Phương đại phu: “Kiều Tư lệnh, chỉ thể chuyện đối với ngài, đối với phu nhân Tư lệnh đều là một tin tức trời ban!”
Trong lòng Kiều Tư lệnh nảy một đáp án thể tưởng tượng, khó thể tin, thậm chí căn bản thể xảy : “Nàng mang thai?”
Phương đại phu thở phào một thật sâu, đây là , là Kiều Tư lệnh cơ trí, tự đoán !
Đều là đàn ông, Phương đại phu vẫn bội phục Kiều Tư lệnh, tuổi mà vẫn còn gân cốt dẻo dai, bảo đao lão!
“Chúc mừng!”
Thần sắc Kiều Tư lệnh qua vẫn như cũ bình tĩnh, trái tim đập thình thịch một trận kinh hoàng, giống như núi lửa phun trào, m.á.u cấp tốc tuôn sôi trào như dung nham!
“Cô nữa!”
Phương đại phu mỉm : “Chúc mừng Kiều Tư lệnh! Ngài sắp cha!”
Đôi mắt Kiều Tư lệnh chợt mở to, niềm vui sướng tột độ từ trong lòng tuôn trào .
Ông cố gắng khống chế cơ thể đang run rẩy, nhưng thắng nổi cảm giác choáng váng ập đến, cả cơ thể và tinh thần lực đều mất kiểm soát, mắt tối sầm! Ông ngất !
“Kiều Tư lệnh!” Khiến Phương đại phu sợ đến tái mặt!
Chờ Kiều Tư lệnh tỉnh , chỗ véo gần như rách da!
“Kiều Tư lệnh ngài chứ?” Phương đại phu vội vàng hỏi.
Đầu óc Kiều Tư lệnh còn mơ hồ, nhưng hỗn loạn ba giây, liền nhớ mắt gì.
“Cô mới gì?”
Phương đại phu do dự , sợ khiến Kiều Tư lệnh kích thích ngất xỉu!
“Kiều Tư lệnh, ngài vẫn nên chờ phu nhân trở về cho ngài !”
Nói xong Phương đại phu xách hòm t.h.u.ố.c chạy nhanh !
Nga
Kiều Tư lệnh ghế sofa, lúc nhớ cuộc đối thoại với Phương đại phu, mặt phát vẻ kinh hỉ, cả đều đắm chìm trong sự kích động.
Ông con!
Tiểu La mang thai!
Kiều Tư lệnh kích động yên, từ ghế sofa dậy, .
“Cái đồng chí Tiểu La ! Thật sự là… Chuyện lớn như thể cho ?”
Kiều Tư lệnh vui mừng nên biểu đạt thế nào: “Đồng chí Tiểu La! Đồng chí Tiểu La… Cô thật là một đồng chí !”
Đi nửa ngày, Kiều Tư lệnh nhịn , ông nhanh chân đến xem đồng chí Tiểu La!
Trong nhà Thẩm Lưu Phương, La Mỹ Vi cũng nhàn rỗi.
Đương nhiên nàng bây giờ còn phụ đạo bài vở cho Bảo Châu, hai trở thành nuôi ! Con gái nuôi !
Bảo Châu ở trong nhà, chuyện La Mỹ Vi m.a.n.g t.h.a.i căn bản giấu con bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-478-hanh-phuc-bat-ngo-tu-lenh-ngat-lim.html.]
Thẩm Lưu Phương cũng cố ý dặn dò, bảo con bé ở nhà quá nghịch ngợm, va chạm nuôi, nuôi con bé bây giờ trong bụng tiểu bảo bảo.
“Mẹ nuôi, đang may quần áo cho em trai nhỏ ?”
La Mỹ Vi thần sắc ôn nhu sắp xếp vải vóc thích hợp để may cho em bé,
Mặc dù Lưu Phương thể tìm Vương Cầm hoặc quần áo cũ của những đứa trẻ khác, quần áo mặc qua sẽ mềm mại hơn, sẽ tổn thương da em bé.
nàng , vẫn tự tay may vài bộ quần áo nhỏ cho con.
“Cũng nhất định là em trai nhỏ, nhưng bất kể là em trai nhỏ em gái nhỏ, đều thích.”
Bảo Châu chống khuôn mặt bầu bĩnh: “Con cũng , em trai nhỏ và em gái nhỏ con đều thích.”
Khi Kiều Tư lệnh đến cửa, Bảo Châu mở cửa, thấy Kiều Tư lệnh, lập tức đầu hướng trong phòng hô một tiếng: “Mẹ nuôi! Cha nuôi đến!”
Kiều Tư lệnh thấy Tiểu Bảo Châu gọi cha nuôi, mới đột nhiên ý thức hôm nay ông đến tay ,
Cũng mang chút trái cây đồ ăn gì cho đứa bé, nhưng may mà trong túi tiền.
“Bảo Châu, cha nuôi cũng con thích ăn gì, tiền con tự cầm, để con mua kẹo ăn.” Kiều Tư lệnh nhét tay Bảo Châu một tờ Đại Đoàn Kết.
Tiền quá lớn, Bảo Châu dám nhận, rụt tay về, giấu lưng.
La Mỹ Vi: “Bảo Châu, con gọi ông một tiếng cha nuôi, ông chính là trưởng bối của con, trưởng bối cho, con cứ cầm !”
Kiều Tư lệnh nữa đặt tiền yếm ngoài của Bảo Châu: “Mẹ nuôi con đúng, tiền của cha nuôi con thể cầm.”
La Mỹ Vi hừ lạnh một tiếng, nếu Bảo Châu ở đây, nàng thế nào cũng châm chọc chế nhạo ông một trận!
Ông bây giờ Bảo Châu là con gái nuôi ? Trước đây lật lọng nhận con gái nuôi là lão già nào??
Kiều Tư lệnh thấy La Mỹ Vi đang cầm kéo cắt vải, trái tim bỗng nhiên nhảy lên, sắc mặt đại biến, hô hấp dồn dập: “Đừng nhúc nhích!”
Tiếng hét lớn, dọa La Mỹ Vi giật , động tác cũng dừng .
Kiều Tư lệnh bước nhanh đến, lấy cây kéo từ tay nàng: “Cô bây giờ là tình huống thế nào cô ? Sao cô thể dùng đồ vật nguy hiểm như ?”
Kéo giật xong, Kiều Tư lệnh đỡ La Mỹ Vi xuống ghế sofa, động tác thật cẩn thận như che chở một bảo bối dễ vỡ.
“Cô gì? Ta bảo thím Đào cho cô, cần tự động tay, thương thì bây giờ?”
La Mỹ Vi ông cho chút thể hiểu , đầu óc còn kịp phản ứng.
Kiều Tư lệnh ôn tồn hỏi nàng: “Cô ăn gì ? Muốn uống gì ? Ta bảo Tiểu Triệu mua cho cô.”
La Mỹ Vi thần sắc âm tình bất định, ông nàng m.a.n.g t.h.a.i ? Hay là cảm thấy nàng bệnh?
Không xác định Kiều Chấn Cương bao nhiêu, La Mỹ Vi chuyện.
“Có chỗ nào thoải mái ? Bây giờ buổi tối ngủ thế nào? Có thể ngủ ngon ?”