầm! Rầm! Tiếng đập cửa, cùng với những lời c.h.ử.i rủa ‘lão già sống c.h.ế.t’, ‘lão vương bát đản’ ẩn hiện.
Hai vợ chồng già nhà họ La mồ hôi lạnh đều túa !
Con trai họ chẳng những ngoại tình, còn con riêng, hiện tại còn nhốt Biên Hồng Kiều trong phòng hành hạ...
Xong !
Bị thấy !
Nếu đối phương hỏi chuyện của Biên Hồng Kiều thì bây giờ?
Họ nên ngụy biện thế nào...
Biên Tự dường như thấy, thần sắc bất biến mà đề nghị rời .
La phụ La mẫu nhanh ch.óng gật đầu, cũng đồng ý ngày mai sẽ bệnh viện một chuyến.
Chờ đóng cửa , trái tim già của La mẫu như nhảy khỏi cổ họng.
Trời ơi! Thật sự là đáng sợ quá!
“Suýt chút nữa thấy !”
La phụ chút chần chờ, tuổi của ông đều thể thấy động tĩnh của Biên Hồng Kiều trong phòng : “Hắn thật sự thấy ?”
La mẫu về phía ông : “Hắn thấy ?”
Hai , đều chút lo lắng sợ hãi.
La phụ: “Nhanh ch.óng gọi điện thoại cho con trai!”
La Thành Biên Tự đến cửa, chẳng những đến cửa, còn khả năng thấy động tĩnh của Biên Hồng Kiều, liền sợ tới mức lập tức từ trong xưởng chạy về.
La mẫu sốt ruột : “Con trai ! Con khi nào bề ngoài coi như thấy, trở về liền mang binh đến bao vây nhà chúng ?”
La Thành: “... Mẹ xác định thật sự thấy ?”
La phụ đó nghĩ nghĩ : “Trừ phi tai thính, bằng hẳn là thấy.”
La Thành lòng hoảng loạn: “Có lẽ thấy, nhưng quản cô ?”
“ ! Hắn đến nhà chúng gì?”
La mẫu: “Nói là Biên Hồng Kiều khi viện điều tra mắc bệnh giang mai, còn bệnh sẽ lây nhiễm, bảo con bệnh viện kiểm tra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-383-benh-tat-lay-lan-la-gia-hon-loan.html.]
Máu La Thành lập tức dồn lên não: “Bệnh giang mai?”
La mẫu về phía ông lão: “Hắn như đúng ?”
La phụ gật đầu: “Đây là bệnh gì? Còn lây nhiễm ?”
Bước chân La Thành đều chút phát run: “Hai thật sự xác định như ?”
La mẫu vui: “Ta và cha con cũng già đến mức nhớ lời , chính là như !”
“Hiện tại chuyện quan trọng, vẫn là nghĩ xem, lát nữa sẽ cho đến bắt chúng !”
La Thành tức đến tóc đều dựng lên: “Còn cái gì quan trọng hơn chuyện ?”
“Hai bệnh giang mai là bệnh gì ?”
La mẫu: “Bệnh gì?”
La Thành đổi một cách mà họ thể hiểu: “Dương mai sang!”
Sắc mặt La mẫu cứng đờ: “Con đừng bừa! Bệnh dương mai sang chẳng là bệnh của mấy đồ đĩ điếm ?”
Nhà họ chính là gia đình đắn!
Trán La Thành xanh mét, sắc mặt xanh lè, cả như biến thành một màu xanh!
“Biên Hồng Kiều! Tao g.i.ế.c mày!”
Biên Tự là bậy ?
La Thành hề nghi ngờ liền tin lời Biên Tự .
Rất nhanh La gia liền truyền đến tiếng thét như quỷ gào sói tru.
đó, động tĩnh còn.
Miệng Biên Hồng Kiều nhét đồ vật, La Thành đ.á.n.h cô đến còn hình !
Biên Hồng Kiều La Thành !
Đáng tiếc cô mới ngủ với La Thành một ! Cũng lây nhiễm !
“Ha ha ha...” Biên Hồng Kiều đ.á.n.h hộc m.á.u, nhưng vẫn .
Tiện đến mức , La Thành một tay bóp c.h.ặ.t cổ cô , mặt mày dữ tợn dùng sức siết c.h.ặ.t!
Biên Hồng Kiều mặc kệ bóp, cô tin dám bóp c.h.ế.t cô !
Trừ phi tìm hai đứa tạp chủng ?
Con kỹ nữ và hai đứa tạp chủng cũng cô giấu .
chỉ cần họ một ngày tìm thấy, Biên Hồng Kiều là thể kiềm chế La Thành một ngày.
Nga
Như Biên Hồng Kiều liệu, đến cuối cùng, La Thành đang mê vì giận dữ bỗng tỉnh táo trở .
Biên Hồng Kiều nôn khan, đau đớn, thở hổn hển, như một vũng bùn lầy rũ rượi mặt đất.
Cô La Thành đang giận dữ ngập trời nhưng cách nào với cô , thở hổn hển như ch.ó hoang, nữa đắc ý .
Cười La Thành vô năng! Cười La Thành cách nào với cô !
La Thành c.ắ.n môi đến chảy m.á.u, quả thực ăn tươi nuốt sống Biên Hồng Kiều!
Trên đời loại tiện nhân như Biên Hồng Kiều!
“Mày cứ ! Tao xem mày thể bao lâu!”