Chị Triệu ngày thường cho uống nhiều nước, uống nhiều thì tiểu nhiều, nhưng trò mặt ngoài, nàng cũng sẽ đề cập chuyện :
“Được, nàng thể uống nước, thể ăn thức ăn lỏng, nuốt thành vấn đề.”
Nga
Chị Triệu rót cho Thẩm Lưu Phương một chén nước, bên trong còn đặt một cái muỗng: “Nước nóng, để nguội một lúc.”
Thẩm Lưu Phương: “ chờ nó nguội mới cho uống, chị nếu việc khác, cứ bận việc của , cần vì mà chậm trễ việc của chị.”
Chị Triệu hiện tại trong chậu còn một đống lớn quần áo, cũng liền từ chối.
Thẩm Lưu Phương chờ , đổi ly nước, nước bằng Linh Tuyền.
Sau đó từng chút một cho Mang Tú Nga uống .
vì trạng thái của Mang Tú Nga, Linh Tuyền thể uống quá ít, một muỗng Linh Tuyền, nhiều nhất chỉ thể uống một phần ba.
Chờ Thẩm Lưu Phương cho uống hết một ly Linh Tuyền, mười lăm phút đều trôi qua.
Đổi một ly Linh Tuyền khác, khi cho uống thì thể uống nữa.
Thẩm Lưu Phương hạ thấp giọng: “Chị dâu, em là Thẩm Lưu Phương.”
“Em hiện tại cho chị uống là nước t.h.u.ố.c, đối với tình trạng của chị thể lợi, chị thể uống nhiều một chút thì uống nhiều một chút ?”
Thẩm Lưu Phương kiếp nghi ngờ Mang Tú Nga ý thức của chính , chỉ là nhốt trong cơ thể vẫn tỉnh .
Cho nên nếu Mang Tú Nga thật sự ý thức tồn tại, tỉnh , liền sẽ phối hợp nàng.
Sau khi Thẩm Lưu Phương xong, Linh Tuyền vốn uống , nữa uống .
Thẩm Lưu Phương cho uống hai ly Linh Tuyền, thực tế Linh Tuyền uống đủ hai ly, nhưng dù cũng thể chút tác dụng, chữa trị một chút cơ thể tổn thương của Mang Tú Nga trong mấy năm nay.
Chị Triệu giặt xong quần áo đây, phát hiện nước bàn còn dư một nửa.
Thẩm Lưu Phương cũng tiện ở lâu, dậy cáo từ.
Chị Triệu nhiệt tình đưa nàng cửa.
Thẩm Lưu Phương trong lòng chút cảm khái.
Đời chị Triệu phản cảm nàng, coi nàng như hồ ly tinh lẳng lơ, đối với nàng khách khí, cũng xem thường nàng.
Từ Văn Nguyên vì nàng, mới từ chối chị Triệu.
Vì nguyên nhân , mấy đứa con nhà họ Từ vốn dĩ bất mãn với thái độ của nàng, liền càng là dậu đổ bìm leo.
Nghĩ đến Từ Văn Nguyên, sắc mặt Thẩm Lưu Phương lạnh lên.
Cha ruột của khác nhà ước gì vợ tái hôn của và con cái tương tương ái, ít nhất thể hòa thuận ở chung.
Từ Văn Nguyên thì giống , ước gì mấy đứa con cận với nàng, còn ám chỉ nàng chỉ cần đối với là , nàng là gả cho , gả cho con cái của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-425-linh-tuyen-thuc-tinh-cho-den-nao-nhiet.html.]
Không cần đối với bọn họ, đối với bọn họ cũng vô dụng, bọn họ đều là kẻ vong ân bội nghĩa!
Chuyện thì thôi, còn châm ngòi quan hệ giữa nàng và Biên Mộng Lan các nàng, cho oán hận của các nàng đối với nàng ngày càng lớn.
Dẫn đến một thời gian dài, nàng những ở bên ngoài như chuột chạy qua đường đòi đ.á.n.h, ở nhà họ Từ cũng là bốn bề thụ địch.
Thẩm Lưu Phương hiện tại ở quân khu, chỉ thể dựa việc nhiều thời gian nghỉ phép để thành.
Cho nên mỗi thành Thẩm Lưu Phương đều sẽ tận khả năng mua nhiều đồ vật bỏ gian.
Lần giống , nàng cần mua đồ vật đặc biệt nhiều, đặc biệt là vật còn sống.
Không gian thăng cấp thành sơn cốc, nàng cảm giác hẳn là thể nuôi sống vật.
Chợ giữa trưa so với buổi sáng thì ít hơn nhiều.
Thẩm Lưu Phương một bộ quần áo cũ, vẫn là chiếc áo khoác mà Biên mặc thừa cho nàng, quàng khăn che kín tất cả tóc và nửa khuôn mặt, quần áo giày dép cũng đều .
Lấy cớ trong nhà ở cữ, Thẩm Lưu Phương mua ba con gà sống cuối cùng, một con ba cân, tổng cộng mười hai đồng tiền.
Gà cần phiếu, thịt heo cần phiếu, bảy hào hai một cân, nhưng thời gian thịt cũng , nàng mua thịt.
Chọn hai mươi quả trứng gà, năm phân tiền một quả, cộng thêm xà phòng thơm, que diêm, muối, đường, gạo tẻ và các đồ vật khác, keo kiệt bủn xỉn mà dùng hết phiếu, tốn hơn ba mươi đồng tiền, một tháng tiền lương còn.
Nếu lúc mua nhà dự trữ bảy tám trăm đồng tiền, đầu óc nàng khẳng định vô cùng căng thẳng.
Với tiền lương hiện tại của nàng nuôi sống bản và Bảo Châu vấn đề, nhưng nếu nuôi thì dễ dàng, cho nên gian cần tận dụng.
Giống nàng như bao lớn bao nhỏ mua, cũng ai cảm thấy kỳ lạ.
Người dân ở các thôn quê lân cận một chuyến thành dễ dàng, nào thành mà bao lớn bao nhỏ mua, còn mang đồ vật cho những khác trong thôn, mua càng nhiều.
Thẩm Lưu Phương lén lút bỏ một ít gian, trong tay xách theo một ít ở bên ngoài, đợi khi tìm cơ hội bộ bỏ gian.
Gần đây tin tức chút căng thẳng, Thẩm Lưu Phương báo chí thấy vì đầu cơ trục lợi mà b.ắ.n c.h.ế.t.
Người vài bắt xuống nông trường, nhưng vì dạy mãi sửa, cuối cùng bắt thì phán b.ắ.n c.h.ế.t, ảnh chụp đều đăng báo.
Thẩm Lưu Phương vốn dĩ nghĩ hiện tại chợ đen, đồ vật bán bên trong là cũng nhiều lắm.
nàng nghĩ nhiều .
Đại bộ phận đầu cơ trục lợi ở chợ đen đều là do cuộc sống bức bách.
Phàm là công việc, bọn họ sẽ mạo hiểm vứt bỏ bát sắt mà đến chợ đen đầu cơ trục lợi.
Hiện tại công việc giống như đồ gia truyền thể truyền từ đời sang đời khác.